ALBUM CA NHẠC – PHIM – HÀI KỊCH

Logo Ca nhac

Ca nhacXin mời thưởng thức

NHỮNG BẢN NHẠC

MỘT THỜI .. MỘNG MƠ …

Jean François Michael – Adieu jolly candy

http://www.youtube.com/watch?v=RD-lNsycnIE&feature=related

Art Sulliva – Adieu sois heureuse

http://www.youtube.com/watch?v=SGLBDliLeEY

Christopher – Aline

http://www.youtube.com/watch?v=bj8-_QKN31o

Vicky Leandros – Après toi

http://www.youtube.com/watch?v=Ka89ORFu_Tc

Dalida – Bang bang

http://www.youtube.com/watch?v=69U41WklpbI&feature=related

Claude François – Belles Belles Belles

http://www.youtube.com/watch?v=FAO4hEHAaB0

Hervé Vilard – Capri c’est fini

http://www.youtube.com/watch?v=wG8sYEEJi9g&ob=av3n

Helene Rolles – Ce train qui sen va

http://www.youtube.com/watch?v=iiGf9o4pG1o

Nana Mouskouri – Dans le soleil et dans le vent

http://www.youtube.com/watch?v=peUAR4c_XR8&feature=related

Claude François – Donna Donna

http://www.youtube.com/watch?v=RBm_HmpmrZ4&feature=related

DalidaAlain Barriere – Elle était si jolie

http://www.youtube.com/watch?v=9cieEFXxNpw&feature=related

Charles Aznavour – Et pourtant

http://www.youtube.com/watch?v=tew1r_OVzls

Joe Dassin – Et si tu n’exitais pas

http://www.youtube.com/watch?v=_Fbx6pyYsX8

Christopher – Goodbye je revien drai

http://www.youtube.com/watch?v=tie6L2R9zn4

Julio Iglesias – Guntanamera ( Spanish)

http://www.youtube.com/watch?v=zuqFFpt3g_s

sylvie vartan 3Michel Polnareff – Holidays

http://www.youtube.com/watch?v=4pBnt97kdH0&feature=related

Sylvie Vartan – Holidays

http://www.youtube.com/watch?v=j9oTFNYfW7s&feature=related

Julio Iglesias – II faut toujours un perdant

http://www.youtube.com/watch?v=rOFNz62cJxA&feature=related

Dalida – II pleut sur Bruxelles

http://www.youtube.com/watch?v=pUb1hUpcDug&feature=related

Salvator Adamo – Inch’allah

http://www.youtube.com/watch?v=XdvMDC-GYAM

Christopher – J’ai entendu la mer

http://www.youtube.com/watch?v=IjOusDKVrI8&feature=related

Richard Anthony – J’entends siffler le train

http://www.youtube.com/watch?v=s0avP5qQals&feature=related

Serge Gainsbourg version – J’ai entends siffer le train

http://www.youtube.com/watch?v=lWnmOmdxYOA&feature=related

Christophe 2Christopher – Je ne T’aim plus

http://www.youtube.com/watch?v=VfJAfqsPJmg

Christophe – Je suis parti

http://www.youtube.com/watch?v=CT6f2GOkfKk

Jane Birkin et Serge Gainbourg – J’taime moi non plus ( Rated XXX)

http://www.youtube.com/watch?v=z2H7tCe9eHg&feature=related

Christophe 3Christopher – Je vous salue madame

http://www.youtube.com/watch?v=p7-SIn6K1iA

Enrico Macias – L’amour c’est pour rien

http://www.youtube.com/watch?v=PFM_0n8xT74

Sylvie Vartan – La maritza

http://www.youtube.com/watch?v=UTE3oKAxnGI&feature=related

Dalida – La vie en rose

http://www.youtube.com/watch?v=x0T1eAZxacc

Francoise Hardy – Le Temps De L’Amour ( 1962)

http://www.youtube.com/watch?v=5BGY6k4Aphs

Sylvie Vartan – La plus bell pour aller danser

http://www.youtube.com/watch?v=tXiInrfHll0&feature=related

Sylvie Vartan- La Maritza

http://www.youtube.com/watch?v=UTE3oKAxnGI&feature=related

Tr ca si 4Salvator Adamo – La Nuit

http://www.youtube.com/watch?v=nx8UBHjpQsQ&feature=related

Dalida – Le temps des fleurs

http://www.youtube.com/watch?v=vc4FuJb434A

Christopher – Les marionettes

http://www.youtube.com/watch?v=ZhYGazieHyw

Christopher – Main dans la main

http://www.youtube.com/watch?v=vU0FoUMei-g&feature=related

François Feidman – Magic Boulevard

http://www.youtube.com/watch?v=veu9ZZwF6uQ&feature=related

Tr ca siChristopher – Mal

http://www.youtube.com/watch?v=Izy-ZrR2ReU&feature=related

Christopher – Maman

http://www.youtube.com/watch?v=nVR2rGg_9zI

Christopher – Mère tu es la seule

http://www.youtube.com/watch?v=ZviNkxdL4Hc

François Hardy – Mon amie la rose

http://www.youtube.com/watch?v=IQGNpRnFNgM

Julio Iglesias – Nostalgie

http://www.youtube.com/watch?v=lK1kfq6mcI8&feature=related

Christopher – Nue comme la mer

http://www.youtube.com/watch?v=GMA2D4VDSKA

Christopher – Oh mon amour

http://www.youtube.com/watch?v=_Myf8zSu7NM&feature=related

Dalida et Alain Delon – Paroles

http://www.youtube.com/watch?v=eZFs33Eq0-M

Christopher – Petite fille du soleil

http://www.youtube.com/watch?v=QyqlCrH8Uak&feature=related

France Gall – Poupée de cire, poupée de son

http://www.youtube.com/watch?v=uhUn1K3XpVA&feature=related

Sheila – Poupée de porcelain

http://www.youtube.com/watch?v=P9bZL4HzkXI

Sylvie Vartan – Quand le film est triste ( 1962)

http://www.youtube.com/watch?v=3jlwB5_mPmE

Art Sullivan – Revoir

http://www.youtube.com/watch?v=1BgAGgTFJcs

Tr ca nhacFrance Gall – Samba mambo

http://www.youtube.com/watch?v=lPQdFWcZjk4

Claude Michel – Sans Elle

http://www.youtube.com/watch?v=UW31EjxTQik

Jean François Michael – Si l’amour existe encore

http://www.youtube.com/watch?v=RZHhTNLjIYg

Laroche Valmont – T’as le look coco

http://www.youtube.com/watch?v=LgjRq8wfeGQ

Salvatore – Tombe la neige

http://www.youtube.com/watch?v=HbF8HszsfEM&feature=related

François Hardy – Tous les garcons et les filles

http://www.youtube.com/watch?v=gxlXdrT5QPY&feature=related

Julio Iglesias – Un jour tu ris un jour tu pleures

http://www.youtube.com/watch?v=u9SuZurXixw

Tr ca nhacNHẠC VIỆT

– 1000 bai music

Click 1 lần nhạc sẽ chạy hết 1000 bản. Không muốn nghe nữa thì stop. Tha hồ nghe, từ sáng đến khuya, chỉ click 1 lần rồi tắt cái monitor (cho đỡ nóng máy và tiết kiệm điện). Để nghe hay chọn trong “Môt nghìn bản nhạc VN” (click vào link dưới đây):

Một ngàn bài nhạc VN

– Những tình khúc NHẠC VÀNG hải ngoại chọn lọc hay (1:36’)

http://youtu.be/sOydAoqCgT8

– Nhạc Vàng – Lãng Mạn (1:51’)

http://youtu.be/PwxGlch8r-o

– Những ca khúc bất hủ của nhạc sĩ NGUYỄN ÁNH 9 (1:38’)

http://youtu.be/TtTc20-uXJE

– Những ca khúc hay nhất của NS NGÔ THỤY MIÊN

https://www.youtube.com/playlist?list=PLNBxCTIUVE70tWZMw9grqPNjNV9ERnJ82

– Mùa Thu cho em : Ca sĩ Ý Lan & Quang Tuấn

https://www.youtube.com/watch?v=Q4sFwcpGr8k

– Ca sĩ ELVIS PHUONG : Tuyển tập những ca khúc hay nhất

https://www.youtube.com/playlist?list=PLNBxCTIUVE71sOBtW04Qe2Yh_VrLnOQcU

Elvis Phuong1) https://www.youtube.com/watch?v=Zjd3zxRKUJU

2) https://www.youtube.com/watch?v=cZIFrTP30LM

Mười năm tình cũ – Trần Quảng Nam

http://youtu.be/qIaTHbIWDe0

– ÁNH TUYẾT và giọng hát xứ Quảng

Mưa Chiều Kỷ Niệm (Duy Yên – Quốc Kỳ)

1/- Em Chờ Anh Trở Lại (Mai Thiên Vân)

2/- Duyên Kiếp (Lam Phương)

3/- Chiều Cuối Tuần (Trúc Phương)

4/- Tình Bơ Vơ (Lam Phương)

– LK Chế Linh, Trường Vũ, Như Quỳnh, Đan Nguyên (0:35’)

http://youtu.be/dmo99iC858c

– Album liên khúc quê hương – Tuấn Vũ – Mỹ Huyền – Hương Lan (0:48’)

http://youtu.be/KboQ9LIq-BE

– Cát bụi – Nhạc TRỊNH CÔNG SƠN

Cat Bui -TCS -Quang Dung & Hong Nhung -NNS

Cat Bui -TCS- Tran Manh Tuan Saxophone

– Hòa tấu sáo trúc và đàn tranh hay nhất l (0:51’)

http://youtu.be/YK9dT95I1W8?list=UUezPzhepxDe1Nd_3jVSdwsQ

– Ngựa Phi Đường Xa

https://www.youtube.com/watch?v=DHIx7ZnFbIY

Si PhuTuyển tập những ca khúc hay nhất của SĨ PHÚ

– Nhạc vàng hải ngoại 1:27’)

http://youtu.be/Ik4CKaZ_eUE

– Người Em Sầu Mộng – thơ Lưu Trọng Lư – Y Vân

http://youtu.be/6HqbIak19WE?list=RD6HqbIak19WE

– Tuyết Trắng

http://youtu.be/6omxLhXp3OY?list=PLC168E5B1870401B5

Nhạc Tình Tiền Chiến – Nhiều Ca Sĩ

http://nhacso.net/nghe-album/nhac-tinh-tien-chien-5.XF9YUENZ.html

– Tiếng Hát Thời Lên Ngôi

http://nhacso.net/nghe-album/tieng-hat-thoi-len-ngoi.WF9WW0M=.html

– Xin hãy rời xa

http://nhacso.net/nghe-album/xin-hay-roi-xa.XVtTWktY.html

9 Le Thu 6– Tình Lỡ – Sĩ Phú, Lệ Thu

http://nhacso.net/nghe-album/tinh-lo.WF9ZVkM=.html

Tứ quý  – Nhiều Ca Sĩ

http://nhacso.net/nghe-album/tu-quy.XVtYUkpa.html

– Ca khúc một thời vang bóng

http://nhacso.net/nghe-album/ca-khuc-mot-thoi-vang-bong.WF9XVUU=.html

– Khối Tình Trương Chi – Khánh Ly, Sĩ Phú

http://nhacso.net/nghe-album/khoi-tinh-truong-chi.X1BQVUI=.html

– Còn Chút Gì Để Nhớ

http://nhacso.net/nghe-album/con-chut-gi-de-nho.X1BWW0Q=.html

– Có tình nào không phai

http://nhacso.net/nghe-album/co-tinh-nao-khong-phai.WF9XVEc=.html

-Trái tim hững hờ

http://nhacso.net/nghe-album/trai-tim-hung-ho.WF9ZVUI=.html

-Tà áo xanh

http://nhacso.net/nghe-album/ta-ao-xanh.X1xVV0U=.html

– Em đến thăm anh một chiều mưa

http://nhacso.net/nghe-album/em-den-tham-anh-mot-chieu-mua.WF9UV0Q=.html

– Kỷ vật thiên thu

http://nhacso.net/nghe-album/ky-vat-thien-thu.WF9XUUs=.html

– Chờ em

http://nhacso.net/nghe-album/cho-em.X19SUg==.html

Ca nhac– Giới thiệu các slideshows của DUY HÂN

– Danh Ngôn “Một chút để suy nghĩ”:

https://www.youtube.com/watch?v=tUX7sve8ia0

1/- Playlist các bài nhạc phổ thơ Trịnh Tây Ninh, hiện có hơn 50 bài :

https://www.youtube.com/playlist?list=PLEFF1B3173617B13C

2/- Playlist các Danh Ngôn với gần 50 Danh Ngôn nhiều đề tài khác nhau:

https://www.youtube.com/playlist?list=PL34CEA2237FD7B837

3/- Playlist các bài nhạc Tình ca hiện có khoảng 120 bài :

https://www.youtube.com/playlist?list=PL6130CD239C7B1D68&feature=em-share_playlist_user

4/- Playlist các bài nhạc về Quê Hương hiện có 16 bài:

https://www.youtube.com/playlist?list=PLuUrrk8zYVhPjKz9-YDNJ7Uh62x9McuIf&feature=em-share_playlist_user

5/- Playlist các bài nhạc Thánh Ca hiện có 75 bài:

https://www.youtube.com/playlist?list=PLfe9JTtbGcgVocLz5eHlTMvpHynxLcW8g&feature=em-share_playlist_user

Logo phim

3 DV Thanh Long– Kẻ khả nghi – Phim võ thuật xã hội đen 2014 (1:40’)

http://youtu.be/BQuSpSS202w

– Nơi bị nguyền rủa – Phim bom tấn thần thoại kinh dị Mỹ (2:10’)

http://youtu.be/AYXhLDlFkDw

– Kẻ bất cẩn – Phim hài (1:47’)

http://youtu.be/KOXKvQ2XI1c

– Tiếng nói trong giấc mơ Phim hài mới nhất của Thành Long (2:04’)

http://youtu.be/QdHBOfrZyvA

– Sát nhân cống ngầm – phim kinh di (1:40’)

http://youtu.be/c7LQWp3KNSs

– Hải tặc – Phim hành động võ thuật Hàn Quốc (2:06’)

http://youtu.be/k88zlo_XRL4

– Phim võ thuật hay nhất 2014

Quán trọ thần tài (1:36’) : http://youtu.be/r_NkFUfTIF0

Kho báu đẫm máu (1:27’) : http://youtu.be/X5Gi8qKjQQU

– Phim kinh dị hài Thái Lan : Ma nữ tìm chồng (1:55’)

http://youtu.be/49uqqdfOYng

Thần Đao và Phi Thiên Miêu (1:25’)

Phim võ thuật hài hay nhất : http://youtu.be/smmuReGdqgU

2 Vo hiep 3– Kỳ tài võ học – Phim võ thuật hài hước (1:40’)

http://youtu.be/pY-TwUZO3P4

– Đại truy bổ (Night fall) – Phim hành động (1:49’)

http://youtu.be/QGLe0HKHGCI

– Kế hoạch bí ẩn – Phim võ thuật hành động (1:30’)

http://youtu.be/Om4YMrtf0W0

– Long môn khách điếm – Phim võ thuật Trung Quốc (1:41’)

http://youtu.be/LNI8JT4gGc4

Logo kich

– Hài “Đại Gia Đình” – Paris by Night (0:37’)

http://youtu.be/mizBVElpFlo?list=PLt0KNU8wW3OkPVNtWYADXlxb7J7Eacf6Q

Nghe si hai 4– Vợ Chồng Thằng Đậu Chơi Facebook 2014

http://youtu.be/RvYyvVRtKdA

CẢI LƯƠNG

1/- Cải Lương – Bạch Hải Đường (2:32’)

Kim Tử Long – Hương Lan : http://youtu.be/XepLfDOnxMU

2/- Cải Lương : Tấm Lòng Của Biển (2:14’)

http://youtu.be/1qq_BgbmTO8

3/- Cải Lương : Tuyệt Tình Ca-Trọn Tuồng (2:32’)

Út Trà Ôn, Út Bạch Lan, Phượng Liên & Thanh Sang

http://youtu.be/VegUjLfxypY

Lan Hương tổng hợp chuyển tiếp

Tr Thu thuat

VĂN HÓA VĂN NGHỆ (45)

Logo vannghe A

9 Cau o thuocNHỊP CẦU

Đoản văn : Uyên Sồ

Cô kia cắt cỏ bên sông,

Muốn sang anh ngả cành hồng cho sang.

Ôi ! Lời đề nghị mới tình tứ làm sao ! Trái tim em chắc hẳn rung động lắm. Chỉ một cành hồng mong manh thôi mà hố sâu ngăn cách không còn nữa. Chỉ một cành hồng thôi mà hai tấm lòng không còn cô đơn, băng giá nữa. Chỉ một cành hồng nho nhỏ thôi mà

Chân bên chân, hồn bên hồn, yên lặng,

Người cùng tôi đi giữa đường rải nắng,

Trí vô tư cho da thở hương tình…

Người khẽ nắm tay, tôi khẽ nghiêng mình…

Cành hồng phút chốc thành giải ngân hà cho Ngưu Lang và Chức Nữ đoàn viên. Cành hồng phút chốc là một thứ hạnh phúc bất khả chia lìa.

Thế mới biết nhịp cầu cần thiết – rất cần thiết cho con người ở mọi thời đại. Cứ nhìn hình ảnh người dân miền núi, từ già đến trẻ, từ trẻ em đến người lớn ngày ngày phải đu dây qua những dòng sông cuồn cuộn nước chảy mà tim ta rướm máu. Những bàn tay yếu đuối của trẻ con, phụ nữ, người già cứ phải ngày lại ngày, tháng lại tháng, năm lại năm… bám vào sợi dây mong manh để đến được nơi cần đến. Liệu những bàn tay ấy sẽ chịu đựng được bao lâu ? Rồi sẽ có một ngày một bàn tay, hai bàn tay, ba bàn tay… buông ra khi đến giữa dòng nước xiết. Việc gì sẽ xảy ra ? Những cái chết âm thầm giữa đại ngàn. Những tiếng khóc gào bị hốc núi, bị thung lũng ém nhẹm. Tr ban be 3Và ở những nơi thị tứ huyên náo, trong những tháp ngà cổng kín tường cao vẫn yên vui yến tiệc. Và trên những giấy tờ vẫn là những con số đẹp hơn giấc mơ tiên nữ.

Ngày nay, với các phương tiện truyền thông hiện đại, trái đất dường như nhỏ lại. Chỉ một ấn nút là người ở bên này đại dương có thể nhìn thấy và nói chuyện với người bên kia đại dương. Chỉ cần vài giây thôi là bao nhiêu con người khắp năm châu có thể biết tỏ biết tường một sự việc xảy ra tận đẩu tận đâu. Như thế thì cần chi đến cầu nữa nhỉ? Câu hỏi này xem chừng có vẻ ngớ ngẩn. Bao giờ thì cầu vẫn là thứ gạch nối không thể thiếu đối với nhân loại. Bao giờ sông vẫn còn đó, biển vẫn con đây thì người ta vẫn phải cầu cứu đến những nhịp cầu. Nhịp cầu nối những bờ vui. Một nhạc sĩ nào đã viết như vậy.

Quân tại Tương giang đầu,

Thiếp tại Tương giang vĩ.

Đồng ẩm Tương giang thủy,

Tương tư bất tương kiến.

Tr ban be 6Chỉ có nhịp cầu thì những lời than thở não nuột như thế mới thực sự chấm dứt. Chỉ có nhịp cầu thì con tim mới không bị khô héo với thời gian. Chỉ có nhịp cầu thì lệ mới thôi tuôn chảy.

Gần đây mà chẳng sang chơi,

Để anh ngắt ngọn mồng tơi bắc cầu.

Mồng tơi chả bắc được đâu,

Để em cởi giải yếm bắc cầu anh sang.

Nhịp cầu mãi mãi là mơ ước của con người vì nó là cội nguồn Hạnh Phúc

Ước gì sông rộng một gang,

Bắc cầu giải yếm cho chàng sang chơi.

Xin cám ơn những nhịp cầu.

Xin cám ơn những ai đã có công xây cầu.

Trong ngày đầu năm mới dương lịch này, xin được gửi đến người đã ngả cành hồng, đã bắc cầu giải yếm cho bạn bè Hồ Ngọc Cẩn khắp năm châu trong suốt 5 năm năm qua. SG Kieu Dac Them 2Chính nhờ cành hồng và cây cầu giải yếm tuyệt vời của Nguyễn Việt mà tình ngĩa sư đệ, tình nghĩa bằng hữu mới càng ngày càng gắn bó. Cũng chính nhờ cành hồng và chiếc cầu giải yếm của Nguyễn Việt mà những cánh chim phiêu bạt bốn phương đã tung cánh chim tìm về tổ ấm, nơi sống bao ngay giờ đầm ấm

Xin chúc bạn luôn luôn BÌNH AN để giữ cho cành hồng không khô héo và cây cầu giải yếm mãi mãi tươi sinh.

Uyên Sồ SG, 1/1/2015

9 Hoa vai 2HOA VẢI

– Qúy Thể

Tôi đi bên Vân, cơn mưa bóng mây vừa qua còn lưu lại những giọt nước tròn li ti trên mái tóc đen nhánh. Tôi khẻ ngâm : ”Mưa nhè nhẹ đủ làm em ướt tóc…” Vân nắm chặt tay tôi kêu lên :

– Ôi ! Anh ơi !

Tôi tưởng nàng cảm động vì câu thơ tình thốt lên đúng lúc, không ngờ Vân lôi tôi băng qua đường. lúc ấy xe cộ xuôi ngược rất nhiều. Tôi chưa hiểu nàng muốn đến đâu, không ngờ Vân dừng trước cửa hàng bán hoa vải. Tôi ngạc nhiên, lúc đầu tôi tưởng điều gì ghê gớm làm Vân phải vội vàng. Ai ngờ..Vân thốt lên :

– Anh xem kìa ! Bao nhiêu là hoa, đẹp quá !

– Hoa bằng vải mà em…

– Nhưng đẹp.

– Anh không thích hoa vải

Vân có vẻ ngạc nhiên , nói :

– Tại sao ?

– Tại vì nó chẳng có hương.

– Anh muốn hoa thơm sao ? Dễ thôi. Tẩm nước hoa cho nó .

Nói xong Vân cười rất tươi. Tôi bắt đầu thất vọng :

– Nhưng vẫn là hoa giả. Anh ghét sự giả dối…

Tr Thieu nuVân nhìn tôi, đôi mắt thầm trách móc, đang vui sao lại thốt lên lời… Vân cố không nói gì, lạnh lùng bỏ đi. Chúng tôi giận nhau từ giây phút đó, giận ít thôi .

oOo

Ngay trong chiều hôm ấy tôi mua tặng nàng đóa hồng nhung còn hàm tiếu. Đóa hoa này sẽ mãn khai vào ngày mai. Tôi muốn chứng tỏ cho nàng thấy sự hòan thiện tới mức nhiệm màu của thiên nhiên, con người dù tài giỏi ma mảnh đến đâu cũng không thể làm giả được. Trong thâm tâm tôi vẫn muốn thắng nàng, không bằng lí luận mà bằng thực tiễn. Vân không hiểu cái thâm ý đó, lấy cái cốc thủy tinh đổ đầy nước cắm hoa vào đặt lên bàn. Tôi thấy trên bàn còn xuất hiện một lẵng hao vải. Tôi hỏi :

– Em trở lại cửa hàng đó mua lẵng hoa này sao ?

– Không .

– Thế ở đâu ra ?

– Của anh Sâm tặng .

Tôi chẳng biết Sâm là ai. Đây là lần đầu tiên tôi nghe đến tên người này. Tuy chưa biết gì về Sâm tôi đã xemn thường hắn. Chắc hắn giàu có, một tay chuyên nịnh đầm, và cũng chẳng sâu sắc gì. Tôi khinh bỉ, tôi chưa biết nói lời nào để mạt sát, tôi gọi hắn là “cái đồ thích hoa vải, đồ công tử bột, cóc nhái, ruồi muỗi, bọt bèo… !” Tôi chẳng nói gì với Vân nhưng tôi trách nàng, Vân cũng như hắn, tòan bọn kém cỏi tầm thường. 9 Hoa vai 1Tôi ngồi lại chừng năm phút rồi bỏ đi. Vân tiển tôi ra đến cửa, nàng biết tôi giận, giận vô lí, nhưng tránh xung đột, nàng cũng chẳng nói gì.

Suốt ngày hôm sau tôi vừa buồn vừa giận. Ba ngày sau, không thể chịu đựng được sự nhớ nhung, tôi trở lại thăm Vân. Lần này không gặp nàng. Trên bàn, đóa hồng nhung héo tàn một cách thảm hại, cánh hoa khô rơi rụng trên mặt bàn cùng với bụi bặm. Cạnh đó lẳng hoa vải rực rỡ một cách khiêu khích.

Tôi thề với lòng mình, phải cắt đứt mối tình này. Con người chạy theo sự giả dối phù phiếm đó sẽ không thể nào ăn đời ở kiếp với mình được. Tôi cần một tình yêu chân thật. Tôi cần sự bền bĩ , tôi cần niềm tin, cần sự thủy chung. Những đức tính ấy chắc không thể nào có ở trong con người trẻ trung xinh đẹp, nông nổi và tầm thường .

Tôi tưởng tượng ra cái cảnh này mà phát điên : Sâm và Vân ngồi tâm tình, trong câu chuyện , có thể cả hai đề cập đến tôi, họ lấy tôi ra làm đề tài hài hước. Câu chuyện và những tràng cười nổ ra bên cạnh đóa hồng nhung héo rũ của tôi. Những cánh hoa khô nằm bên vũng nước bẩn trên mặt bàn đầy bụi bặm. Tr Thanh nien 4Cuối cùng Vân đứng lên lấy chổi lùa một cách không thương tiếc vào giỏ rác! Cả hai lại cùng cười…

Tôi đã giữ đúng lời thề, đọan tuyệt với Vân. Nhiều lần cô ta tìm cách gặp, tôi lánh mặt. Cuộc tình tan vỡ hòan tòan vào lúc tươi đẹp nhất. Tôi tưởng mình là người chung thủy bền bĩ, tôi tưởng mối tình tan vỡ sẽ còn hành hạ mình trong một thời gian dài. Không ngờ chỉ tuần sau tôi đã nguôi ngoai. Nhiều năm sau hình như Vân vẫn còn độc thân. Tôi luôn luôn nghĩ xấu về nàng. Tôi chắc nàng còn chạy theo những cái giả tạo, tạm bợ, phù phiếm, như cái ý thích hoa vải của nàng .

Không lâu sau đó tôi lấy vợ. Đêm tân hôn, vợ chồng tôi ngồi lại mở những gói quà. Quà cưới đủ lọai, nhưng nhiều nhất vẫn là những phong bì đựng tiền. Hình như vào thời buổi thực dụng này con người hết cả lãng mạn. Vợ tôi cầm một cái phong bì màu xanh lên, nắn nắn phong bì, nói :

– Lại tiền, không đề tên người gởi, chắc là ít, quà của người bạn nghèo. Rồi nàng bóc ra và reo lên :

– A không phải tiền. Cái gì đây ?

Rồi nàng đưa tay bóp thử , thốt lên :

HNg Huynh V. Yen 3– Ôi những cánh hoa khô . Chắc là tàn tích của một mối tình !

oOo

Tới giờ đây tôi hiểu được sự thực. Vân mới là người tình cảm bền bĩ sâu sắc. Kẻ cạn cợt nông nổi là tôi. Giá như ngày trước tôi chìu theo cái ý thích trẻ con vô hại của Vân, đừng suy diẽn lôi thôi, tôi đừng áp đặt cái ý mình buộc người khác phải theo thì đã chẳng mất một bông hoa quí ở trên đời.

Yên Huỳnh chuyển tiếp

Logo TG quanh ta

9 Dao Nhat tan 1NHỮNG CÁNH ĐÀO

NHẬT TÂN NỞ SỚM

Những ngày giáp Tết Nguyên đán 2015, trong tiết trời lạnh giá của mùa đông Hà Nội, một vài gốc đào Nhật Tân vẫn lấp ló trổ những bông hoa đỏ thắm để chuẩn bị chào đón một mùa xuân mới sắp về.

Đào Nhật Tân (Tây Hồ) là một thương hiệu đào nổi tiếng ở đất Hà thành mỗi dịp tết đến xuân về. Dù còn hơn 1 tháng nữa mới đến Tết Nguyên đán nhưng nhiều gốc đào ở vườn đào Nhật Tân đã bung nở. Theo quan sát, tuy đào có nở hoa sớm nhưng với số lượng không nhiều.

9 Dao Nhat tan 2

Bác Nguyễn Văn Tâm, một người trồng đào lâu năm cho biết: “do thời tiết những ngày qua có chuyển nắng ấm nên một số cây đào đã nở  hoa trước”. Vào thời điểm này, người dân vẫn đang bắt đầu tuốt lá để kích thích đào ra hoa.

Cũng theo bác Tâm thì năm nào cũng có cây nở hoa sớm trước tết nhưng nhờ vào kinh nghiệm của người trồng hoa, phần lớn đào vẫn sẽ được chăm sóc cho nở vào dịp cận Tết và Tết.

9 Dao Nhat tan 3

Theo tìm hiểu, đào ở Nhật Tân có 2 loại là đào phai và đào bích, trong đó, đào phai chiếm đa số và là loại đào được trồng phổ biến ở Nhật Tân. Đào phai khi nở, hoa của nó tán rộng hơn, nhiều cánh hơn và có màu hồng nhạt… còn đào bích khi nở tán hoa hẹp hơn và có màu đỏ đậm.

9 Dao Nhat tan 4

Dù đào đã ra hoa nhưng theo đánh giá của người dân thì việc này không ảnh hưởng đến lượng đào tết năm nay. Người dân cũng dự đoán giá đào năm nay cũng không có nhiều biến động so với những năm trước. Vào thời điểm cận tết này, người dân cũng đang tích cực vun gốc vào tưới nước cho cây để cây sinh trưởng tốt, chịu được giá rét và ra hoa vào đúng dịp Tết Nguyên đán. (theo Triệu Quang)

Mỹ Nhàn chuyển tiếp

Logo KH huyen bi

SG Xuan MaiBẠN NGHĨ SAO

VỀ DỰ ĐOÁN NĂM 2014

ĐÃ QUA ?

NHÌN LẠI THẾ GIỚI PHẢI ĐỐI MẶT VỚI HÀNG LOẠT BIẾN CỐ LỚN ?

Năm 2014 đã đi qua, một năm đánh dấu những bước phát triển của nhân loại trên nhiều lĩnh vực khoa học kỹ thuật, nhưng cũng bao gồm nhiều khó khăn mà chúng ta chắc chắn phải đương đầu trong tương lai. Nhưng năm qua những nhà tiên tri đã dự đoán về năm 2014 như thế nào ? Đúng hay sai ? Mời các bạn thẩm định lại những lời đoán này, của các nhà khoa học và những nhà chiêm tinh nổi tiếng từng dự báo :

1/. Khí hậu thay đổi đáng sợ : Khí hậu Trái đất đang càng ngày càng trở nên khắc nghiệt. Các nhà khoa học Hoa Kỳ đều ghi nhận điều này và đưa ra dự đoán rằng vào năm 2014, mùa đông sẽ rất lạnh còn mùa hè thì nhiệt độ sẽ lên tới mức cao chưa từng thấy.

9 Chiem tinh 1Hàm lượng ngày càng cao của CO2 và các loại khí nhà kính khác chính là một trong những nguyên nhân ảnh hưởng tới khí hậu toàn cầu. Nhiều khả năng Trái đất năm 2014 sẽ gia tăng thiên tai như: bão, lụt lội, hạn hán, trượt đất… Điều này có nguy cơ phá hỏng các hệ thống canh tác truyền thống, gây mất an ninh lương thực ở nhiều nơi.

Bên cạnh việc Trái đất nóng lên, hiện tượng thời tiết El Nino cũng khiến khí hậu trên Thái Bình Dương trở nên vô cùng khó đoán. Hiện tượng El Nino sẽ gây ra bão, nắng nóng ở khắp nơi, và sau một mùa hạn hán kéo dài là mùa đông dài không kém với những người dân ở khu vực Thái Bình Dương.

Giai đoạn nóng lên của toàn cầu cũng kích thích các núi lửa đã ngủ yên hoạt động trở lại. Núi lửa phun trào cũng tác động nguy hại đến môi trường vì lượng khí SO2 phun lên tầng bình lưu. Các hoạt động của con người ở nhiều nơi vì thế mà bị ảnh hưởng nặng nề.

2/. Vũ khí không tưởng chính thức “trình làng” : Súng laser, vũ khí được sử dụng vô cùng phổ biến trong các bộ phim viễn tưởng chính thức xuất hiện ở thế giới thực vào năm 2014. Lực lượng quân đội Mỹ cho hay, họ sẽ trang bị cho tàu chiến một hệ thống súng phóng laser năng lượng cao, vào tháng 3/2014.

Loại vũ khí này được tạo ra để chống lại sự tấn công bằng tên lửa, pháo hay vũ khí nặng khác. Theo đó, những khẩu súng khổng lồ sẽ phóng ra chùm tia laser, làm tan rã, “vô hiệu hóa” các tên lửa đi “lạc lối”. 9 Chiem tinh 2Tuy nhiên, cùng với sự phát triển của vũ khí hạng nặng, nguy cơ xảy ra những cuộc chiến tranh sẽ càng gia tăng.

3/. Thiên thạch có thể đâm vào Trái đất năm 2014 : Các nhà thiên văn học Mỹ cảnh báo, một thiên thạch khổng lồ mang số hiệu 2003 QQ47 đang nhằm tới Trái đất và có thể va phải chúng ta vào ngày 21/3/2014. Nếu xảy ra, nó sẽ có sức công phá như 20 triệu quả bom nguyên tử đã từng dội xuống Hiroshima.

Tuy nhiên, những ai lo sợ về một Ngày Tận thế đừng vội hoảng hốt bởi nguy cơ của vụ tai ương này chỉ là 1/909.000. Theo các nhà nghiên cứu, những thiên thạch kiểu 2003 QQ47 là khối đá lớn bị rớt lại sau đợt hình thành hệ Mặt trời 4,5 tỷ năm trước đây.

Hầu hết, chúng đều bị giữ tại một khoảng an toàn với Trái đất, trong vành đai thiên thạch giữa Sao Hỏa và Sao Thổ. Nhưng ảnh hưởng trọng lực của những hành tinh khổng lồ như Sao Thổ có thể đẩy thiên thạch ra khỏi vành đai an toàn và bắn về Trái đất.

4/. Núi lửa phun trào sẽ xóa sổ nhiều phần đất đai : Các nhà nghiên cứu đến từ ĐH Utah (Mỹ) cho biết, lượng mắc-ma trong lòng siêu núi lửa Yellowstone nằm dưới công viên quốc gia cùng tên lớn gấp 2,5 lần ước tính trước đó. Kết quả được khẳng định sau khi dựa vào cuộc khảo sát địa chấn xung quanh công viên quốc gia Yellowstone rộng khoảng 9.000 km2.

Mặc dù siêu núi lửa Yellowstone “ngủ yên” từ hàng trăm ngàn năm qua nhưng ngày ngày nó vẫn đun nóng hồ nước nằm trên miệng núi lửa. Các nhà khoa học dựMỹ và nước láng giềng. Không những thế, siêu núi lửa này sẽ tung ra đám mây bụi dày đặc và làm biến đổi địa chất toàn cầu. 9 Chiem tinh 3Với tình trạng biến đổi khí hậu như hiện nay, chưa biết chừng, năm 2014, chúng ta sẽ phải hứng chịu sự phun trào dữ dội của siêu núi lửa này.

5/. Siêu vi khuẩn gia tăng : Năm 2014 cũng mang nhiều lo ngại về tình hình dịch bệnh trên toàn cầu mà đáng sợ nhất là sự xuất hiện của các siêu vi khuẩn kháng thuốc kháng sinh. Các loại thuốc kháng sinh là cứu tinh của toàn nhân loại khi có công tiêu diệt vô số các vi khuẩn gây bệnh, nó đã cứu được hàng triệu triệu người trên thế giới. Tuy nhiên, vấn nạn vi khuẩn kháng thuốc kháng sinh đang trở thành một vấn đề đau đầu với cả nhân loại.

Nguyên nhân của việc vi khuẩn kháng được thuốc chính là do đột biến, chính thuốc kháng sinh đã làm đột biến gene của vi khuẩn làm cho chúng thích nghi tốt hơn. Sự biến đổi này dần tạo ra các loài vi khuẩn theo hướng kháng lại thuốc kháng sinh và sức sống của chúng càng được nâng cao. Trường hợp đầu tiên phát hiện ra các loài vi khuẩn kháng thuốc kháng sinh là vào năm 1947 và tới nay số lượng đã ở mức đáng báo động.

Trong năm 2013, dịch bệnh đường ruột đột ngột bùng phát ở các nước Châu Âu, nguyên nhân là do một loại vi khuẩn E.Coli chưa từng được thấy trước đây với khả năng kháng thuốc mạnh mẽ. Không dừng lại ở đó, hiện tượng kháng thuốc kháng sinh đã lan từ vùng này sang vùng khác, khiến nó trở thành một vấn đề toàn cầu.

Các chuyên gia y tế Mỹ mới đây cũng cảnh báo sự xuất hiện và lây lan của một siêu vi khuẩn mới lây truyền qua đường tình dục thậm chí còn nguy hiểm hơn cả AIDS vì khả năng kháng thuốc mạnh mẽ và lây nhiễm vô cùng nhanh chóng. Nhiều dịch bệnh vốn dĩ đã quen thuộc như lao, tả, sốt rét… bỗng trở thành những căn bệnh mới hoàn toàn và cách chữa trị chúng trở nên vô cùng khó khăn.

Chính vì vậy, tổ chức y tế thế giới đã kêu gọi toàn cầu cảnh giác với cách dùng thuốc kháng sinh trong năm 2014. Nếu càng ngày càng lạm dụng, thì chỉ trong năm tới nhiều dịch bệnh sẽ bùng phát dữ dội và cướp đi không ít sinh mạng vô tội trên thế giới.

6/. Đa số mọi người sẽ bị mụn nhọt, ung thư da  : Bà lão mù Vanga cũng là người khiến cả nhân loại ngỡ ngàng vì khả năng tiên đoán chính xác nhiều sự kiện trong tương lai như : Chiến tranh thế giới II, vụ tàu ngầm Kurst (Nga) bị chìm, vụ khủng bố tòa tháp đôi WTC ngày 11/9/2001 tại New York (Mỹ)3 tien tri mu hay thậm chí là thảm họa hạt nhân Nhật Bản mới xảy ra vào năm 2011…

Về năm 2011, bà Vanga đã nói : “Do những đợt mưa phóng xạ nên mọi sinh vật ở Bắc Bán cầu sẽ bị tiêu diệt. Tiếp đó, người Hồi giáo sẽ tiến hành cuộc chiến tranh hoá học chống lại những người châu Âu còn sống sót”. Như vậy có thể thấy lời tiên tri đáng sợ đó có hai phần.

Phần đầu hiển nhiên là ngụ ý thảm họa hạt nhân đang xảy ra ở Nhật Bản. Phần hai rõ ràng là đề cập đến cuộc chiến hiện đang diễn ra ở Libya, nơi một bên là liên quân các nước châu Âu và Mỹ và một bên là quân đội Libya đang giao chiến kịch liệt với nhau. Hơn thế nữa, chỗ gây sửng sốt trong phần 2 lời tiên đoán nói trên chính là cụm từ “chiến tranh hoá học”.

Như ta đã biết, nhà lãnh đạo tối cao Libya là Đại tá Gaddafi đã gọi những kẻ đang tấn công đất nước ông là đội quân Thập tự chinh và cam kết sẽ dùng mọi phương tiện chiến đấu đến thắng lợi cuối cùng.

3 Ebola 1Theo tin tức của tình báo phương Tây, trong tay ông Gaddafi có cả vũ khí hoá học. Vậy một khi ông và quân đội của ông bị dồn vào bước đường cùng thì liệu điều gì có thể ngăn trở ông sử dụng vũ khí hoá học chống lại người châu Âu – những người “láng giềng” rất gần, chỉ ở ngay phía bên kia Địa Trung Hải.

Và nếu như hiểm họa đó quả thực xảy ra thì đúng như nhà nữ tiên tri lỗi lạc đã tiên đoán, đến năm 2014 “đa số người sẽ bị mụn nhọt, ung thư da và những chứng bệnh khác về da” (hậu quả của chiến tranh hoá học).

Tuy rất khâm phục tài tiên tri của người phụ nữ mù Bulgaria nhưng chắc hẳn tất cả chúng ta đều cầu mong lần này bà tiên không đúng.

7/. 2014 khởi đầu sự kết thúc của Mỹ : Đối với cư dân của đất nước mà nhiệt độ mùa đông trung bình là 18° C, đây là một thử thách. Trong nhà người Ai Cập không có lò sưởi mà chí có điều hòa không khí. Người ta cũng không bao giờ có quần áo rét vì không cần thiết. Không ai chờ đợi thời tiết như vậy, kể cả các nhà dự báo thời tiết.

9 Chiem tinh 5Ở Cairo người phụ nữ trẻ xinh đẹp được gọi là nữ hoàng của những lời tiên tri. Ayad có bằng cử nhân nghệ thuật Pháp và là một nhà chiêm tinh học, chuyên gia số học. Cô đã đưa ra nhiều dự đoán về thế giới từ 10 năm trước.

Nhưng sự nổi tiếng thực sự đến với Joy Ayad trong năm nay khi cô dự đoán chính xác đến kinh ngạc về sự kiện lật đổ Tổng thống Mohamed Morsi mà cô coi là không thể tránh khỏi.

Cô cũng dự đoán về cuộc tấn công khủng bố vào nhà thờ al-Qiddissin ở Alexandria, cái chết của Phó Tổng thống Ai Cập Omar Suleiman, trận động đất ở Iran và cơn bão ở Mỹ. Tất cả được ghi lại trên trang Facebook của cô.

Trước đó trong một cuộc phỏng vấn với Tiếng nói nước Nga, Ayad nói rằng sẽ có một cuộc cách mạng ở Tunisia và sự thay đổi quyền lực ở Libya. Ngoài ra, sẽ có tai biến thời tiết như tuyết rơi ở Ai Cập, một trận lụt ở Saudi Arabia. Một trận tuyết rơi chưa từng có trong vòng 120 năm xuất hiện ở Cairo hôm 13/12. Đây là hiện tượng cực kỳ hiếm ở đất nước kim tự tháp. 9 Putin 6Và có lẽ người duy nhất dự đoán chính xác sự kiện này là nhà chiêm tinh Joy Ayad.

Theo nhà chiêm tinh Joy Ayad, năm 2014 sắp tới sẽ mang lại nhiều thay đổi trên thế giới. Nga cũng sẽ phải chiến đấu chống lại một cuộc tấn công khủng bố lớn.

Đặc biệt, năm 2014 sẽ không dễ dàng đối với cư dân Hoa Kỳ. Ở đất nước này trong năm tới có thể xảy ra thiên tai nghiêm trọng. Ngoài ra, nước Mỹ sẽ xảy ra sự chia rẽ lớn trong xã hội. Đây có thể là khởi đầu của sự kết thúc của Hoa Kỳ.

‘Nói chung, sẽ sớm có nhiều thay đổi trên thế giới. Tất cả các sự kiện quan trọng xác định sự khởi đầu của kỷ nguyên mới, đã diễn ra vào năm 2013’, cô nói. (theo Nguoi dua tin)

Xuân Mai chuyển tiếp

VĂN HÓA VĂN NGHỆ (44)

Logo vannghe A

Z Tung Lam 2TÙNG LÂM NÓI VỀ

THANH HOÀI

Danh hài Thanh Hoài, một trong bảy nghệ sỹ hài được khán giả miền Nam trước năm 1975 phong là ‘quái kiệt’, vừa qua đời vào hôm 22/12 tại Quận 4, hưởng thọ 82 tuổi.

Ông cùng với các ‘quái kiệt’ khác như Thanh Việt, Tùng Lâm, Xuân Phát, Phi Thoàn, Khả Năng và La Thoại Tân đã có nhiều cống hiến cho sân khấu và điện ảnh miền Nam.

Từ Sài Gòn, trong lúc sửa soạn đi đám tang người bạn diễn chí cốt, nghệ sỹ Tùng Lâm nói với BBC : “Thanh Hoài là người bạn diễn cuối cùng của mình ra đi,” ông nói, “Ở Sài Gòn chỉ còn lại có mình tôi (trong số bảy ‘quái kiệt’). Tất nhiên tôi phải buồn, buồn lắm, buồn da diết,” ông nói thêm và cho biết ông là người nhái giọng Thanh Hoài mỗi khi cần thiết.

“Cái đặc biệt của người Hà Nội (Thanh Hoài gốc Hà Nội) là hát cải lương không được mà Thanh Hoài lại hát được. Nhưng thật ra ảnh chỉ chép miệng mà giọng ca là giọng cù̉a tôi,” ông kể về kỷ niệm của ông với người nghệ sỹ vừa quá cố.

9 Thanh Hoai 3Nghệ sỹ Tùng Lâm cho biết hồi ở chế độ cũ thì Thanh Hoài làm ở Cục xây dựng nông thôn vốn bị chính quyền hiện giờ rất kỵ nên sau năm 1975 ông bị ‘hạn chế hoạt động’. “Nghệ sỹ như tụi chú thiệt thòi lắm, ít được gọi lắm,” ông nói,

Khi được hỏi tại sao thế hệ diễn viên hài của ông thành công như vậy, nghệ sỹ Tùng Lâm giải thích : “Trước năm 1975 có nhiều nghệ sỹ hài thành công vì hài là do nơi bẩm sinh, trời phú. Người nghệ sỹ tự do biểu diễn chứ không có gò ép trong khuôn khổ.

Sau năm 1975 nghệ sỹ phải diễn trong khuôn khổ. Không phải muốn diễn là diễn. Phải qua sự kiểm duyệt. Cái hài thì nên để cho người ta tự do phát huy sau đó mới kiểm duyệt như cái này quá lố nên bỏ hay cái gì đó. Bây giờ phải diễn trước, có kịch bản hẳn hòi, duyệ̣t xong mới được diễn nên mất đi cái ngẫu hứng.”

Anh Bang 1TÂM SỰ NS ANH BẰNG

QUA CA KHÚC

“CĂN NHÀ  NGOẠI Ô”

Nhạc sĩ Anh Bằng sáng tác ca khúc “Căn nhà ngoại ô” kể một chuyện tình trong thời chinh chiến giữa một chàng trai sống trong căn nhà ngoại ô và một cô bạn hàng xóm trẻ. Câu chuyện có vẻ chỉ là một chuyện tình xa cách của hai người yêu nhau, nhưng thực ra chất chứa một tình yêu cao thượng và lòng hy sinh vĩ đại.

Tác giả gói ghém ý tưởng qua lối diễn tả bình dị, bằng cốt truyện dựa vào nhân vật thay vì tình tiết, và dẫn đến cực điểm sắp xếp một cách táo bạo với kết cục tuyệt diệu.

oOo

Nhạc sĩ Anh Bằng viết ca khúc “Căn nhà ngoại ô” vào năm 1966 về một chuyện tình thời chinh chiến. Bài hát không phải là bài được ưa chuộng nhất trong những bài ông sáng tác, nhưng cũng rất được ưa thích vì nó nói lên tính chất bình dị của một cuộc tình giữa hai người trẻ vì quê hương phải xa nhau. Tuy nhiên, ít người nhận ra ý nghĩa sâu xa của bài hát vả do đó bài hát không được đón nhận tích cực như những bài hát khác của ông.

9 NS Anh Bang 3Nghe bài hát “Căn nhà ngoại ô” (Nhạc trước 75)

Do 3 nữ ca sĩ trình bày :

– Kim Loan 1984 : http://youtu.be/6_vcFPTvSOE

– Thanh Tuyền : http://youtu.be/EjwCQ9HzBoM

– Hương Lan : http://youtu.be/AwRMxjQ5bts

Ca khúc “Căn nhà ngoại ô” kể một câu chuyện tình trong thời chiến

“Căn nhà ngoại ô” nói về chuyện tình hai người trẻ trong thời chinh chiến. Khác với các chuyện tình thời chiến khi người trai ra đi tòng quân để lại người yêu nơi hậu phương, trong “Căn nhà ngoại ô” cả hai đều gia nhập quân đội để phục vụ đất nước. Câu chuyện mới thoạt nghe là chuyện tình bình thường trong thời chiến, nhưng thực ra là một chuyện tình cao quý với ý nghĩa huy hoàng.

Nhan đề bài hát nói lên nơi mối tình hai người nẩy nở, căn nhà của chàng trại tại một vùng ngoại ô thành phố. Chàng trai sống trong một căn nhà nhỏ xinh xắn vùng ngoại ô, có vườn trồng hoa và cây ăn trái (“Tôi ở ngoại ô, một căn nhà xinh có hoa thơm trái hiền.”) Ta không rõ ngoại ô đó là với thành phố nào. Tuy nhiên, qua hình ảnh êm ái thanh bình và an ninh của cuộc sống, ta có thể hiểu đây là vùng ngoại ô của một đô thị lớn tại miền Nam Việt Nam, rất có thể là Sài Gòn. Nhạc sĩ Anh Bằng sống ở Bà Chiểu, coi như là ngoại ô của Sài Gòn và quen thuộc với nhà cửa cuộc sống ở đó.

Chàng trai có một cô bạn thân ở gần nhà. Cô gái là người chăm chỉ học hành. (“Gần kề lối xóm, có cô bạn thân sớm hôm lo sách đèn.”) Tuy không cho biết, ta có thể hiểu hai người là bạn học chung trường qua chi tiết “thân” và “sớm hôm lo sách đèn.” Tuy nhiên chi tiết này không quan trọng. Hai người có thể là bạn thân vì lý do hàng xóm qua lại. Ngoài ra, chắc cả hai đang học lớp đệ nhị hoặc đệ nhất (lớp 11-12) vì trong khoảng năm 1966, hai kỳ thi Tú Tài I và II vẫn còn. Thông thường, học sinh thức khuya dậy sớm học hành khi vào những năm thi cử.

9 NS Anh Bang 4Tình bạn giữa hai người là tình bạn trong trắng thuần túy bên ngoài và hai người không có ngỏ lời thương yêu gì với nhau, thề non hẹn biển, hoặc lo nghĩ đến chuyện tương lai, có thể là còn bận rộn chuyện học hành (“Hai đứa chưa ước hẹn lấy một câu, chưa nghĩ đến mai sau.”) Tuy nhiên, chàng trai nẩy ra lòng thương yêu cô bạn gái, qua những đêm thức giấc nhung nhớ nàng (“Nhưng đêm thức giấc ngỡ ngàng/ Nghe lòng thương nhớ biết rằng mình yêu.”)

Rồi cả hai có lời yêu thương với nhau. Tình bạn bây giờ trở thành tình yêu. Vấn đề này thực ra phức tạp hơn những gì bài hát cho biết. Khi chàng trai tỏ tình với cô gái, anh ta phải suy nghĩ kỹ lắm. Nếu cô gái chấp nhận tình yêu của chàng thì không nói làm chi. Nhưng nếu cô gái từ chối thì sao ? Có thể cô ta chỉ muốn coi chàng trai như một người bạn và không phải là một người tình. “Thổ lộ tình yêu với bạn mình có thể đòi hỏi một lòng can đảm to lớn vì bạn có thể bị từ chối”. Nếu cô gái từ chối, liệu hai người có thể tiếp tục duy trì tình bạn được không ? Ta thấy một khi cô gái biết chàng trai yêu cô, mà cô không yêu chàng, thì cả hai sẽ lâm vào cảnh khó xử. Rất khó mà chàng có thể rút trở lại thành tình bạn, vì như vậy là dối lòng. Cũng rất khó mà nàng đối xử với chàng như người bạn như xưa khi nàng biết chàng yêu nàng. Ta sẽ trở lại vấn đề này sau.

Dù chàng có suy nghĩ kỹ hay không, sự việc xảy ra tốt đẹp. Nàng chấp nhận tình yêu của chàng, và nàng cũng yêu chàng. Lúc bấy giờ, giây phút hai người gần gũi bên nhau đã trôi qua. (“Khi hiểu được nhau, thời gian gần gũi đã qua đi mất rồi.”) Những giây phút hai người vui đùa bên nhau hái hoa trong vườn suốt đêm trong quá khứ sẽ không còn nữa (“Nào còn những phút hái hoa vườn trăng suốt đêm chung tiếng cười.”) Tại sao ? Đó là vì chàng phải lên đường tòng quân gia nhập quân đội, xa rời thành phố và người yêu bé bỏng (“Vui xa ánh sáng phố phường, xa người em nhỏ lên đường tòng chinh.”)

9 NS Anh Bang 1Tuy bài hát không cho biết, ta ngầm hiểu là khi hai người tỏ tình với nhau, họ chỉ cho nhau biết là họ yêu nhau, và cũng vẫn không hứa hẹn gì với nhau cả, vì không có lời cập nhật về “ước hẹn lấy một câu” hoặc “nghĩ đến mai sau.” Chuyện đó cũng không lấy gì là bất thường, vì khi hai người nâng mối liên hệ lên một nấc, họ có thể chỉ cho cái tình cảm đó một cái tên mới, là “tình yêu” thay vì là “tình bạn” và do đó thực ra cũng không có gì thay đổi để phải có những hứa hẹn với nhau. Hai người có thể có những hứa hẹn ngầm mà không cần phải nói ra, thí dụ như trung thành với nhau, hoặc sẽ tiến tới hôn nhân.

Tuy nhiên, ta thấy có một cái gì ngây thơ trong tình yêu giữa hai người. Có thể nào họ tin nhau đến độ xa nhau mà không cần phải có lời hẹn ước. Nàng có thể tin tưởng chàng không quên nàng và ngược lại ? Chi tiết này khá quan trọng khi câu chuyện diễn tiến sau đó. Trên thực tế, ta thấy cho dù có hứa hẹn nhau, lời hứa hẹn đó cũng không có gì bó buộc, vì tình cảm con người có thể thay đổi, nhất là khi xa mặt cách lòng. Cả hai, rõ ràng là còn trẻ tuổi và mới biết yêu lần đầu, chưa có kinh nghiệm trên tình trường. Do đó, họ không thấy sự cần thiết phải có lời ước hẹn hoặc toan tính cho mai sau.

Thế rồi, chàng trai ̣trở thành một chiến sĩ, đi đây đi đó ra chiến trường trận mạc, vui với núi non sông hồ (“Là chinh nhân tôi bạn với sông hồ.”) Nhưng chàng lúc nào cũng tôn trọng tình yêu hai người. Cho dù không có lời hẹn thề, chàng còn yêu thương nàng vô bờ (“Tình yêu em tôi nguyện vẫn tôn thờ / Và yêu không bến bờ.”)

Có cái gì gắn bó tình yêu chàng với nàng một cách mãnh liệt. Đó là niềm tin đất nước không những sẽ hết chiến tranh mà lại còn được thống nhất, chung một màu cờ (“Niềm tin là một ngày mai non nước chung một màu cờ.”) Ta phải hiểu đó là màu cờ vàng của lá cờ nền vàng ba sọc đỏ của miền Nam Việt Nam vì chàng trai đang chiến đấu dưới lá cờ vàng. Ta thấy tác giả Anh Bằng có cùng ước vọng như nhạc sĩ Lam Phương là “quân Nam về Thăng Long” để thống nhất đất nước, dưới lá cờ vàng.

Thế rồi, có lẽ trong một dịp về phép, chàng trai trẻ bây giờ là một anh lính trở về khu căn nhà ngoại ô, 9 NS Anh Bang 2thăm người yêu vào môt buổi tối trăng vàng tỏa sáng (“Rồi hôm nao tôi về ghé thăm nàng / Ngoại ô đây con đường tắm trăng vàng.”)

Trong nỗi bàng hoàng, anh lính không thấy nàng ở nhà (“Mà sao không thấy nàng.”) Anh buồn bã thất vọng tái tê, không biết nàng đã đi đâu, và biết tìm nàng ở đâu. Trong cơn ê chề, anh trách móc nàng nỡ nào bỏ đi không lời từ giã, mà không ráng chờ anh (“Tìm em, giờ tìm ở đâu ! Sao không gắng đợi chờ nhau.”)

Ta nhận ra vài chi tiết trong cuộc tình hai người. Trước hết, trong lúc xa cách hai người dường như không có liên lạc với nhau. Bấy giờ là thời chinh chiến vào thập niên 1960, và kỹ thuật liên lạc viễn thông chưa được thịnh hành. Điện thoại có, nhưng không phải gia đình nào cũng có, nhất là ở ngoại ô. Nhưng thư từ qua bưu điện hiện hữu, và hai người có thể trao đổi thư từ. Tuy anh lính đi đây đi đó, anh vẫn có thể nhận thư qua Khu Bưu Chính (KBC) quân đội và viết thư hồi âm. Anh lính không nhắc gì đến chuyện thư từ trong lúc xa nàng. Có thể anh không thấy quan trọng trong việc thư từ vì anh biết anh sẽ về thăm nàng không lâu. Nhưng việc nàng không viết thư cho anh là một chuyện hơi khác thường. Ta sẽ trở lại vấn đề này sau.

Thứ nhì, câu trách móc “Sao không gắng đợi chờ nhau” quả thật xác nhận việc hai người không thề non hẹn biển gì trước đó, và sự chờ đợi nhau là một kỳ vọng ngầm, không cần phải tuyên bố lẫn nhau ra bằng lời. Chuyện này tuy hơi khác thường cho mối tình khởi đầu là tình yêu, nhưng rất bình thường trong mối tình hai người. Đó là vì họ có tình bạn trước đó, và tình yêu nẩy nở sau một tình bạn thân thiết lâu dài. Như trình bày ở trên, hai người chỉ cho một cái tên mới cho tình cảm của họ, và không thực sự gia tăng tình cảm đó, sau khi ngỏ lời yêu nhau. Vì vậy, hai người vẫn giữ nguyên trạng và không thấy sự cần thiết cho việc hứa hẹn đợi chờ nhau.

Tr dan ong 3Sau đó, anh lính thăm dò tin tức nàng, có thể chỉ hỏi người hàng xóm, hoặc người quen gần đó, và được biết lý do ra đi của nàng. Nàng đã gia nhập quân đội là nữ quân nhân, phục vụ trong ngành quân y, nơi chiến trường (“Tôi hỏi người quen… Nàng nay là Nữ Cứu Thương trên chiến trường.”)

Có vài chi tiết ta nên để ý. Thứ nhất, nơi nàng cư ngụ dường như không phải là nơi gia đình nàng ở. Nàng không có cha mẹ, người thân quyến thuộc, vì anh lính hỏi “người quen” chứ không phải thân quyến. Với chi tiết này, ta có thể suy diễn hoàn cảnh gia đình nàng. Cái suy diễn hợp lý nhất là cô gái ở trọ với một gia đình, Gia đình nàng có thể ở xa và nàng phải lên vùng đô thị ăn học. Chuyện này rất thông thường trong thời gian đó. Tuy trường học có đầy đủ khắp nơi trong miền Nam nhưng các vùng quê xa xôi hẻo lánh, hoặc những nơi dầu sôi lửa bỏng, chuyện học hành thường bị gián đoạn. Do đó, nhiều gia đình cho con đến nơi đô thị có an ninh để đi học. Những học sinh có thể ở với người quen, hoặc mướn phòng tạm trú.

Thứ nhì, cô gái lúc gia nhập Nữ Quân Nhân phải hội đủ điều kiện. Một trong những điều kiện là từ 18 tuổi trở lên. Tuy ta không rõ khoảng thời gian nàng và chàng yêu nhau cho tới lúc nàng gia nhập quân đội là bao lâu, nhưng dựa vào chi tiết nàng là người chăm chỉ học hành, “sớm hôm lo sách đèn” ta có thể suy diễn nàng học đúng tuổi hoặc gần đúng tuổi. Do đó, khi nàng chấp nhận tình yêu chàng, nàng đã là một cô gái trưởng thành, và có chút suy nghĩ chín chắn về tình yêu và tương lai.

Thứ ba, thời gian huấn luyện cho Nữ Quân Nhân ít nhất là vài tháng. Trước năm 1968, thời gian huấn luyện cho căn bản quân sự tại Trung Tâm Huấn Luyện Quang Trung cho nữ quân nhân là sáu tuần. Sau đó là đi học thêm các lãnh vực chuyên môn như xã hội quân đội, quân y, truyền tin, quân nhu. Vì nàng là nữ cứu thương, hoặc y tá, nàng phải đi học thêm về quân y. Ta cũng nên phân biệt “nữ cứu thương,””phụ tá quân y,” và “trợ tá xã hội.”

Tr ao dai 4Thực ra, “nữ cứu thương” chỉ là một danh từ chỉ người y tá hoặc phụ tá trong ngành quân y. Để là một “nữ cứu thương,” người nữ quân nhân phải theo học ngành “phụ tá quân y” trong trường Quân Y. Còn “trợ tá xã hội” là những người tốt nghiệp trường Xã Hội Quân Đội thi hành những nhiệm vụ xã hội cho gia đình quân nhân như trợ cấp khó khăn, sanh đẻ, giấy tờ con em đi học, báo tử, v.v…

Ta không biết rõ thời gian học phụ tá quân y là bao lâu, nhưng dựa vào tính chất quan trọng của ngành này, chắc cũng phải khoảng 6 tháng. Ngành trợ tá xã hội cần 6 tháng học tại trường Xã Hội Quân Đội nên ta thấy ước đoán học 6 tháng cho phụ tá quân y không đến nỗi sai lắm. Một điểm quan trọng hơn là tuy ta cố tìm những chi tiết chính xác khi tìm hiểu một câu chuyện, việc đó có lẽ không quan trọng lắm trong một tác phẩm nghệ thuật. Nhạc sĩ Anh Bằng có thể tạo dựng nhân vật trong ca khúc ông dựa vào nhân vật có thật hoặc tưởng tượng, và những chi tiết có thể dựa vào những chi tiết chính xác hoặc đại khái nếu những chi tiết đó không ảnh hưởng đến ý chính của tác phẩm.

Nói tóm lại, những chi tiết trong bài hát cho ta hình dung ra được vài điểm sau: (1) Cô gái lúc yêu chàng trai đã là một cô gái trưởng thành, biết suy nghĩ cho tương lai, (2) hai người xa nhau không liên lạc nhau trong một khoảng thời gian khá dài, có thể lên đến 6-9 tháng hoặc một năm; và (3) trong khoảng thời gian xa nhau, hai người hầu như không có liên lạc. Cô gái có vẻ không muốn cho người yêu biết dự tính gia nhập nữ quân nhân. Những điểm này sẽ được nhắc lại trong phần sau.

Trở lại câu chuyện, anh lính biết được người yêu mình đã gia nhập quân đội và hiện đang là nữ cứu thương trên chiến trường. Anh biết cuộc sống trên sa trường sóng gió như thế nào. Người nữ cứu thương là người giúp các bác sĩ quân y hoặc làm việc trợ giúp y tế cho quân nhân, có một trách nhiệm nặng nề. Anh tự hỏi không biết nàng có vui trong công việc của nàng (“Dặm ngàn sóng gió, biết sao nàng vui dấn thân trên bước đường.”)

NS Anh BangChàng biết là cơ hội gặp lại nàng rất mong manh, nhưng với niềm tin mãnh liệt, chàng vẫn tin hai người sẽ gặp lại nhau (“Em ơi, trái đất vẫn tròn / Chúng mình hai đứa sẽ còn gặp nhau !”) Nhóm chữ “trái đất vẫn tròn” thường dùng chỉ cuộc tái ngộ sẽ xảy ra, dù không có gì là chắc chắn. Và đó là điều chàng mong ước.

Câu chuyện chỉ có vậy. Anh Bằng có vẻ kể lại một chuyện tình trong thời chinh chiến như bao chuyện tình khác : hai người yêu nhau, chàng tòng quân, trở về tìm nàng thì nàng đã đi xa, và chàng hy vọng sẽ gặp lại nàng. Câu chuyện không có nhiều tình tiết éo le, nếu không muốn nói là khá đơn giản. Kết cục cũng không có gì thê lương hoặc vui vẻ.

Bài hát có lối diễn tả bình dị nhưng có hiệu quả và kỹ thuật táo bạo dàn xếp cực đỉnh và kết cục:

Anh Bằng có lối diễn tả bình dị nhưng có tác dụng mạnh. Ta thấy ông gói ghém một ý tưởng cao quý, đề cao một hình ảnh cao thượng một cách điêu luyện.

Ông dùng từ ngữ cụ thể, đơn giản nhưng tượng hình như “hoa thơm,” “trái hiền,” “sớm hôm,” “hái hoa,” “chung tiếng cười,” “bước theo,” “trăng vàng,” “gió lạnh,” “xé nát.” Một cách tài tình, ông sắp xếp những từ ngữ cụ thể tượng hình này bên cạnh những từ ngữ trừu tượng để diễn tả ý tưởng hoặc tình cảm mạnh mẽ. Thí dụ, “thức giấc ngỡ ngàng” cho thấy một phát giác tạo kinh ngạc. Tại sao kinh ngạc? Chàng trai kinh ngạc vì chàng không ngờ chàng đã yêu nàng từ lâu mà chàng không biết. Một thí dụ khác, “bước theo tiếng gọi” diễn tả một hành động tự nguyện, không phải vì bị bó buộc. Một thí dụ nữa, câu “thương xé nát con tim” là một diễn tả tuyệt vời, như tôi đã trình bày ở trên.

Cả bài hát rải rác nhiều mỹ từ và từ ngữ mạnh, tạo nên những nét chấm phá linh động cho ý tưởng hoặc hình ảnh. Thí dụ, “trái hiền,” “tắm trăng vàng,” “dấn thân trên bước đường,” “trái đất vẫn tròn.”

Anh Bang 2Đặc biệt nhất, Anh Bằng dùng một kỹ thuật độc đáo trong cách thức dàn xếp cốt truyện và tạo dựng cực điểm và kết cục.

Ông thiết lập cốt truyện không bằng tình tiết hoặc sự kiện, tuy bề ngoài có vẻ như vậy. Ông tạo dựng cốt truyện dựa vào nhân vật. Ta thấy ông tả nhân vật với các gợi ý trực tiếp hoặc gián tiếp cho cốt truyện. Thí dụ, ông tả cô gái là người học hành chăm chỉ, chàng trai và cô gái là hai người trẻ trong trắng trong tình bạn, chàng trai là người có lý tưởng, và có niềm tin mạnh mẽ, cô gái là người quả quyết. Bằng cách cho thấy những đặc tính của hai nhân vật, ông giúp khán giả hình dung rõ rệt cốt truyện. Quan trọng hơn, ông dùng cá tính của hai nhân vật để đưa đến một cực điểm mạnh mẽ, khiến khán giả bàng hoàng.

Cực điểm có ý nghĩa tùy vào thể loại của một tác phầm văn chương. Với tiểu thuyết, đó là điểm mà mọi chuyện trong câu chuyện cuối cùng xảy ra. Với thơ, đó là ý chính của cả bài, thường được diễn tả một cách gián tiếp hoặc qua các ẩn dụ tinh tế. Với ca khúc, đó vừa là ý chính vừa là nơi mọi chuyện cuối cùng xảy ra.

Cực điểm của bài hát này ở đâu?

Như đã trình bày ở trên, đó là câu “Tôi đứng nghe gió lạnh giữa màn đêm, thương xé nát con tim.” Câu này cho thấy chàng trai bàng hoàng sau khi biết tin người yêu là nữ cứu thương nơi chiến trường qua câu “Nàng nay là Nữ Cứu Thương trên chiến trường.” Tác giả cho chàng trai một khoảnh khắc lo lắng không biết nàng có vui với quyết định đó không qua câu “Dặm ngàn sóng gió, biết sao nàng vui dấn thân trên bước đường.”

Bằng cách dùng hai câu này, tác giả đưa khán giả dần dần tới cực đỉnh, khi chàng chợt nhận ra lý do tại sao nàng gia nhập nữ quân nhân và là nữ cứu thương. Le Minh BangTác giả để chàng đứng giữa màn đêm (một hình ảnh suy tư), và sau đó, như một tiếng sét đánh vào đầu, chàng bừng hiểu và lòng yêu thương nàng “xé nát con tim” chàng.

Cái táo bạo của Anh Bằng là ông để cực điểm ở gần chót, lúc đoạn kết. Cái liều lĩnh của cách xếp đặt này là khán giả có thể bị chưng hửng, vì đoạn kết đến quá nhanh, khiến nhiều người có thể không có dịp để ý tưởng thấm dần trong óc. Tuy nhiên, Anh Bằng khéo léo đánh tan cái tác dụng bất lợi đó nhờ hai việc.

Thứ nhất, khác với một cuốn phim hoặc một tiểu thuyết, một bài hát thường ngắn hơn nhiều và có thể được nghe đi nghe lại nhiều lần. Do đó, cho dù cảm giác chưng hửng có xảy ra trong lượt nghe đầu tiên, các lượt nghe sau sẽ làm giảm đi cảm giác đó, và người nghe càng thấm khi nghe lại nhiều lần.

Thứ nhì, phần kết kuận có tác dụng hữu hiệu với câu “Em ơi, trái đất vẫn tròn,” và “Chúng mình hai đứa sẽ còn gặp nhau!” Câu “Em ơi, trái đất vẫn tròn” hàm ý chấp nhận, chịu thua. Chàng lính trẻ hiểu được ý người yêu và đành chấp nhận chuyện đó. Chàng không oán trách nàng đã bỏ đi đột ngột hoặc có một quyết định cực đoan (theo ý chàng). Hng Ng Toan NangCâu “Chúng mình hai đứa sẽ còn gặp nhau!” nói lên nỗi hy vọng, niềm tin mạnh mẽ. Khán giả sẽ vui vì kết cục này. Tuy hai người không được xum họp, nhưng họ hiểu nhau, và họ cùng bỏ qua mối tình vị kỷ sang một bên để hướng đến một mục tiêu cao thượng hơn.

Chấp nhận và hy vọng. Còn gì tuyệt diệu bằng ? (trích từ bài của Cao Đắc Tuấn)

Nguyễn Toàn chuyển tiếp

Logo TG quanh ta

9 Di nhan 1DỊ NHÂN BÁN VÉ SỐ DẠO

NỔI TIẾNG SÀI GÒN 

Nhờ sự khác biệt trên người với bộ quần áo dị lạ nên ông Châu Thơ Phương bán vé số khá đắt hàng. Mỗi ngày ông lại mặc một loại trang phục phóng xe máy khắp Sài Gòn mưu sinh.

H1: Ông Châu Thơ Phương (57 tuổi, ngụ quận 11) được nhiều người biết đến với tên “thần tài vé số” hay “dị nhân”. Ngày ngày ông đi xe máy khắp đường phố để bán vé số dạo kiếm sống.

 Mỗi khi bắt gặp ông Phương, ai cũng ngạc nhiên và phải để mắt tới bởi cách ăn mặc không giống ai. Tuy nhiên, ông rất vui vẻ và thân thiện.

9 Di nhan 2

H2: Từ khi bắt đầu làm nghề bán vé số vào cuối năm 2012 cho đến nay, ông Phương đã có hàng trăm bộ quần, áo, hàng chục chiếc mũ bảo hiểm, giày màu mè khác nhau. Trong căn phòng trọ rộng chừng hơn 10m2 thuê trên đường Âu Cơ, ông treo kín đồ hành nghề.

H3: Những bộ quần áo và phụ kiện ông mua về rồi tự tay thiết kế, may, cắt dán, nhuộm, sơn phết thêm các hàng chữ, hình và màu sắc. Chủ đạo là đỏ và các màu của tờ vé số với ý nghĩa vui tươi, mang lại may mắn cho mọi người.

H4: Những chiếc áo được may, dán trước ngực và sau lưng với nhiều khẩu hiệu, câu nói quen thuộc. Nhiều bộ ông Phương ghi lại tên, ngày lễ của dân tộc như Giải phóng miền Nam, Quốc khánh 2/9, ngày thành lập Đảng, ngày Toàn quốc kháng chiến, Tết, lễ tình nhân…

9 Di nhan 3

H5: Khi mới vào nghề, ông Phương thiết kế nhiều bộ trang phục, phụ kiện độc đáo cùng chiếc xe đạp màu mè khiến nhiều người nhìn không thể nhịn được cười.

H6: “Khi thấy tôi ăn mặc khác biệt như thế này chắc chắn sẽ có nhiều người cho rằng có vấn đề. Nhưng ở Việt Nam mình không giống như nước ngoài, mình còn ít người mặc các trang phục lạ đời, có những cách đặc biệt như những kỳ nhân để kiếm sống ở đường phố.

Đây là cách thu hút khách hàng tốt nhất, vừa đem lại niềm vui, tiếng cười và may mắn cho mọi người. Mọi người vui tôi cũng vui theo. Mấy ai có bản lĩnh ăn mặc như này để tạo niềm vui cho khách hàng mở hầu bao mua nhiều vé số vé số như tôi”, ông nói

9 Di nhan 4H7: Rồi ông phân bua thêm: “Mặc như thế cũng không ảnh hưởng đến ai, không vi phạm pháp luật, mỗi người có mỗi cách làm, kiếm sống riêng. Tôi chọn cách này nên quanh năm suốt tháng cười vui, không có ngày nào buồn, đem lại niềm vui cho thiên hạ là thích rồi… “.

H8: Ông tiết lộ, ban đầu ăn mặc như vậy đi bán vé số cũng mắc cỡ. Nhưng nhiều người ủng hộ cách làm của ông, họ mua nhiều vé số hơn nên ông quen dần.

H9: Năm 2013 có người trúng vé số độc đắc 6 tờ đã cho ông một chiếc xe tay ga trị giá hơn 30 triệu để đi bán vé số. Ông sắm chiếc đài phát nhạc mới, cắm thêm lá cờ phía sau.

9 Di nhan 5

H10: Trong khi bán vé số, ông Phương còn dành thời gian để giao lưu với khách hàng của mình. Nhờ sự vui vẻ và chịu đầu tư cho nghề nên “dị nhân” có doanh số đáng mơ ước. Trung bình mỗi ngày đêm chạy xe khắp các con đường, ngõ hẻm trên địa bànSG Kieu Dac Them 2 các quận trung tâm thành phố, ông có thể bán được trên dưới 300 tờ.

H11: Ông Phương có vợ và 2 cô con gái tốt nghiệp đại học, đã lấy chồng và sinh con. Hơn một năm nay ông chuyển ra ngoài thuê phòng trọ ở riêng để thoải mái bán vé số kiếm sống.

H12: Thời gian ít ỏi khi không đi hành nghề ông lại tất bật thiết kế, sáng tạo, cắt, dán thêm những bộ trang phục mới để khách hàng không bị nhàm chán. (theo zing)

Kiều Đắc Thềm chuyển tiếp

Tr Thu thuat

CÂU CHUYỆN MÙA GIÁNG SINH (1)

Chuc nam moi 2014

9 Hang da 1HANG ĐÁ GIÁNG SINH

ĐẦU TIÊN

Trầm Thiên Thu

Giáng Sinh về, người ta trang trí nhiều thứ, nhưng đặc biệt nhất vẫn là Hang Đá. Hang đá không chỉ là vật trang trí để gợi nhớ cảnh giáng sinh nghèo khó của Chúa Giêsu, Con Thiên Chúa, mà còn ngụ ý dạy chúng ta phải khiêm nhường, sống nghèo khó và bác ái với những người có cuộc sống thiếu thốn hơn mình.

Dịp lễ Giáng Sinh, khách hành hương nườm nượp tới Greccio (Ý), nơi Thánh Phanxicô Assisi đã làm máng cỏ đầu tiên vào năm 1223. Thánh Phanxicô Assisi là người sống nghèo khó đúng theo nghĩa đen chứ không chỉ “tinh thần” mà thôi. Khi qua đời, ngài yêu cầu các tu sĩ Dòng Phanxicô cởi bỏ hết trang phục để ngài được hoàn toàn nên giống Chúa Giêsu.

Khi đó, Thánh Phanxicô nhớ lại cuộc viếng thăm Belem những năm trước, nên ngài quyết định làm hang đá như ngài đã thấy. Có là một cái hang ở Greccio, vào dịp lễ Giáng Sinh, ngài tìm một em bé đặt vào máng cỏ, có cả bò và lừa đứng bên máng cỏ. Người ta đồn tin này khắp vùng lân cận. Họ cùng nhau đem đuốc và nến tới để được thấy hang đá như thật. 9 Hang da 2Từ đó, người ta có truyền thống làm hang đáng mừng Chúa giáng sinh hằng năm.

Khi một tu sĩ linh mục dâng lễ, Thánh Phanxicô giảng lễ. Tác giả Thomas ở Celano, người viết tiểu sử Thánh Phanxicô, nói rằng lúc đó Thánh Phanxicô “đứng trước máng cỏ, cúi mình trước Hài Nhi với lòng yêu mến và hạnh phúc lắm”. Đối với ngài, cử hành nghi thức giản dị để nhớ và học bài học nghèo mà Chúa Giêsu đã cam chịu vì yêu thương chúng ta. Chúa Giêsu là Con Thiên Chúa, thế mà Ngài sinh ra trong cảnh nghèo khó, tự hạ đến tận cùng. Ngài là Thiên Vương mà chấp nhận mặc xác phàm, sinh ra là một Hài Nhi như chúng ta.

Thế nhưng, ngày nay người ta đua nhau làm hang đá đồ sộ và sang trọng quá, nhìn như “khách sạn” vậy, mất hẳn ý nghĩa nghèo khó của tinh thần lễ Giáng Sinh. Tại Saigon, đã từng có giáo xứ chi phí vài chục triệu đồng làm hang đá, thậm chí có nơi chỉ dựng một cây thông mà tốn cả trăm triệu đồng! Chúa có vui không khi xung quanh chúng ta còn biết bao người nghèo, chịu cảnh sống mỏi mòn từng ngày ? Đó không là lãng phí sao ? Người ta vẫn biện hộ là “làm vinh danh Chúa”, có thật như vậy hay là “vinh danh” chính mình ?

Nhưng có giáo xứ không quan trọng bề ngoài, họ tổ chức Tiệc Giáng Sinh cho những người cơ nhỡ. Gọi là “tiệc” cho sang chứ chỉ là tô bún bò hoặc phần ăn gì đó, loại cơm bánh để ăn cho no chứ không là bánh kẹo ăn cho “vui miệng”. Tr Giang sinh 3Thực tế như vậy thì chắc hẳn Chúa Hài Đồng vui lắm, và Ngài sẽ chúc lành. Thật đáng khâm phục những “đầu óc” biết nghĩ như vậy!

Khi phán xét, Chúa không nhắc tới chuyện này hoặc chuyện nọ, thậm chí cả tội lỗi tày trời của chúng ta mà Chúa cũng “làm ngơ”. Nhưng Ngài rất nghiêm khác về việc bác ái. Chúa khen những người ở bên phải:“Vì xưa Ta đói, các ngươi đã cho ăn; Ta khát, các ngươi đã cho uống; Ta là khách lạ, các ngươi đã tiếp rước; Ta trần truồng, các ngươi đã cho mặc; Ta đau yếu, các ngươi đã thăm viếng; Ta ngồi tù, các ngươi đến hỏi han” (Mt 25:35-36). Với những người đứng bên trái, Ngài cũng nói tương tự, nhưng “nổi bật” là có chữ KHÔNG.

Liên quan vấn đề bác ái, một lần khác Chúa Giêsu nói: “Ai cho một trong những kẻ bé nhỏ này uống, dù chỉ một chén nước lã thôi, vì kẻ ấy là môn đệ của Thầy thì Thầy bảo thật anh em, người đó sẽ không mất phần thưởng đâu” (Mt 10:42). Những việc rất nhỏ mọn mà lại quan trọng. Người phàm cũng có câu nói rất hay: “Của cho không bằng cách cho”.

9 Hang da 3Giáng Sinh lại về, bạn cảm nhận gì về chuyện hang đá ?

Đêm Giáng Sinh, bạn có cùng các con quây quần bên hang đá để học bài học khiêm nhường của Thiên Chúa, cùng đón nhận Hài Nhi Giêsu ngự vào “máng cỏ” tâm hồn của mỗi thành viên trong gia đình, và lãnh nhận phúc lành bình an của Ngài? Bạn thích diện đẹp và đi chơi vi vút, tiệc tùng linh đình, hay bạn làm gì? Bạn có đủ can đảm nên giống Hài Nhi Giêsu? Nếu còn trẻ, bạn có thấy thương cha mẹ nhịn mọi thứ để bạn bằng anh, bằng chị, “đẹp mặt” với bạn bè, với xã hội?

Từ trên cao, ca đoàn Thiên Thần hợp xướng bản Đại Hợp Xướng: “Vinh danh Thiên Chúa trên trời, bình an dưới thế cho loài người Chúa thương” (Lc 2:14). Hạnh phúc lan tỏa, lan tỏa tới mọi người…(theo Trầm Thiên Thu – Mùa Giáng Sinh 2014)

9 Antonio 1MÙA GIÁNG SINH

Ở SAN ANTONIO

– Nguyên Nhung

Bây giờ đã vào tháng Mười Hai. Trời lạnh nhưng nắng vẫn mượt mà óng ả, trời càng trong càng nắng lại càng lạnh, những hạt nắng như những viên thuỷ tinh lung linh, xuyên qua tấm màn ren mỏng chiếu vào cây Giáng Sinh đặt ở góc phòng. Cuối năm, dọn dẹp lại căn phòng nhỏ chất đầy báo chí và sách vở, bỗng dưng tờ tạp chí “People” nằm dưới chồng báo đập vào mắt tôi, để chợt nhớ rằng đã được đọc một bài phóng sự rất hay, viết về những đứa bé chào đời sau khi cha của chúng nó là những người lính đã hy sinh ở chiến trường.

Đó là câu chuyện của nước Mỹ, những đứa bé được chào đời từ tinh trùng của người cha để lại, cất giữ trong những ống nghiệm được đông lạnh. Để làm gì thì không ai hiểu, nhưng đã làm cho tôi vô cùng xúc động, khi nhìn thấy hình ảnh những đứa bé trai hay gái, giống y hệt như hình ảnh người cha đã ra đi mãi mãi không bao giờ trở về. Những người tình hay người vợ ấy đối với tôi họ phải có một tấm lòng can đảm và một tình yêu vô cùng mãnh liệt, khi dám chấp nhận hoàn cảnh cô đơn và đóng vai người mẹ của đứa con không một lần ân ái. Có thể trước khi ra đi người lính đã linh cảm thấy được thân phận mình trong bối cảnh chiến tranh “cổ lai chinh chiến kỷ nhân hồi”, nên anh ta đã để lại cho người tình một chút hy vọng mong manh, kỷ vật vô gía của tình yêu chân thật nếu như một ngày nào đó thân xác ấy đã tan thành tro bụi.

Thế nhưng không ngờ tôi lại chứng kiến một câu chuyện tương tự như vậy xảy đến trong gia đình người chị bà con của tôi. Một buổi chiều tháng Mười Hai mùa Giáng Sinh, cách đây khoảng 10 năm, trời đã xâm xẩm tối để sáng lên những ánh đèn trang hoàng nhấp nháy từ hai dãy nhà trong xóm. Tiếng chuông điện thoại reo và nghe giọng nói quen thuộc của chị từ xa vọng đến : “Merry Christmas”, sau câu chúc xã giao chị vào đề ngay, giọng sũng đi vì buồn:

Sinh con 3– “Có rảnh không lên đây chơi với chị, buồn nẫu cả ruột, con với cái!”

Tôi ngạc nhiên hỏi lại:

– “Chị đang ở đâu, có chuyện gì thế ?”

 Giọng chị có vẻ rời rạc:

– “Chị đang ở San Antonio, lên đây lâu rồi, chăm sóc cho con bé sinh nở không có ai. Cả nhà giận lắm, nhất là anh ấy đổ hết mọi thứ lên đầu chị là đã cho con bé đi học xa. Không ai hỏi han gì tới nó, nhưng chị thì không thể được, cháu sinh được 4 tháng rồi nhưng cái buồn thì thấm tận gan phổi cả mẹ lẫn con.”

Tôi an ủi chị:

– “Chuyện ấy theo em không có gì quan trọng, nhất là đối với giới trẻ ở bên này, chị liệu thu xếp cho cháu hợp thức hoá là xong.”

Chị tức tưởi rồi oà lên khóc:

“Nếu nghĩ như cô thì mọi chuyện đã dễ giải quyết, cùng lắm thì mình muối mặt với họ hàng bè bạn một ít lâu rồi cũng đâu vào đấy. Đằng này, cha con bé không còn nữa, nó chết rồi, rơi máy bay chết tận chiến trường Iraq. Con bé không có cha, cha nó là một người lính, hai đứa học cùng trường với nhau. Rồi nó nhập ngũ, cứ đi đi về về rồi để lại cho con bé cái bào thai trong bụng mẹ, không hiểu sao con chị nó ngu thế, học hành chưa xong mà đã làm mẹ, trời ơi là trời !”

9 Cau nguyen 1Nghe chị rên rỉ khóc lóc, tôi hiểu nỗi thất vọng trong lòng người mẹ đã kỳ vọng bao điều tốt đẹp ở tương lai đưá con gái, chưa gì đã chịu cảnh góa bụa. Thở dài vì câu chuyện không vui trong mùa Giáng Sinh, tôi hẹn với chị là sẽ lên thăm chị ngay trong tuần lễ áp Lễ Giáng Sinh năm ấy.

Quá giang một người quen đến San Antonio để thăm mẹ con chị. Trong lúc chờ chị đến đón trước cổng thành Alamo, đối diện với khu River Walk của thành phố được tiếng là xinh đẹp quyến rũ nhất của tiểu bang Texas. Buổi chiều hôm ấy đèn hoa đã nhấp nháy trên khắp các nẻo đường, hàng cây sồi lá vẫn xanh biếc mặc dù tiết trời đông buốt lạnh. Tôi đưa mắt quan sát xung quanh, chợt bắt gặp một người lính trẻ đang ngồi nghỉ chân trên chiếc băng đá nhìn vu vơ vào các cửa tiệm buôn nhấp nháy ánh đèn, vẻ tư lự của người lính trẻ khiến tôi hình dung ra nỗi cô đơn của anh ta trong một chiều mùa đông làm tôi chạnh lòng.

Tính nhạy cảm khiến tôi có thể tưởng tượng ra đủ thứ chuyện, ngầy ngật buồn vì hình ảnh người lính cô đơn về phép ngồi trên ghế đá, cũng như có những buổi tối trời mưa đi đâu về, tôi vẫn thương thầm cho người cảnh sát phải làm nhiệm vụ của anh ta lái chiếc xe tuần cảnh lẫm lũi đi vào những con đường vắng. Ở đó có bao nhiêu nguy hiểm rình rập họ, bóng tối và sự ác thường đồng loã với nhau làm cho cuộc sống đầy những bất trắc.

9 Antonio 2Chị đón tôi với khuôn mặt hốc hác trong chiếc áo dạ xậm màu, chiều đông lạnh lại càng lạnh hơn vì gió, gió luồn vào tận xương mặc dù ở đây trời hiếm khi có tuyết. Trên đường lái xe về nhà, chị kể thêm cho tôi nghe về đứa con gái duy nhất của anh chị, hiện tại hay tương lai đời nó chỉ là một màu xám xịt khi làm mẹ một đưá con không cha. Tôi không đồng ý với chị về cách suy nghĩ đó, chỉ đến khi bước vào căn chung cư nằm khá xa thành phố, nhìn thấy đứa con gái của chị đang bế đứa con xinh như một thiên thần nép đầu trên ngực mẹ nó, ánh đèn nhấp nháy từ một cây Noel nhỏ đặt trên bàn, có chân dung của người lính trẻ thì tự nhiên tôi cũng thấy nghẹn ở ngực. Sự cảm động đến bất chợt khi nhìn ngắm một hạnh phúc quá đớn đau, mà vẫn là hạnh phúc vì vẻ đẹp thiên thần của đứa trẻ thơ, tương phản với nổi u uẩn của mẹ nó và tấm hình của người cha đã tử trận.

Cháu chào tôi với một nụ cười gượng gạo trên đôi môi góa phụ còn ngây thơ và nét xuân sắc tuổi trẻ, lòng tôi chùng xuống khi tiến đến chìa tay để bế đứa bé vào lòng:

“Chao ơi ! Cháu tôi xinh quá, con gái phải không ?”

 Liếc nhìn qua tấm hình người lính, con bé giống bố như đúc ở mái tóc tơ vàng óng, nước da trắng hồng, riêng chỉ đôi mắt màu nâu đen hơi buồn là của mẹ. Chị ngồi xuống bên tôi, giọng buồn bã :

– “Vâng, cháu con gái mai sau lại làm khổ mẹ, chị cũng muốn chết vì mẹ con nó…”

Tôi đưa mắt nhìn chị như ra dấu không nên nói những lời dằn vặt ấy với đứa con gái đang đau khổ của mình. Đứa bé nhìn tôi toét miệng cười, bốn tháng tuổi mà nhìn nó bụ bẫm như đứa sáu tháng. Chao ơi ! Nụ cười ấy, ánh mắt ấy mới chính thật là đôi mắt thiên thần, chính chị đang có trong tay một thiên thần mà không cảm thấy được điều ấy sao ?

9 Antonio 3Buổi tối hôm đó không khí dường như ấm cúng hắn lại vì sự có mặt của tôi. Bữa cơm ngon hơn, đưá cháu gái đã tươi tỉnh hơn khi thấy tôi luôn nựng nịu cháu bé với tất cả sự trìu mến của một người có tính yêu trẻ con, và đứa bé đã biết loi choi trong vòng tay của mẹ, nụ cười ánh mắt ấy có tiền chắc gì đã mua được. Khuya hôm đó tôi hơi khó ngủ vì suy nghĩ lung tung, ra tìm nước uống thì đúng lúc đó tôi thấy hắt lên tường cái bóng người mẹ ôm con trong đêm khuya, dưới ánh đèn ngủ mù mờ căn phòng nhỏ. Cho mãi đến bây giờ hình ảnh ấy vẫn y nguyên trong lòng tôi, tôi lặng người đứng nhìn phía sau lưng của người mẹ xoã mái tóc mây, ôm đứa con thơ trong lòng để ru ngủ khi đứa bé thức vào lúc nửa đêm vì khát sữa. Giá như có cái máy chụp hình tân kỳ như bây giờ để thu vào hình ảnh ấy, nó sẽ là một bức ảnh giá trị hơn nhiều tuyệt phẩm khác mà không cần phải có nhiều màu sắc rực rỡ.

Hình ảnh ấy cũng làm tôi chạnh lòng khi nhớ đến thời chiến tranh, đất nước tôi đã có biết bao nhiêu góa phụ tuổi hai mươi ngồi ôm con trong nỗi cô đơn như vậy. Buổi sáng mùa đông từ trong khung cửa sổ của căn chung cư, nhìn ra bên ngoài hàng cây trơ trụi lá, vài con chim vẫn ríu rít tìm mồi. Tôi tìm cách hỏi chuyện đứa cháu để hiểu nó hơn, khác hẳn với tâm trạng buồn rầu của bà mẹ, tôi thấy nó có vẻ bình thản và bằng lòng với kỷ vật vô gía là đứa con xinh xắn trong vòng tay của mình, chính tình yêu là một mãnh lực tuyệt vời để cháu bằng lòng với hoàn cảnh.

9 Antonio 4Khi chỉ có tôi và chị, tôi đi thẳng vào vấn đề của đứa cháu gái tội nghiệp, vì hiểu chị đang lúng túng chưa tìm được phương cách nào dễ chịu hơn :

– “Theo em, chuyện của cháu không có vấn đề gì ghê gớm cả, ngọai trừ nhà chị có thêm một đứa cháu dễ thương. Cứ xem như đó chỉ là sự bồng bột của tuổi trẻ, mà không thể nào nói là thiếu tình yêu vì cháu đã can đảm cưu mang đứa con bé bỏng của mình. Xã hội này có rất nhiều “Single Mom” nhưng không phải người nào cũng giống người nào. Một đứa bé chào đời ở xứ sở này nếu cha mẹ không lo được thì nó cũng không bị bỏ bê, vẫn có thể sống được nhờ sự giúp đỡ của chính phủ, có phần ưu đãi nữa chị ạ.

Cái chính là anh chị phải gạt bỏ thành kiến cố chấp khi nghĩ con mình là một đứa con hư, chị là người phải giơ đôi tay ra cho cháu bám vào, nó sẽ đứng dậy, “Đáng phục nhất của đời người là biết đứng dậy khi té ngã”, câu này nằm trong mười bốn điều của đức Phật mà em đọc được ở đâu đó chứ không phải của em.”

Một nụ cười tuy không tròn lắm nở trên đôi môi héo hắt của chị :

– “Cô đi chùa từ khi nào thế ?”

 Tôi cười to lên để trêu chị:

– “Em không đi chùa và cũng không đi tìm Phật ở chùa, nhưng em có cái duyên để những câu hay hay lại bất chợt đến với em, và nó đã nằm lại để tự nhiên biến thành triết lý Sống.”

Không để chị nói thêm, tôi tiếp tục giải tỏa cho chị những thành kiến khắt khe đã thấm vào tư tưởng hằng bao năm nay :

– “Chị cứ làm đi và sẽ thấy kết quả của lời em nói, đừng sợ ai cười hay lên án vì tuổi bảy mươi cũng chưa gọi là lành, huống gì cháu còn quá trẻ. 9 Antonio 5Sống chết với tình yêu để có một kỷ niệm giữ lại trong đời đâu phải là điều đáng khinh. Không ai chia cho mình được cái xui, cái hên, hạnh phúc hay đau khổ chỉ có mình gánh chịu thì mình cũng đừng sợ tiếng chì tiếng bấc của người khác.

Chị phải thuyết phục anh, giận hờn rồi cũng nguôi ngoai, đớn đau bao nhiêu rồi cũng lắng xuống. Hai cháu trai trưởng thành đã có gia đình riêng, chỉ còn anh chị thui thủi vào ra ở nhà thì tại sao không mang cháu về, ông bà hủ hỉ với cháu bé, săn sóc cháu cho mẹ nó trở lại trường học. Em nghĩ sau lần này nó sẽ ý thức được bổn phận trách nhiệm của một người mẹ, cháu sẽ làm lại cuộc đời tốt đẹp hơn”.

Hình như thấm thiá với những lời phân giải của tôi, thái độ của chị đối với con gái dễ chịu hẳn trong những ngày tôi ở chơi với mẹ con chị. Cháu đẩy xe cho con đưa mẹ và khách đi dạo phố, thăm một vòng các nơi như cổ thành Alamo rợp bóng cây xanh, nơi ấy ngày xưa cũng là bãi chiến trường, những ụ súng hay lô cốt xung quanh bức tường thành đã để lại trong lịch sử nước Mỹ bao nhiêu trang giấy đánh đổi bằng máu xương của người lính thời chiến tranh.

Chúng tôi đi bộ trên bờ sông San Antonio River Walk, nó còn được gọi là khu Paseo Del Rio, một khúc sông hẹp nhưng thơ mộng nhờ những con đường lát đá ven bờ sông. Một bên vách đá dựng đứng có dây leo chằng chịt, nhiều cây cầu bắc ngang sông dành cho người đi bộ, đường đi lên lại chạy thẳng vào những phố xá thương mại rất đông người qua lại. 9 Antonio 6Trên đường phố vẫn thấy nhiều bóng dáng những người lính trẻ, vai mang ba lô, chắc họ lang thang chờ chuyến xe về với gia đình trong những ngày Lễ đặc biệt, hay chờ chuyến bay để ra một chiến trường nào đó không chừng. Những khuôn mặt trai trẻ ấy lại gợi cho tôi nghĩ đến bố của đứa bé tội nghiệp, ra đời mà không hề được nâng niu trong đôi tay của bố.

Một thời gian sau tôi nghe chị khoe đã thuyết phục được chồng để đem con và cháu về lại Houston, tôi cũng mừng cho chị. Đứa con gái đã trở lại trường tiếp tục học chuyên ngành và cuối cùng ra trường với tấm bằng dược sĩ. Ngày con ra trường, nhìn thấy đứa cháu bé bỏng ngày nào của mình tung tăng chạy đến trao cho mẹ nó bó hoa hồng thật tươi thắm, tự nhiên chị bật khóc.

Mừng mà khóc, những đau khổ ngày nào trôi đi theo dòng nước mắt, y như những gì tôi nói nếu những lúc con cái vấp ngã, cha mẹ không giơ tay ra nâng dậy thì chắc kết quả là đi luôn xuống vực thẳm. Đứa cháu bé bỏng ngày nào tưởng là nỗi bất hạnh của mẹ nó nay là món quà vô giá mà thượng đế đã ban cho gia đình. Anh chị vui hẳn lên vì trong nhà đã có thêm tiếng cười tiếng khóc con trẻ, con bé lớn lên càng ngày càng xinh đẹp và dễ thương, chính nó đã mang niềm hạnh phúc vô bờ bến cho tuổi gìa đỡ hiu quạnh.

oOo

Cách đây hai năm cũng vào mùa Giáng Sinh, vợ chồng bạn tôi từ Canada sang chơi, nhân dịp này tôi lại đến San Antonio lần thứ hai vào mùa đẹp nhất trong năm. Đẹp bởi vì ban ngày, River Walk giống như người con gái thanh xuân với vẻ xinh tươi mơn mởn ngồi phơi nắng giữa ban trưa. Tr ong gia Noel 2Ban đêm, River Walk vào mùa Giáng Sinh lại tăng thêm phần quyến rũ, nồng nàn như một bông hồng đã khoe hết vẻ đẹp mãn khai của nó dưới sương khuya.

Một tuần lễ trước Giáng Sinh trời thật lạnh, dòng sông hẹp uốn quanh thành phố bỗng trở nên huyền ảo tuyệt vời vì ánh đèn giăng mắc khắp nơi, từ những quán cà phê, tiệm ăn, những “building” nằm dọc theo hai bên bờ phản chiếu xuống mặt nước, y hệt một bức tranh nhiều màu sắc rực rỡ. Chúng tôi co ro đi sát vào nhau tìm hơi ấm, bờ sông thấp hơn mặt đường nên ít gió, hầu hết hàng quán ven bờ sông vào mùa này đều có những lò sưởi thiết bị như những cột đèn, phả hơi ấm cho khách ngồi uống cà phê ngoài trời không bị lạnh, người đi dạo cũng nhờ vậy cũng ấm áp được đôi chút.

Người ta đốt những ngọn nến lồng trong giấy hoa đặt trên những bệ đá hai bờ sông, ánh nến lung linh phản chiếu xuống mặt nước xẫm màu đẹp lạ lùng. Trời lạnh như cắt vào xương tuỷ mà các đôi tình nhân vẫn ngồi sát vào nhau trong quán cà phê thưởng thức nhạc Giáng Sinh, chưa kể có những quán cà phê vài người nghệ sĩ đang chơi đàn guitar, những bản nhạc Giáng Sinh qua tiếng đàn “guitar espagnol” vui tươi, réo rắt, khách bộ hành đi qua không quên đặt vài đồng lẻ thưởng cho ban nhạc đã cống hiến cho họ một đêm vui.

Mọi người xuống thuyền đi dạo phố đêm San Antonio, những chiếc thuyền hoa người chen nhau lên xuống. Bạn tôi thì thầm :

Noel– “Đâu thua gì Venise, nhất là mùa này hình như còn có phần đẹp hơn nữa đấy.”

Tôi chưa bao giờ tới Venise và chỉ thưởng thức trên phim ảnh, nhưng quả thật San Antonio vẫn có gì gần gũi quyến luyến hơn vì nó thuộc tiểu bang tôi đã sống gần hai mươi năm nay. Càng về đêm, quán cà phê, quán ăn vẫn đông khách, người đi thuyền vẫn kiên nhẫn chờ đợi. Thuyền nổ máy tách bến rồi đi vào những khúc sông tối nhưng ánh đèn từ hàng cây, nhà cửa hai bờ sông phản chiếu dưới lòng sông lại rực rỡ như hội hoa đăng. Khi thuyền chạy qua một bến sông gần nhà thờ, dòng nhạc Giáng Sinh do các em bé trình diễn trên bờ vang vang những bản nhạc quen thuộc mùa Giáng Sinh vọng tới, tiếng chuông leng keng đưa tâm hồn mọi người trở về những mùa Noel trong cuộc đời.

Chắc hẳn mỗi người đang trôi nổi nỗi niềm riêng về những mùa Noel trong dĩ vãng, tôi cũng thấy lại hình ảnh mình những năm còn trẻ tuổi, tiếng hát trong trẻo tuổi thanh xuân vút lên âm điệu “Đêm Thánh Vô Cùng” cùng với ca đoàn thời đi học. Đêm thơm mùi hoa sứ, ngôi thánh đường với những tiếng chuông ngân niềm hy vọng. Đêm Noel của tuổi niên thiếu với tiếng đàn phong cầm trong ngôi nhà thờ nhỏ, tâm hồn còn tinh khôi và đơn sơ như con chiên non nằm trước máng cỏ.

SG Kieu Dac Them 2Thế rồi tôi lại miên man nhớ tới mùa Giáng Sinh ở San Antonio hơn mười năm trước với gia đình người chị họ. Nụ cười hồn nhiên của trẻ thơ đã làm ấm lại những trái tim buồn bã, bây giờ họ đã tìm được hạnh phúc, khép lại một quá khứ buồn rầu để có một tương lai sáng sủa. Không biết đối với mọi người mùa Giáng Sinh ra sao, riêng tôi, mùa Giáng Sinh ở tuổi nào vẫn đem lại màu xanh tươi vui mà tâm hồn tôi luôn mở ra để đón nhận. (theo Nguyên Nhung)

Kiều Đắc Thềm tổng hợp chuyển tiếp

SG Ph Tat DaiBIẾN RAU QUẢ THÀNH

ĐỒ TRANG TRÍ GIÁNG SINH

Từ dâu tây, cà rốt… bạn có thể tạo ra những món đồ dễ thương bày trong nhà khi mùa Noel về. Việc biến rau quả thành các tác phẩm trang trí là loại hình quen thuộc trên thế giới. Ở Việt Nam, chưa có nhiều người tham gia bởi lĩnh vực này đòi hỏi sự tỉ mỉ, kiên nhẫn và sáng tạo liên tục, chưa thu được lợi nhuận.

9 Rau qua Noel 1Vốn là người thích nấu ăn, nhiếp ảnh gia Vũ Minh Quân đã quyết định mở rộng thêm công việc sáng tạo của mình. Khi còn nhỏ, anh Quân đã hay vào bếp nấu nướng bởi gia đình chỉ có hai anh em trai, bố mẹ lại đi làm cả ngày. Ngoài ra, anh cũng thích chụp lại các món ăn ngon, đẹp mắt bởi sẽ có nhiều dịp sáng tạo về ánh sáng, bố cục, cách trang trí.

Vì thực phẩm nhanh khô, héo, giảm chất lượng nên người chụp phải có kế hoạch rõ ràng để chụp nhanh nhất. Ngoài ra, anh Quân và các đồng nghiệp cũng có nhiều mẹo nhỏ để sản phẩm trang trí được đẹp mắt nhất, như luộc rau giữ màu xanh rồi mới ghép các loại rau củ khác lên.

Với nguyên liệu dễ chảy như kem bánh, người thợ có thể sử dụng sản phẩm kem giả để đảm bảo độ bền nếu muốn bày lâu. Trong trường hợp làm cho gia đình để ăn ngay, bạn có thể sử dụng kem làm bánh thông thường.

9 Rau qua Noel 2

Trước khi thực hiện một sản phẩm, anh Quân cùng hai đồng nghiệp lên ý tưởng, mua nguyên liệu, xếp đặt rồi tiến hành chụp. Có sản phẩm, anh chỉ mất một tiếng để hoàn thiện từ việc trình bày cho tới chụp hình. Nhưng cũng có lúc, anh mất cả ngày mới hoàn tất mọi chuyện.

Tùy vào các loại nguyên liệu mà thành phẩm có thể để được bao lâu. Các loại hoa quả tươi để được một vài ngày, bánh kẹo có thể để lâu hơn. Ngôi nhà làm từ bánh quy, bỏng, đường, bột mì, nấm… có thể để được vài tuần.

9 Rau qua Noel 3

Một cây thông làm từ súp lơ, cà chua bi, khế… được bày trên bàn sẽ đem lại không khí mùa Giáng sinh cho gia đình bạn mà không hề tốn kém.

Dù lợi nhuận từ việc chụp món ăn không bằng lúc đi chụp các loại ảnh khác nhưng anh Quân vẫn rất đam mê bởi có cơ hội sáng tạo và còn có thể ăn “sản phẩm” sau khi hoàn thành. (theo Ban Mai)

Phan Tất Đại chuyển tiếp

Logo thu gian 2

Con chim 1Chim nói được nhiều thứ tiếng.

Ông khách tới hàng chim. Bà bán chim quảng cáo chim bà nói được nhiều thứ tiếng.
Ông khách liền hỏi một con chim rất đẹp :

– comment allez – vous ?

Chim trả lời : – ça va bien, merci.

Ông khách hỏi tiếp: – how are you ?

Chim đáp: – fine, thank you.

Ông khách hỏi tiếng Mễ: – como estas ?

Chim trả lời: – muy bien.

Ông khách hỏi bằng tiếng Việt: – chim… khoẻ hông ?

Chim bực mình đáp:  – đ.m. hỏi nhiều quá !

 Anh vuiTrị bệnh ngáy.

(Thế gian vừa biết cách trị tật ngáy cho nam giới rất linh nghiệm: coi như thần dược. Xin phổ biến rộng rãi để giúp đời, nếu thấy có lý.

– Không phải tiêu hao đồng bạc nào mua thuốc.

– Không phải mất thì giờ ngồi chờ khám bịnh.)

Hai người bạn gái bạn tâm giao rảnh rổi ngồi thủ thỉ, một người than vãn :

– Chồng em ngáy suốt đêm, không ngủ được, thật là khổ cho em quá !

Chị bạn đáp :

– Phải chi mà em gặp chị sớm thì khỏe sớm rồi. Chồng chị cũng ngáy mà bây giờ thì đã dứt tiêu rồi.

Người bạn năn nỉ:

– Chị chỉ giúp em đi ?

Tr dan ba 7Người bạn thật tình chỉ mánh lới mà mình đã làm và đạt được thành công:

– Lúc đầu chị đút núm vú giả vô miệng ảnh. Tới nửa đêm ảnh nhả ra. Tức mình chị đút núm vú thiệt vô miệng. Ảnh ngủ một giấc êm ru cho tới sáng.

Người bạn vừa nghe thoạt giựt mình :

– Cách nầy hổng được chị ạ. Chồng em không những ngáy mà còn nghiến răng nữa Theo cách của chị thì chết em. Ảnh mà nghiến thì tan nát cái dzú rồi ! Thôi, thà bị thức còn sướng hơn.

Yên Nhàn chuyển tiếp

MÓN QUÀ GIÁNG SINH

Chuc nam moi 2014Logo vannghe A

Giang sinh 2Ổ BÁNH GIÁNG SINH 

– Nguyễn Thị Thanh Dương

Thắng Cu Tí của tôi thật là “gà tồ”, 14 tuổi, to cao hơn cả mẹ, nhưng vẫn trẻ thơ dễ thương khi vòi vĩnh tôi:

– Mẹ làm bánh Giáng Sinh đi, con muốn được thấy mẹ làm bánh và ăn bánh của mẹ.

Nếu đây là lời đề nghị của bố nó thì tôi sẽ chột dạ, cho là anh ta nói… móc mỉa tôi, nhưng thằng Cu Tí hiền lành, ngây thơ thế kia, những gì nó nói ra là tiếng nói thật từ trái tim nó. Tôi hỏi lại cho chắc ăn:

– Tại sao năm nay con muốn mẹ làm bánh ? Những năm trước chúng ta vẫn mua bánh ở tiệm cơ mà ?

– Con có một thằng bạn thân, nó khoe với con đầy vẻ hãnh diện rằng mỗi mùa Giáng Sinh, mẹ nó đều làm bánh tại nhà, vừa vui vừa ngon hơn ở tiệm. Con nhớ, lâu lắm rồi đó, mẹ cũng đã làm bánh cho mùa Giáng Sinh, con và Bố đã ăn rất nhiều, phải không mẹ ?

Tôi nhớ lại cái lần tôi lò mò làm ổ bánh Giáng Sinh, năm đó Cu Tí mới 8 tuổi. Có lẽ trong ký ức Cu Tí, cái cảnh bừa bộn trong bếp, nào máy đánh trứng, nào khay, nào thìa, nào bơ, đường, bột ? Và tôi thì xắn tay áo (làm bánh mà làm như sắp sửa đi đánh nhau) mặt dính bột, tay dính bơ, còn bố nó thì chạy đi chạy lại, Tr thieu nu 3lăng xăng theo mỗi lời sai bảo của tôi, đã là một cảnh tượng vui mắt chưa từng thấy trong đời, nên nó còn nhớ mãi cho đến giờ ? Và nhất là ổ bánh nướng bị khét, tôi bắt hai bố con nó ăn cho bằng hết còn hơn là vứt vô thùng rác, trong khi tôi lại kiên nhẫn đánh trứng để làm lại ổ bánh khác.

Cái bánh thứ hai, rút kinh nghiệm, không khét, nhưng tới phần trang hoàng kem mới là nhiêu khê, rách việc. Khi tôi nhìn các thợ làm bánh biểu diễn trên ti vi hay trong các cửa chợ, sao mà dễ dàng và gọn gàng thế ? Còn tôi bày đủ đồ nghề ra bàn, hoa cả mắt, màu xanh màu đỏ loạn xà ngầu, tới phần trang trí những cành Hoa Hồng thì tôỉ chơi tất cả các màu, xanh, đỏ, vàng, tím, hồng, cam, từ hoa tới lá, tới cành. Chồng tôi gọi đó là loại hoa hiếm quý trên cõi đời vì màu sắc đa dạng của nó.

Vậy mà Cu Tí của tôi vẫn thích mê, vẫn sung sướng khen đẹp, khen mẹ tài ba, vì Cu Tí chưa thấy ổ bánh nào có nhiều màu sắc nổi bật ? như thế, sặc sỡ như thế.

Tôi cảm động, thương Cu Tí quá, nó là người duy nhất khen tôi, kể từ khi tôi biết vào bếp nấu nướng cho đến giờ.

Sau mùa Giáng Sinh đó, tôi không còn hứng thú làm bánh Giáng Sinh nữa mà chỉ order ở tiệm, là sẽ có ổ bánh nhanh gọn nhất. Thế mà, năm nay Cu Tí nhớ lại và xúi tôi làm bánh, lòng mẹ bao la như biển Thái Bình, ai nỡ từ chối, dù tôi đã hết hứng thú làm bánh từ lâu rồi.

Tôi hớn hở nhận lời :

– Con yên trí, đêm Giáng Sinh này chúng ta sẽ có một ổ bánh đàng hoàng. Cả nhà mình sẽ diễn lại cảnh vui như ngày xưa, bố sẽ phụ giúp mẹ ?

Tr thanh nien 1Cu Tí khoái chí :

– Cả con nữa mẹ ạ. Bây giờ con lớn rồi, cũng hữu ích cho mẹ được mà.

Thế thì còn gì bằng, năm nay tôi sẽ có hai người phụ tá, hi vọng ổ bánh sẽ hoàn tất nhanh chóng và tốt đẹp hơn, và có ý nghĩa là vợ chồng, con cái được dịp quây quần vui vẻ, chuẩn bị cho đêm Giáng Sinh huyền diệu.

Hai ngày trước lễ Giáng Sinh, tôi mua về những vật liệu làm bánh cake. Chồng tôi giật mình như vừa trông thấy một điều bất bình thường :

– Hình như em định làm bánh hả ?

– Anh đã thấy cụ thể, lù lù ra đấy mà còn hình như cái gì nữa. Em sẽ làm bánh Giáng Sinh đấy. Rồi sao ?

– Anh tưởng mấy năm qua em đã quên đi cái chuyện làm bánh rồi, tưởng anh được yên thân. Bây giờ lạỉ…

Tôi trấn an, thông cảm :

– Anh đừng lo, 6 năm qua, em đã rút tỉa được nhiều kinh nghiệm từ bạn bè, sách báo, và vẫn có…

– Có anh phụ tá, chứ gì ? Anh ta ngán ngẩm ngắt lời tôi.

– Chẳng những có anh mà có cả Cu Tí luôn. Chính nó đề nghị em làm bánh và hứa sẽ phụ giúp, nên lần này chắc anh sẽ đỡ vất vả hơn lần trước.

Tôi dịu dàng tâm lý chiến :

– Cu Tí muốn thấy mẹ làm bánh, muốn được ăn cái bánh sản xuất tại nhà. Chúng ta hãy làm những gì có thể làm để mang lại niềm vui cho con trong ngày lễ Giáng Sinh trọng đại này. Anh nhé !

Anh ta vẫn còn nhăn nhó :

– Có ý nghĩa thật đấy, nhưng chỉ khổ cho anh, phải dọn dẹp, rửa ráy khay, chậu, đồ nghề dính đầy bơ sữa của em, Những hình ảnh ấy vẫn còn ám ảnh anh cho đến bây giờ.

Thấy mặt tôi xưng lên, anh ta vội vàng sửa lại :

Tr Bac ky 2– Tuy nhiên cũng OK, nhưng lần này em nhớ chuẩn bị đúng màu trộn vào kem trang hoàng ổ bánh nhé. Cu Tí lớn rồi, không còn bé như năm xưa đâu, nó sẽ biết rằng trên khắp thế gian này không có cây hoa Hồng nào mà hoa lá cành có đủ tất cả các màu như 7 sắc cầu vồng đâu nhé.

oOo

Hôm sau, tôi bày tất cả đồ nghề, vật liệu ra bàn bếp, tưởng rằng Cu Tí sẽ vui thích xà vào như ngày xưa, nhưng nó lỉnh đâu mất. Tôi không muốn để phí giây phút hạnh phúc này, chạy lên lầu tìm con, tôi ngạc nhiên thấy Cu Tí ngồi ru rú trong phòng, nó nhìn tôi bằng đôi mắt có lỗi và đầy vẻ bồn chồn khác thường :

– Mẹ ơi, con xin lỗi, con không giúp mẹ được. Nhưng mẹ cứ làm bánh đi, đó là ngày vui của gia đình mình.

– Thế con bận gì nào ?

Nó leo lên giường, trùm mền, thảm sầu :

– Con không được khoẻ, con cần nghỉ ngơi là sẽ khỏi thôi. Nếu bất cứ ai đến đây tìm con, mẹ nói con không có nhà nhé.

Tôi không còn ngạc nhiên nữa mà hoảng hốt lên, tốc mền ra, sờ trán thằng Cu Tí :

– Con có nóng sốt gì đâu. Con bị gì ? Để bố đưa con đi bác sĩ.

Cu Tí kéo mền lên lại và cương quyết:

– Khỏi cần ! Con bảo đảm với mẹ là mai con sẽ khỏi, nhưng với điều kiện như con vừa mới nói, con không muốn gặp ai.

Tôi lại chạy bay xuống nhà dưới, nước mắt ràn rụa, thông báo cho chồng :

Tr thiep Noel 1– Anh ơi, Cu Tí nhà mình làm sao ấy ? Mới mấy hôm trước, nó hớn hở đòi em làm bánh để nó tham dự cho vui. Bây giờ nó xù, không thèm xuống, mà còn nói những điều em không hiểu nổỉ

Nghe tôi kể, chồng tôi cũng thắc mắc :

– Hồi nào đến giờ, bạn bè đến, nó đều vui vẻ cơ mà ?

– Trông nó lo lắng, khác thường lắm anh ạ. Cu Tí nằm trùm mền, chán đời như một thằng vừa bị lay off, vợ bỏ, và nhà cửa, xe cộ, bị nhà băng kéo vậy đó.

Chồng tôi chợt reo lên như nhà phát minh vừa tìm ra đáp số :

– Anh biết rồi, Cu Tí đang yêu !

– Nó mới 14 tuổi, ngây thơ trong trắng. Con em, em biết mà ?

Chồng tôi vẫn khăng khăng :

– Nó đang tương tư đấy em ơi. Thằng con trai cao lớn, đẹp trai như Cu Tí thiếu gì con gái theo, làm gì mà nó không xúc động ?

– Thế thì chán quá, em chẳng còn tâm trí nào làm bánh nữa, trong khi con em đang đau khổ vì một con ranh con nào đó. Hừ ! để em phải hỏi nó cho ra lẽ ?

Tôi lại hồng hộc chạy lên lầu, nhưng cửa phòng Cu Tí đã đóng chặt, bên trong im lìm, tôi không thể làm gì khác hơn là đi xuống nhà. Chồng tôi nhìn đống vật liệu bừa bộn trên bàn và sung sướng đưa ra ý kiến :

Tr Giang sinh 1– Hay là dẹp làm bánh đi, em nhé ?

Từ rầu rỉ tôi vùng lên :

– Chuyện đâu còn đó, kế hoạch làm bánh đã lập ra, vật liệu đã chất một đống đây, thì em phải làm. Cu Tí vẫn muốn được ăn bánh của em cơ mà.

Tuy vậy tôi vẫn bắt tay làm bánh với tâm trạng hoang mang, đầu óc nghĩ lung tung, không biết chuyện gì đang xảy ra cho con tôi ? Cầm máy đánh trứng làm sao mà để bắn tung toé trứng vào cả mặt, cả tóc tôi. Chồng tôi đứng bên cạnh, may mà anh ta né được, nên không bị gì, nhưng cũng cằn nhằn :

– Em cẩn thận kẻo văng xuống sàn nhà, đừng trách sao lại có kiến, có dán.

– Cho dù em có làm văng xuống sàn nhà, nhưng lỗi là tại anh không lau chùi sạch sẽ. Tôi cãi và tiếp tục sai bảo :

– Thôi, anh chuẩn bị cân cho em 200 gram đường, 250 gram bột mì, và lấy giùm em 1 gói va ni trong cái hộp nho nhỏ màu trắng, đặt giữa cái hũ màu vàng và màu xanh, để ở cái tủ gỗ phía bên phải, gần cái oven đấy.

– Trời ơi, gói va ni mà em cất giữ như kho tàng quý báu ấy, muốn tìm được cũng điên đầu. Em mà hối quá, anh cân lộn bột mì thành đường bây giờ.

Noel 3– Nếu thế thì chết em đấy, thiếu bột khi nướng bánh sẽ xẹp. Đã mấy lần anh phải ăn bánh xẹp kiểu ấy rồi. Anh chưa ngán à ?

Chồng tôi đang cân đong, đo đếm, thì đúng lúc đó chuông cửa reo, khách nào mà không biết điều, đến ngay vào lúc cả hai vợ chồng tôi đều bận bịu thế này.

– Ai thế nhỉ ? Chắc có liên quan đến thằng Cu Tí ? Để anh ra xem ?

Chồng tôi nói và bỏ mặc đường bột bơ vơ trên bàn, hối hả ra mở cửa. Một lát anh ta quay vào :

– Có hai đứa bạn gái cùng lớp Cu Tí, đòi gặp Cu Tí.

– Anh có hỏi tụi nó chuyện gì không ?

– Anh chưa hỏi, vì tụi nó nói chỉ có thể nói chuyện này với con mình thôi. Em là phụ nữ, chắc sẽ dò hỏi tụi nó dễ hơn.

Đến lượt tôi bỏ mặc thố trứng đang đánh dở dang, nằm bơ vơ bên cạnh đống đường bột cũng đang bơ vơ nhu thế, lau sơ mặt và tay, tôi bước ra phòng khách. Hai cô bé xinh xẻo, tuổi cỡ Cu Tí đang ngồi đợi ở ghế sôfa.

– Cháu chào bác ạ.

Hai đứa cùng đứng dậy chào tôi. Tôi đáp lại :

– Bác chào hai cháu, hai cháu là ai ?

– Thưa bác, hai cháu là bạn thân của nhau và cũng là bạn cùng lớp của Steve. Cháu tên là Amanda Nguyễn và bạn đây là Cindy Nguyễn. Chúng cháu muốn gặp Steve có chuyện khẩn cấp.

Tôi hồi hộp thầm đoán, chắc đây là nguyên do Cu Tí có thái độ trùm mền hôm nay. Tôi phải điều tra cho ra ngọn nguồn mới được, xem đứa nào là thủ phạm đã làm trái tim con tôi rướm máu, con tôi đau khổ như thế.

Tôi hỏi :

– Amanda và Cindy muốn gặp Cu Tí có chuyện gì ?

Con Amanda mở tròn đôi mắt to đen hạt huyền của nó lên. Đẹp thế, mà tôi cũng chẳng lòng dạ nào mà khen :

Con gai 11– Cu Tí là ai hả bác ?

Rồi đến lượt con Cindy cũng tròn vo đôi môi cong cong, xinh xẻo lên mà hỏi :

– Cu Tí nghĩa là gì hả bác ?

– Cu Tí nghĩa là ?

Tôi đâm ra bối rối, biết giải nghĩa tên Cu Tí thế nào bây giờ ? Những nick name người Việt Nam đặt dễ thương thật đấy, nhưng giải nghĩa ra thấy kỳ kỳ làm sao ! Như Cu Tí, Cu Tèo, Gái Lớn, Gái Nhỏ. Ở xóm tôi tại Việt Nam khi xưa, có nhà đặt tên con là Thằng Vẹo (vì chân nó có tật, đi xiêu vẹo một chút) con Ù (mập ù) con Nị (vì bé tí nị) Gọi từ bé cho đến lớn thì chết tên luôn, dù bây giờ anh Vẹo đã chữa đôi chân bớt vẹo, có vợ đẹp con khôn. Còn con Ù, con Nị, đã là hai cô gái xinh đẹp, có khối chàng đang theo đuổi. Tôi giải thích :

– Cu Tí là cái tên Việt Nam bác gọi ở nhà của thằng Steve ấy mà. Thế hai cháu muốn gặp Steve chuyện gì thì cứ nói với bác, bác sẽ giúp cho. Steve dặn bác là hôm nay nó không muốn tiếp ai hết.

Hai con bé nhìn nhau, rồi cùng thì thầm với nhau gì đó. Con Amanda lên tiếng :

– Steve không muốn tiếp tụi cháu thật hả bác ?

Tôi dỗ dành hai con bé :

– Bác là mẹ Steve. Hãy coi bác như một người để tâm sự đi. Bác sẽ hiểu hai cháu muốn gì và biết đâu sẽ giúp được hai cháu

Cindy nói :

– Nếu Steve không muốn gặp tụi cháu, thì tụi cháu phải nói ra thôi, và nhờ bác nói lại với Steve nhé.

Tôi lại hồi hộp như sắp sửa phải nghe một chuyện kinh dị. Cindy tiếp:

– Cháu và Amanda cùng yêu Steve, tụi cháu muốn gặp gỡ tay ba, để Steve muốn chọn ai thì chọn. Thẳng thắn, rõ ràng như vậy, còn hơn là hai đứa cứ yêu và Steve cứ im lặng.

Thôi chết rồi, đây là một chuyện tình, mà lại là chuyện tình tay ba, mối tình tam giá mới éo le. Tôi kinh hoàng nhớ đến những chuyện tình tay ba gây án mạng, đổ máu đã từng đăng trên báo. Tôi cố trấn tỉnh để hỏi tiếp hai con nhỏ nhãi ranh đang yêu kia :

Tr dan ba 12– Các cháu yêu Steve hồi nào ? Sao lại đòi Steve lựa chọn vào đúng dịp lễ này ?

Con Amanda lại mở to đôi mắt đẹp của nó :

– Có tình yêu vào mùa lễ Giáng Sinh mới vui chứ bác. Tụi cháu sẽ có lí do tặng quà cho nhau, sẽ hẹn nhau đi chơi phố.

Tôi nghĩ thầm, hai con bé này ảnh hưởng ti vi, phim ảnh quá rồi. Còn Cu Tí, dưới sự dạy bảo và kiểm soát của tôi, tôi vẫn tin nó là một thằng ngốc nghếch không hơn không kém.

Với tâm hồn của một người mẹ, của một người phụ nữ, tôi dịu dàng nói chuyện với hai con bé rằng : hai cháu và Steve, còn rất trẻ, tương lai ở phía trước, các cháu phải ngoan ngoãn, chăm lo học hành. Ở tuổi này, mọi thứ, từ ăn ở, học hành, đều lệ thuộc vào cha mẹ, gia đình, thì yêu nhau để được gì ? Sẽ ảnh hưởng đến việc học, đến tư cách của các cháu. Thay vì Amanda và Cindy dành nhau trái tim của Steve, tại sao cả ba không là tình bạn ? Các cháu sẽ không mất gì cả, hai cháu vẫn là đôi bạn thân và cùng có Steve. Khi nào các cháu khôn lớn trưởng thành, tình yêu mới đích thực là tình yêu

Hai con bé lại nhìn nhau, ánh mắt trao đổi như công nhận tôi nói có lý, sẽ không ai mất gì cả, còn hơn là sẽ mất một người bạn, và mất cả người mình thương. Cindy nói :

– Vâng chúng cháu sẽ vâng lời bác. Bác cũng nói với Steve như thế nhé ?

– Chúng cháu hứa sẽ cùng là bạn với Steve. Amanda nói tiếp.

Tôi thở phào, nhẹ nhỏm :

– Vậy tối mai là Christmas Eve. Bác mời hai cháu đến đây ăn mừng lễ Giáng Sinh với gia đình bác, với bạn Steve nhé ?

Hai con bé vui mừng nhận lời và chào tôi ra về. Tôi lên lầu, để nói chuyện với Cu Tí, dù vẫn tin tưởng ở con mình, nhưng nếu tôi đã lầm, thì đây cũng là dịp để tôi dạy dỗ, chỉ bảo Cu Tí như đã làm với Amanda và Cindy.

Có lẽ Cu Tí đã biết nãy giờ tôi tiếp hai khách của nó, nên cửa phòng đã mở. Thấy tôi vào, nó thò đầu ra khỏi tấm mền, hỏi ngay :

– Hai con đó về chưa mẹ ?

Tôi ngồi xuống bên cạnh con :

– Chúng nó đã về rồi. Con hãy nói cho mẹ nghe đi, có phải hai đứa nó yêu con không ?

Cu Tí gật đầu. Tôi hỏi tiếp :

– Vậy con yêu đứa nào ?

Tức thì Cu Tí trợn mắt lên, phản đối :

– Ai nói với mẹ thế ? Hai con đó thích con, nhưng con không thích con nào hết.

9 Giang sinh 5Tôi nhìn cử chỉ và nhìn sâu vào đôi mắt Cu Tí, tôi sung sướng biết là Cu Tí ngây thơ vô tội trong chuyện tình này.

– Hai con này cứ theo con hoài, con chẳng biết làm sao, vì con chỉ coi chúng nó như những đứa bạn cùng lớp thôi. Hôm qua, nó đưa con tờ giấy này.

Cu Tí móc túi áo, đưa tôi tờ giấy có ghi mấy hàng chữ : “Steve, Chiều mai Amanda và Cindy sẽ đến nhà Steve để chúng ta cùng nói chuyện. Trước mặt ba người, Steve phải lên tiếng chọn, ai sẽ là người yêu của Steve nhé ?”.

Đúng là trẻ con thời đại này, và ở xứ Mỹ này, biết yêu sớm và thẳng thắn như Mỹ. Trong khi Cu Tí đã được chúng tôi dạy dỗ theo phong tục rất Việt Nam, đã biết yêu là gì đâu, ngoài chuyện học hành. Hèn gì thằng Cu Tí sợ, phải lập kế giả bệnh, trùm mền để trốn tránh.

Tôi kể cho Cu Tí nghe Amanda và Cindy đã hiểu ra, và sẽ giữ tình bạn với con như trước. Cu Tí vui mừng ôm chầm lấy tôi:

– Mẹ giỏi quá ! Vậy mà con đã lo âu suốt từ hôm qua đến giờ, vì chẳng biết tính sao.

Rồi nó tung mền, vùng dậy :

– Bây giờ con xuống bếp phụ mẹ làm bánh đây.

oOo

Đêm Christmas Eve, chúng tôi sửa soạn bày tiệc ra bàn, ổ bánh Giáng Sinh tôi làm được đặt ngay chính giữa, tuy màu sắc không tréo ngoe, nhưng cũng không đẹp hơn ổ bánh cách đây 6 năm là bao. Chắc tài cán tôi chỉ cỡ đó, không thụt lùi là may rồi. Ổ bánh có công của Cu Tí rất nhiều, nó đã chia sẻ một nửa sự vất vả mà 6 năm trước bố nó phải gánh chịu một mình. Tuy bề ngoài ổ bánh trông vô duyên thế, nhưng tôi hi vọng chất lượng bánh thơm ngon, vì bơ để làm kem, tôi mua loại đắt tiền, với chủ ý lấy nội dung cứu bồ cái hình thức, mà tôi đã tiên đoán trước, không thể nào sai được.

Đúng giờ, hai con bé Amanda và Cindy đến, chúng khệ nệ bưng theo một ổ bánh Giáng Sinh đã mua từ cửa tiệm nào đó để làm quà. Giang sinh AChồng tôi mở hộp bánh ra và đặt cạnh ổ bánh của tôi. Dĩ nhiên, ai cũng thấy. Hai khung trời khác biệt giữa hai ổ bánh, một bên thì lộng lẫy, hoa mỹ, một bên thì vụng về, méo mó.

Chồng tôi nói với riêng tôi:

– Cái ổ bánh kia đẹp xấu không quan trọng bằng trong ngày lễ tươi vui này, chúng ta biết rằng con chúng ta vẫn ngoan ngoãn, trong sáng,và em đã giúp được hai con bé kia thoát ra được cái vòng tình yêu vụng dại, ngớ ngẩn. Thắt chặt lại tình bạn bè của ba đứa nó.

Trẻ con thường mau quên, nhìn Amanda và Cindy cùng nói chuyện tíu tít với thằng Cu Tí, tôi hiểu chúng nó vẫn chỉ là ba đứa trẻ, ba đứa bạn học cùng lớp. HNg Huynh V. YenTôi ngắm nhìn hai ổ bánh Giáng Sinh và thì thầm một mình :

– “Hỡi hai ổ bánh Giáng Sinh, một đẹp, một xấu kia ! Cả hai đều là tấm lòng chân thành, thương mến với Steve, với thằng Cu Tí và gia đình chúng tôi đêm nay. Đây mãi mãi là hai ổ bánh Giáng Sinh đẹp nhất trên cõi đời này.”. (theo Nguyễn Thị Thanh Dương)

Yên Huỳnh chuyển tiếp

Logo van de

9 Truong hoc 1GỤC NGÃ Ở TÂN UYÊN…

Nhiều người – đại gia – có xe Phantom, RollRoice… nhưng không thấy ai đóng góp từ thiện để giúp đỡ các cháu. (TVTư)

Những đứa bé với đôi mắt đen tròn, gương mặt bầu bĩnh trông thật khác biệt với bộ áo quần cáu bẩn, đôi dép tổ ong đã mòn tận đế. Vẻ đáng yêu đi kèm với vẻ đáng thương, khiến chúng tôi không khỏi mủi lòng.

Những cơn gió lạnh cắt da, cắt thịt khiến chúng tôi như gục ngã vì xót thương các em….

Chúng tôi đến thẳng điểm trường Nà Cóc, thị trấn Tân Uyên, huyện Tân Uyên, tỉnh Lai Châu mà không qua trường chính của các em là Trường mầm non số 2, bởi như cô Nguyễn Thị Kim Thoa, Phó hiệu trưởng của trường đã khái quát ngắn gọn : “Không như trường chính, trong đó còn khổ lắm, anh ạ”.

Điểm trường Nà Cóc thuộc trường mầm non số 2, thị trấn Tân Uyên, huyện Tân Uyên, tỉnh Lai Châu, nơi 122 em học sinh bậc mầm non, tiểu học và các cô giáo đang phải học hết sức tạm bợ, gian khổ

9 Truong hoc 2

Sự thê thảm. đáng thương của điểm trường Nà Cóc dễ dàng đập vào mắt người mới đến, bởi ngoài cái vẻ hoen ố, cũ kỹ của bất kỳ ngôi trường vùng sâu vùng xa vẫn thường thấy ở miền núi Tây Bắc, là chính 2 cái phòng tạm đang cố gắng trụ vững trước từng đợt gió mùa tràn về. Mà cũng nói đâu xa, chỉ ít tháng trước đó, 2 phòng học xuống cấp mà trường xây dựng từ năm… 1995 đã sập rồi.

H1: 2 phòng học dựng tạm bằng tranh tre nứa lá sau khi 2 phòng trước đó của điểm trường bị sập vì xuống cấp trầm trọn. Phòng học trống trước hở sau không ngăn được những đợt gió lạnh đến cắt da cắt thịt

Nhà trường phải dựng tạm 2 phòng này để cho các cháu thuộc bậc tiểu học và bậc mầm non học tạm. Cái từ “phòng tạm” mà cô giáo Thoa gọi, diễn đạt thẳng ra là phòng học dựng bằng tranh tre nứa lá, mái lợp bằng bờ rô xi măng. 9 Truong hoc 3Mùa đông này, để các em đỡ rét hơn, các cô giáo quây bạt ni lông xung quanh, càng làm tăng thêm cái sự… tạm bợ của điểm trường.

H2: Phòng học của bậc mầm non còn thê thảm hơn khi dựng tạm trên nền đất với tranh tre nứa lá, quây bạt ni lông xung quanh để bớt gió rét

Tôi “xộc” vào lớp mầm non với cái máy ảnh trên tay, các cô bé, cậu bé đã nhanh nhảu chào : “Chúng cháu chào chú ạ”. Lúc này, một cô giáo trẻ đang dạy các em nhìn hình đoán màu sắc. Buổi học ở vùng cao đơn sơ, giản dị đến cùng. Cả phòng học chỉ có một cái bàn nhỏ làm nơi giảng dạy của cô giáo. Các em học sinh ngồi ghế xếp xung quanh thành hình chữ U. Tôi nhẩm đếm có khoảng hơn 20 em. Đứa nào cũng giống giống nhau ở sự cáu bẩn, đen đúa đến tội nghiệp. Chúng ngồi sát sạt vào nhau, dường như để bớt rét hơn.

“Thương các em lắm anh ạ, nhưng chúng em cũng không biết làm sao. Muốn các em có một phòng học ấm hơn, chắc chắn hơn nhưng chẳng biết huy động đâu ra nguồn. Giờ học các em đã thế, đến giờ ngủ còn tội hơn…”, cô Thoa khẽ nói.

9 Truong hoc 4

Lúc này là 10h30 trưa, đúng lúc các cô giáo đang chuẩn bị bữa trưa cho các cháu mầm non và tiểu học. Bữa trưa cũng thật đơn giản đến xót lòng. Một nồi canh cải. Một nồi giá đỗ xào trộn thịt băm. Phần giá đỗ nhiều hơn là phần thịt. Thịt chỉ được dăm cân dành cho hơn một trăm cháu ở 2 bậc học, nên các cô phải băm ra mới có thể chia đều cho các cháu ăn.

H3: Khẩu phần ăn của 122 em học sinh là canh cải, giá đỗ xào thịt với mỗi suất 6.000 đồng / ngày, riêng cơm các em phải tự túc ở nhà mang đến

Hơn một trăm cháu thì có 30% cháu thuộc diện hộ nghèo nên không phải mất tiền ăn bán trú. Các cháu còn lại phải đóng 6.000 đồng / ngày tiền ăn bán trú. Tính thêm tiền gas, dầu mỡ thì các cháu mỗi ngày phải đóng khoảng 7.000 đồng. 9 Truong hoc 5Riêng tiền học phí thì mỗi tháng chỉ có… mười nghìn đồng. Vậy mà cô Thoa cho biết, số tiền không nhiều lắm nhưng nhiều phụ huynh vẫn xin khất nợ, vì gia đình các cháu khó khăn lắm.

H4: Khẩu phần ít ỏi, đạm bạc nhưng các em bé vẫn ăn ngon lành

Canh rau thì nhà trường nấu, nhưng cơm thì các cháu phải tự túc. Mỗi đứa một âu cơm nhỏ, ngồi ăn ngon lành với phần canh cải, giá đỗ xào thịt. Khẩu phần ăn được mặc định bằng đúng mỗi cái muôi, thế mà các cô bảo như vậy là “mặn mà” hơn rất nhiều so với ăn cơm ở nhà, vốn quanh năm chỉ có ngô luộc, khoai luộc.

Sau bữa trưa thì đến giờ ngủ. Một tấm bạt ni lông được trải dài ra giữa nền đất. Để các cháu đỡ lạnh, các cô giáo phủ lên trên những tấm xốp, phao cùng những chiếc chăn cũ kỹ. Giấc ngủ của những đứa trẻ trên nền đất, giữa mùa đông giá lạnh ở vùng cao sao mà thấm thía đến thế.

Lúc này tôi có dịp đi thăm các phòng học còn lại của điểm trường Nà Cóc. Theo cô giáo Thoa thì điểm trường Nà Cóc cò 46 cháu học sinh bậc mầm non, với 2 lớp học. Bậc tiểu học có 76 cháu với 3 lớp học. 9 Truong hoc 6Để công bằng thì mỗi bậc đều phải học ở 1 phòng tạm là tranh tre nứa lá, bởi trước đó đã sập mất 2 phòng rồi.

Dãy phòng tiểu học được xây dựng mãi từ năm 1995, mà tôi cảm tưởng chúng sẽ đổ sập bất cứ lúc nào. Phòng bé đến nỗi chỉ có một lối đi nhỏ ở giữa để lên bục giảng. Không có phòng dành cho giáo viên sinh hoạt, nghỉ giải lao giữa giờ. Và một điều tế nhị hơn nữa là điểm trường không có nhà vệ sinh. Các cô cậu trò nhỏ nếu có “mắc tè” thì cứ ra đứng hàng rào giải quyết nỗi buồn. Còn các thầy cô giáo phải sang nhà vệ sinh ở cách trường mấy chục mét. Có điều, cái nhà vệ sinh đó hầu như ít được sử dụng vì nhà vệ sinh không… có nước. Vì không có nước nên bước vào đó thực sự là một thảm họa với mùi xú uế bốc lên nồng nặc.

H5: Cô và trò điểm trường Nà Cóc đang rất cần một phòng học ấm cúng, kiên cố hơn cho sự học trên vùng cao còn nhiều khó khăn như Tân Uyên

SG Tr Van Tu 2Tôi vẫn không thể hình dung giữa bao khó khăn đó, các cô, các trò khi đón chúng tôi vẫn với nụ cười niềm nở, cùng một ánh nhìn dường như là sự cam chịu lâu dần thành quen. Những bài học đất nước ta xanh tươi, với rừng vàng biển bạc. Những lời hát “em yêu trường em” ngày ngày vẫn thốt ra từ miệng cô trò nơi đây liệu có phải là một nghịch lý đáng buồn, khi cái ăn, cái mặc, cái sự học vẫn còn quá đỗi tuềnh toàng ?!…

Trần Văn Tư chuyển tiếp

VĂN HÓA VĂN NGHỆ (43)

Logo nhan vat

10 Michelle 1MICHELLE PHAN

CÔNG CHÚA TUYẾT BĂNG

Ngày xửa, ngày xưa, có một nàng công chúa xinh đẹp tên là Tuyết Băng. Nàng sinh ra trong một gia đình nghèo khổ, bất hạnh, gãy vỡ. Thế rồi có một ngày kia…

Câu chuyện của cô gái Michelle Phan có tên Việt là Tuyết Băng, đã có thể bắt đầu như một câu chuyện cổ tích thế kia. Trong xã hội tân kỳ hôm nay. Của thời đại internet. Trong thế giới mộng tưởng về những nàng công chúa Disney, những búp bê Barbie xinh xắn. Đây là một trong hàng tỉ câu chuyện kể về cuộc đời mỗi người trên trái đất này. Nhưng đẹp thay, chúng ta lại đọc được thêm một câu chuyện cổ tích kết thúc có hậu khác, về cuộc đời một cô gái trẻ gốc Việt trở thành một hiện tượng youtube và chủ nhân công ty vài chục triệu đô la như thế nào. Một cổ tích tân thời với “happy ending”.

Con đường nổi danh và trở thành chủ hãng

Khi Michelle phấn khích được nhận vào đại học mỹ thuật Ringling College of Art and Design tại Florida, Michelle đã hứa với mẹ rằng cô sẽ cố gắng học hành để lo cho gia đình, dù cô cũng chưa có bất cứ ý niệm gì về việc tận dụng youtube hay tương lai của mình ra sao. Cô bắt đầu viết blog, ghi lại đời sống một tân sinh viên cũng như những khao khát sẽ trở thành một cô gái có tiền, có một gia đình hạnh phúc sau những ám ảnh về tuổi thơ mình.

10 Michelle 2Khi được các  giáo sư giao cho chiếc máy điện toán MacBook Pro với câu hỏi cho các sinh viên rằng, họ sẽ làm gì với nó, cô đã thực hiện một đoạn phim hướng dẫn cách trang điểm đầu tiên của mình trên youtube, nghĩ rằng chỉ để cho một vài cô gái trên blog xem vì đã hỏi Michelle về cách trang điểm trước đó. Không ngờ chỉ sau tuần đầu tiên, đã có đến hơn 40,000 lượt người xem. Cuộc đời Michelle bắt đầu đi sang một khúc quanh mới, khi cô nhận ra các cô gái trẻ đã thích thú với thước phim hướng dẫn trang điểm của mình như thế nào.

Dù việc một đoạn phim nào đó trên youtube có thể tình cờ thu hút được hàng chục hay trăm ngàn lượt xem, nhưng việc kiếm tiền qua nó không dễ dàng như thoạt nghe. Muốn được trả tiền, chủ nhân phải có một kênh phim có đông đảo người ghi tên theo dõi liên tục, cố định và lâu dài. Michelle cũng vậy, cô thoạt đầu xem nó là niềm vui hơn là mục tiêu kiếm tiền, khi lần lượt đóng nhiều vai được trang điểm khác nhau, sử dụng nhiều kỹ thuật và cảm xúc khác nhau trong các đoạn phim dạy trang điểm sống động và thích hợp cho các cô gái mới lớn, đồng thời những đồ trang điểm cũng là hàng rẻ tiền, dễ mua tại các tiệm tạp phẩm, thích hợp cho giới trẻ này.

Có thể  xem youtube như một phương tiện ngẫu nhiên để cho Michelle cơ hội thực hiện những giấc mơ ấp ủ của mình, còn lại là sự riêng biệt và độc đáo của cô để định hình con đường của mình, vì trước cô, ắt đã có hàng ngàn chuyên gia thượng thặng trong mỹ nghệ trang điểm. Nhưng với Michelle, khi xem trang điểm như cách vẽ một chân dung, 10 Michelle 4 cô bơm vào nó hơi thở của một họa sĩ đa cảm thay vì chỉ là cách làm đẹp của một người phụ nữ thông thường.

Số người ghi tên vào kênh video của cô tăng dần. Khi tiền quảng cáo cô nhận được từ youtube bằng với tiền công làm nhân viên phục vụ tại nhà hàng, cô bỏ việc. Nụ cười chế giễu của người chủ khi biết cô bỏ việc vì youtube, càng làm cô xác quyết về con đường phải đạt đến của mình. Phim làm nhiều hơn, người xem đông hơn. Khi những clip phim dạy cách trang điểm giống ca sĩ Lady Gaga mà Michelle bảo rằng chỉ để “cho vui” thay vì “bắt chước” Lady Gaga được cô thực hiện, chúng trở thành một cú đột biến cho kênh phim của Michelle.

Những clip phim có đến vài chục triệu người xem, tương tự cho những clip cô hướng dẫn trang điểm trở thành những khuôn mặt búp-bê hay các tài tử nổi danh khác. Khi một nhân viên quản trị cao cấp của hãng mỹ phẩm Lancome dạo tìm quanh internet và phát hiện kênh youtube hướng dẫn trang điểm của Michelle cũng có xài hàng của họ và đông đúc “thần dân” như vậy, 10 Michelle 5Lancome đã mời cô làm phát ngôn viên cho hãng và hướng dẫn khách cách dùng mỹ phẩm Lancome.

Một vận may cho Michelle và cả cho… Lancome vì với sự góp mặt của Michelle, bốn trong năm clip phim của hãng đưa lên youtube và thu hút số người mới ghi tên theo dõi kênh youtube Lancome đông nhất là do Michelle hướng dẫn cách trang điểm. Năm 2012, sau bốn năm và 200 clip phim đưa lên youtube như một hiện tượng thành công, hãng Google đã đề nghị trả cho Michelle một triệu đô la để thu hình cho khoảng 20 tiếng đồng hồ.

Google chọn cô gái có những thước phim không rõ nét được thu hình từ phòng ngủ của mình, thay vì hàng ngàn chuyên gia khác quả là một điều khác thường. Nhưng không khó hiểu. Sự khác biệt của Michelle so với giới chuyên gia mỹ phẩm thượng thặng khác là các cô gái trẻ xem Michelle như một người chị, một BFF – một người bạn luôn thân thiết.

Nhưng giấc mơ trở thành “công chúa” của Michelle chính thức trở thành sự thật phải kể khi hãng mỹ phẩm lớn nhất thế giới L’Oreal của Pháp- hãng mẹ của Lancome, gọi điện thoại báo tin sẽ ký hợp đồng với Michelle để cho ra đời một dòng sản phẩm trang điểm của riêng cô. Sau phút giây bàng hoàng khi nhận ra không phải đang mơ, Michelle gọi điện về cho mẹ đang làm ở tiệm nail : “Mẹ ! Hôm nay là ngày cuối cùng mẹ làm việc này. Con không muốn mẹ đi làm ngày mai nữa”. Để rồi cả hai mẹ con cùng khóc nức nở qua điện thoại sau khi mẹ cô nghe tin.

Và một dòng mỹ phẩm mới của L’Oreal có tên tiếng Việt được ra đời và tung ra thị trường : “em michelle phan”. Chọn một đại từ ba ngôi nhiều ý nghĩa và quen thuộc trong tiếng Việt cho dòng mỹ phẩm mang tính toàn cầu, cũng như việc lồng ý nghĩa hoa sen vươn lên trong clip phim về đời mình, Michelle có vẻ như mang một tâm cảm rất Việt so với thế hệ đồng thời sinh ra ở hải ngoại.

10 Michelle 3Câu chuyện còn lại chỉ là những sự nổi tiếng, các phỏng vấn của báo đài, những sự xuất hiện trên các sô truyền hình hay làm đại diện quảng cáo cho các hãng khác cùng các chuyến đi đây đó để giới thiệu mỹ phẩm cho các hãng cô đại diện. Không ngừng ở đó, với sẵn hàng triệu “thần dân” trong tay, “nữ hoàng” youtube đã mở hãng thương mại mỹ phẩm Ispy của riêng mình và hiện nay có hơn 700,000 khách hàng thường trực đã trả mỗi tháng $10 để nhận các mẫu mỹ phẩm, được xem các video hướng dẫn trang điểm qua chương trình Glam Bags.

Chỉ riêng với hoạt động này cũng đã mang lại cho Ispy một tổng thu 84 triệu đô la. Cuốn sách Makeup của Michelle Phan xuất bản hồi tháng trước cũng được các cô gái mới lớn đón nhận nồng nhiệt, khi những nơi cô xuất hiện để ký sách đã có hàng trăm thiếu nữ sắp hàng để mua và được nhận chữ ký. Dù không nhận được giải thưởng cuối cùng, nhưng khi được đề cử vào chung kết giải thưởng thường niên “Teen Choice Award” cùng vô vàn tài tử, ca sĩ nổi tiếng thế giới đã cho tên tuổi Michelle bay xa hơn thế giới youtube hay giới hạn trong nước Mỹ.

Bên cạnh một số hợp đồng cùng các hãng như Beats, Toyota, SanDisk, Audible.., Michelle Phan cũng đang làm người mẫu quảng cáo cho hãng nước giải khát Dr Pepper. Đoạn phim quảng cáo về Dr Pepper Diet đã gom gọn nỗ lực của Michelle Phan vào trong 30 giây quảng cáo của mình : làm nhân viên phục vụ nhà hàng HNg Le Dinh Phu 2(bưng Dr Pepper cho khách), hướng dẫn trang điểm trên youtube và tất nhiên, thành một doanh nhân ngồi uống… Dr Pepper trước máy điện toán.

Con đường của một cô gái trong gia đình di dân gốc Việt từng có lúc phải sống nhờ food stamp rồi trở thành một nhân vật nổi tiếng như Michelle Phan không phải xảy ra nơi mỗi gia đình di dân, nhưng ít ra nó cũng cho thấy có những cánh cửa cơ hội rộng mở khác hơn những con đường khuôn mẫu chung mà không ít phụ huynh gốc Việt vốn thường áp đặt và kỳ vọng nơi con cái mình và bỏ qua những khả năng thiên khiếu nơi các em. (theo Đinh Yên Thảo)

Phú Lê chuyển tiếp

10 Ho Diep 1NHỚ : NỮ SĨ NGÂM THƠ

HỒ ĐIỆP

Hồ Điệp tên thật Nguyễn Thị Nhu, sinh năm 1930 tại Sơn Tây, chồng tên Chu Văn Khuê. Có 5 người con : 2 trai: Nguyễn Năng Tiến, Nguyễn Quốc Quân và 3 gái : Nguyễn Thu Hương, Nguyễn Phương Liên (hải ngoại) và (?).

Về giọng ngâm nữ thoạt đầu có giọng ngọt ngào của Giáng Hương, nhưng người sành điệu nhớ mãi giọng ngâm đổ hột đặc sắc của Đàm Mộng Hoàn, tiếng tăm vang lừng ở Khâm Thiên thời tiền chiến trong “Tỳ Bà Hành”. Hồ Điệp giọng ngâm nữ nhiều năm làm thổn thức trái tim thính giả trong thơ của T.T.Kh đầy nức nở. Sau có một giọng nữ như sương như khói làm khởi sắc những vần ca dao và các bài huyền sử. Đó giọng ngâm của ca sĩ Hoàng Oanh.

Trong những nữ nghệ sĩ ngâm thơ trước năm 1975, Hồ Điệp nổi tiếng nhất, có giọng ngâm tuyệt vời, xuất sắc trong mọi thể loại. Tuy nhiên, Hồ Điệp lại bất hạnh nghiệt ngã nhất sau năm 1975, mất tích trong rừng trên đường vượt biên bằng đường bộ qua ngả Campuchia năm 1987.

Trên tờ Người Việt Boston, Hoàng Hạc viết : “Một người tỵ nạn Việt Nam làm việc cho cơ quan Hồng Thập Tự tại trại tỵ nạn đường bộ Thái Lan đã kể trong bài tự thuật Cánh Bướm Bên Trời : “Chúng tôi nhận được một lá thư nhờ theo dõi giùm tin tức của một người thân đã rời Sài Gòn năm 1987. Thư cũng cho biết nhóm này gồm có 11 người: 5 nam và 6 nữ. Thư cũng nói trong nhóm có Hồ Điệp… 10 Ho Diep 3Ngày tháng trôi đi, thư từ Mỹ qua vẫn tiếp tục hỏi về đoàn người đó và xác nhận chưa thấy họ quay về Việt Nam, như vậy có nghĩa Cánh Bướm [Hồ Điệp] đã tan tác, vì không một ai có thể ở trong rừng sâu suốt 6 tháng mà sống sót được.”

Các con của Hồ Điệp hiện ở Hoa Kỳ, trong số họ có Tiến sĩ Toán học Nguyễn Quốc Quân, một nhà đấu tranh dân chủ bất bạo động,

Giọng ngâm của Hồ Điệp trong trẻo, sắc sảo, ảnh hưởng nhiều điệu cổ nhạc miền Bắc, cao sang, yểu điệu và cổ kính. Hồ Điệp phát chuỗi ngân từ khẩu cái, mà không ở cổ họng, nên người nghe có cảm giác như Hồ Điệp kết lại từng hạt cườm nhỏ li ti. Cách ngâm của Hồ Điệp còn pha điệu lẩy Kiều, Sa Mạc, Bồng Mạc, và cho dù bất cứ lối ngâm nào Hồ Điệp đều sành sỏi, quyến rũ. Đặc biệt bài Chiêu Hồn Thập Loại Chúng Sinh của Nguyễn Du, Hồ Điệp ngâm thật xuất sắc, khó ai có thể vượt qua, nghe như rờn rợn tóc gáy, giọng ngâm ma quái, lánh lót. Vì thế mỗi kỳ lễ Vu Lan, ban Tao Đàn thường mời Hồ Điệp ngâm bài này.

Cho nên nhiều người lầm lẫn cô đầu với nghệ sĩ ca trù, đã có thời vì thế ca trù bị quên lãng, người ca bị nhìn sai lệch. Nữ nghệ sĩ Hồ Ðiệp là bạn quí của những tài danh như Vũ Hoàng Chương, Ðinh Hùng, Hà Thượng Nhân, Cao Tiêu.

10 Ho Diep 2Bà tên thật là Nguyễn Thị Tý, tự là Nhu, sinh ngày 5 tháng 5 năm Canh Ngọ tức ngày 1 tháng 6, 1930 trong một gia đình nghệ sĩ tại làng Hiệp Lộc, tỉnh Sơn Tây. Gia đình bà nhiều người là các nghệ sĩ chầu Văn, ca ngâm tại các đền chùa, hội hè ở Phủ Giầy, đền Hai Bà, đền Ðức Thánh Trần ở ngoài Bắc.

Theo một bài viết của Vĩnh Tường đăng trên Khởi Hành, Hồ Ðiệp mất vào năm 1987, nhưng theo một bài viết của nữ sĩ Hoàng Hương Trang, có khác. “Di ảnh của Hồ Ðiệp hiện thấy được thờ ở chùa An Lạc, đường Phạm Ngũ Lão quận nhất thành phố Sài Gòn, trên di ảnh đề ngày mất 15 tháng 5 Mậu Thìn (1988). Có lẽ đó chỉ là ngày ra đi của Hồ Ðiệp chứ không phải là ngày mất thật sự.” (Hoàng Hương Trang, Nhớ Nghệ Sĩ Ngâm Thơ Hồ Ðiệp). Vẫn theo nhà thơ nữ thì Hồ Ðiệp được thờ ở đây là do lòng hâm mộ của một thính giả, một người say mê giọng ngâm của bà ở Sài Gòn. Một nhà thơ, tiến sĩ ngữ học Ðại Học Prague, Tiệp Khắc, mệnh danh Hồ Ðiệp là Nữ Hoàng Thanh Sắc với hai câu thơ:

Thanh, sắc vọng mãi Ðất Trời

Nghìn thu cánh bướm vỗ hoài Hồn Thơ.

(Nguyễn Phan Cảnh, Dự báo Bùng nổ Thi Ca)

“Theo cô Thái Hằng [bà vợ Phạm Duy], thì khi còn nhỏ Hồ Ðiệp là một cô bé rất xinh đẹp. Thái Hằng và Hồ Ðiệp có cùng một ông ngoại. Hồ Ðiệp lớn lên ở quê ngoại, còn Thái Hằng theo bố mẹ ra Hà Nội. Mỗi lần Thái Hằng về quê, Hồ Ðiệp chạy thật nhanh từ cổng nhà lên đến tận bờ đê đón các anh các chị với quà Hà Nội… 10 Ho Diep 4Hồ Ðiệp có giọng cười trong như một dòng suối tinh khiết và đôi mắt rất đẹp, ngày đó chưa u ẩn và chưa buồn viễn xứ.”

Sau 1954 tại Sài Gòn, “Thỉnh thoảng, Hồ Ðiệp hay ra sân quét vạt sân rụng đầy lá trứng cá. Cô hay mặc quần satin tuyết nhung, áo phin trắng nõn, gấu và cổ tay có thêu rua. Buổi tối đi hát, cô hay đeo kiềng vàng, mặc áo nhung đen rưng rức trơn một màu, không thêu, không vẽ. Cô choàng tấm khăn san mỏng, chân mang hài cong. Cô trang điểm rất ít, tóc bới cao hay quấn khăn vành dây. Cử chỉ cô cực kỳ khiêm cung, nhỏ nhẹ. Cô có cái đẹp cổ kính của một thục nữ cõi Bắc Hà.” […] Theo lời bà Hồ Liễu (nữ đại tá QLVNCH), sau 1975 Hồ Ðiệp từ chối trình diễn, chỉ nhận lời ngâm thơ tại các chùa, hay tại nhà bạn hữu…

SG Mai Tr Tin 3Như báo chí lâu nay vẫn loan tin, nữ nghệ sĩ Hồ Ðiệp vượt biên bằng đường bộ, và từ đó bặt vô âm tín. Không một nhân chứng nào xuất hiện, để thuật lại những gì đã xảy ra cho nữ nghệ sĩ; khác với trường hợp danh hài Khả Năng.

Nghệ sĩ Khả Năng cũng vượt biên đường bộ, và một nhân chứng là nhà thơ Trần Bát Nhã, sau này là chủ tịch Trung Tâm Văn Bút Louisianna, là chứng nhân, đã thuật lại cái chết của anh, bị bắn chết trong cuộc rượt đuổi cạnh biên giới, như bài tường thuật trên cùng tờ báo.

Mai Trung Tín chuyển tiếp

Nghe ngâm : Đàn Thu, Tay Ngọc

– Thơ Đinh Hùng – Hồ Điệp ngâm; nhạc Thục Vũ – Thái Thanh hát

http://youtu.be/nQbhT-neJG4

SG Cao boiLỜI BÀN CỦA CAO BỒI GIÀ : Nói bà Hồ Điệp mất tích trên đường vượt biên bằng đường bộ, qua ngã Campuchia – Thái Lan, có thể là đúng sự thật.

Theo Nguyễn Việt, sáng ngày 2/5/1975 ông Lưu Trạch Hưng chủ hãng phim Mỹ Vân có gọi ĐT đến tòa soạn báo Trắng Đen (lúc này mới phát hành số báo cuối cùng), cho biết ông tổ chức một đoàn xe sẽ cùng bầu Long Kim Chung và chủ nhà băng Tín Nghĩa Nguyễn Tấn Đời vượt biên bằng đường bộ, đi theo đường Rạch Giá – Hà Tiên đến Sihanouk Ville rồi thẳng qua Thái Lan, thế là an toàn; cũng theo ông Mỹ Vân đi theo đường bộ tuy không nguy hiểm bằng đường thủy, Luu Trach Hungnhưng rất sợ Khmer Đỏ đang làm chủ Cao miên,  nên cùng đi có gia đình một ông Trung Tá Quân Cảnh (cơ quan đóng trong trại Lê Văn Duyệt) có súng và lựu đạn mang theo để phòng thân. Hỏi NV có cùng đi không, nhưng anh từ chối, nên ông bảo nếu vậy đến Ngô Thời Nhiệm (địa chỉ nhà – hãng phim Mỹ Vân) lấy số tiền Việt mà ông để lại trong két sắt. Nhưng khi đến thì soạn giả Lê Khanh đã lấy sạch rồi ! Sau đó NV nghe nói chuyến đi đã an toàn.

Khi bà Hồ Điệp đi vào năm 1987 tức vào những năm phong trào vượt biên đang lên cao trào qua vụ ra đi bán chính thức, nổi lên nạn hải tặc hay gặp bão tố nếu theo đường biển, hoặc sơn tặc nếu đi theo đường bộ, việc ra đi theo đường bộ như thế không an toàn nhất là đi theo hướng 3 biên giới để tránh Khmer Đỏ còn ẩn nấp….

Logo bay gio ke

Vien Linh 1VÀI GHI CHÉP VỀ

VĂN HỌC MIỀN NAM

– Viên Linh

Tuần lễ đầu Tháng Chạp một văn hữu đang chủ trương một tờ báo ảo trên mạng www (world wide web) ghé thăm tòa soạn tờ báo người viết này đang làm việc, nói vài ba chuyện văn nghệ, trong đó có văn học nghệ thuật miền Nam. Chúng tôi không nói nhất định về một điều gì, một vấn đề gì, nói cả về người sống lẫn kẻ đã ra đi, kẻ còn người mất.

Có lúc anh nhắc đến báo này báo nọ của miền Nam, có lúc anh hỏi miền Nam có bao nhiêu tờ báo, hải ngoại có bao nhiêu tờ, 10 Sach Z28 - 7Sài Gòn còn bao nhiêu nhà văn lớp trước, Little Saigon có được bao người cũ nay còn hiện diện. Khi anh hỏi liệu miền Nam có mấy chục tờ báo, tôi bào hàng trăm.

Khi anh hỏi trên khắp Âu Mỹ có bao nhà văn ta đang sống lưu vong, tôi bảo vài ba chục người. Anh lắc đầu, giơ bàn tay ra đếm. Anh chỉ đếm được không quá bốn người. Anh bạn tôi không phải dân ở thủ đô tị nạn, anh là người ở Minnesota cả hai ba chục năm nay. Anh Trần Văn Phê chợt nói anh có bà xã ngồi ngoài xe, tôi bảo anh cứ về đi, tôi sẽ cố ghi xuống giấy cho anh tên các tờ báo, tên mấy chục nhà văn rồi sẽ gửi cho anh. Anh về rồi tôi nghĩ có khi đó là một ý nghĩ hay, nên phổ biến rộng ra, biết đâu nhờ đó mà các sinh viên sau này để ý tìm tòi, rồi viết được một điều gì đó về báo chí cũng nên.

Tên những tờ báo ở miền Nam

Tên những tờ báo, đôi khi cũng là tên những nhà xuất bản của miền Nam trước đây:

A- Á Châu, An Tiêm, Ánh Sáng, Âu Cơ.

B-Bách Khoa, Bình Minh, Báo Đen, Buổi Sáng, Bốn Phương, Bút Thép.

C- Chân Trời Mới, Chiến Sĩ Cộng Hòa, Chỉ Đạo, Chính Luận, Chiêu Dương, Chính Văn, Công Báo VNCH, Công Luận, Cười, Con Ong, Chọn Lọc.

D- Da Vàng, Dân, Dân Chủ, Dân Đen, Dân Ta, Dân Tiến, Dân Chúng, Dân Ý, Diễn Đàn, Diều Hâu, Duy Tân, Duy Dân, Đa Minh, Đại Học, Đại Đoàn Kết, Đất Đứng, Đất Mới, Đất Sống, Đất Tổ, Đi Và Sống, Điện Ảnh, Điện Tín, Đời Mới, Đông10 Sach bao 2 Phương, Đồng Nai, Đồng Tháp, Độc Lập, Đuốc Nhà Nam, Đường Sáng.

G- Giao Điểm, Gió Mới.

H- Hải Triều Âm, Hành Động, Hiện Đại, Hòa Bình, Hóa Giải [dấu sắc], Hồng, Hồng Lĩnh, Hương Quê, Hoàn Cầu, Huyền Bí, Học Báo.

K- Khởi Hành, Kịch Ảnh , Kỷ Nguyên Mới, Khai Phá.

L- Lá Bối, Lập Trường, Lẽ Sống, Lên Đường, Liên Minh.

M- Màn Ảnh, Mây Hồng, Minh Tinh, Minh Tâm, Mùa Lúa Mới.

N- Ngày Nay, Ngày Mới, Ngôn Luận, Người Dân, Nguồn Sáng, Nhân Loại, Nhân Chủ,

P- Phổ Thông, Phụ Nữ Diễn Đàn, Phụ Nữ Đẹp, Phụ Nữ Tân Tiến, Phương Đông.

Q- Quan Điểm, Quyết Tiến, Quật Khởi, Quật Cường, Quyền Sống.

R- Rạng Đông.

S- Sài Gòn Mới, Sáng Tạo, Sáng Dội Miền Nam, Sinh Lực, Sóng Thần, Sống, Sống Mới, Sống Đạo.

T- Tân Văn, Tân Phong, Tia Sáng, Tin Mới, Tin Sớm, Tin Văn, Tiến, Tiếng Chuông, Tiếng Vang, Tranh Đấu, Trắng Đen, Thách Đố, Thanh Niên, Thẳng Tiến, Thân Dân, Thần Chung, Thế Kỷ 20, Thi Ca, Thời Đại, Thời Luận, Thời Tập , Thời Báo, Thủ Đô, Tìm Hiểu, Tiểu Thuyết Thứ Năm, Trình Bày, Trinh Thám, Trời Nam, Tự Do, Tư Tưởng.

10 Sach bao 1V- Vạn Hạnh, Văn, Văn Hóa Tập San, Văn Hóa Ngày Nay, Văn Mới, Văn Nghệ, Văn Nghệ Tập San, Văn Nghệ Mới, Văn Học, Văn Hữu, Văn Hữu Á Châu, Văn Nghệ Học Sinh, Văn Nghệ Tiền Phong, Văn Nghệ Tự Do, Văn Xã, Văn Chương, Vấn Đề, Vận Hội Mới, Vui Sống.

X- Xây Dựng,

Y- Ý Thức, Yêu, Yiễm Yiễm Thư Trang.

Các nhà văn nhà thơ dịch giả miền Nam ở hải ngoại

Nói chung là các cây bút từng có tiếng trước 1975, đang còn sống và viết tại hải ngoại, kể cả Ân Châu, Bắc Mỹ qua miền Nam và miền Tây Hoa Kỳ :

Trần Thiện Đạo, Thái Văn Kiểm (có thể đã về Huế), Hồ Trường An, Kiệt Tấn, Đỗ Khánh Hoan, Vi Khuê, Tuyết Linh, Uyên Thao, Nguyễn Hữu Hiệu, Mặc Đỗ, Đặng Phùng Quân, Tô Thùy Yên, Cung Trầm Tưởng, Thạch Chương, Túy Hồng, Hà Huyền Chi, Nhất Tuấn, Ký Giả Lô Răng Phan Lạc Phúc, Phan Lạc Tiếp, Nguyễn Văn Sâm, Diên Nghị, Duy Thanh, Nhật Tiến, Viên Linh, Đỗ Tiến Đức, Trần Văn Nam, Nguyên Vũ, Phan Nhật Nam, Doãn Quốc Sỹ, Cao Thế Dung, …

Một nền văn học của những người vắng mặt

Vài ý nghĩ của người viết bài này. Văn Học Việt Nam Hải Ngoại trong những năm đầu tiên, sau khi miền Nam sụp đổ, là Một Nền Văn Học của Những Người Vắng Mặt. Sách truyện được bày bán trên các quầy sách báo trong các tiệm thực phẩm Á Đông, hay trong một số tiệm sách kiêm tiệm băng nhạc Việt ngữ ở Bắc Mỹ và Âu Châu hồi ấy, 10 Sach bao 3và cả sau này, hầu hết là sách truyện được viết từ trước 1975, khi tác giả và độc giả còn cùng sống trên một lãnh thổ.

Sau 30.4 họ ở trong tù. Và tác phẩm của những tác giả ấy đi theo độc giả ra khỏi nước, được sao chép phổ biến lại, còn họ thì vắng mặt. Một số ít những người viết có mặt cùng độc giả của mình, trong cộng đồng lưu vong, đã không thể có những tác phẩm mới trong những năm đầu. Đa số hiện diện qua những cuốn sách cũ – chuyện trò với độc giả bằng tác phẩm và tâm tư cũ; mà tác phẩm cũ không thể làm nên hiện diện mới – do đó họ cũng chẳng khác gì những người vắng mặt. Văn học hải ngoại cuối thế kỷ XX là nền văn học của những người vắng mặt.

10 Sach bao 4

TRĂM DÒNG

Sinh ở đâu mà giạt bốn phương

Trăm con cười nói tiếng trăm dòng

Mai sau nếu trở về quê cũ

Hy vọng ta còn tiếng khóc chung.

(Thơ Viên Linh)

Viên Linh

10 Sach bao 5

– Dường như còn thiếu … chẳng hạn Trần Dạ Từ, Nhã Ca, Hoàng Hải Thuỷ, Nguyễn Xuân Hoàng …

HNg Huynh V. Yen 3– Kính anh Viên Linh, Xin bổ túc phần văn nhân: Ông Thái Văn Kiểm (nay rất yếu, không còn nhận ra ai cả) hiện đang dưỡng bịnh tại nhà riêng trong vùng Phú Mỹ Hưng Sài Gòn. Tôi có ghé nhà thăm hồi tháng 12 năm 2013 và hầu chuyện với bác gái.  Hồi xưa lúc còn ngụ tại OKC tôi đã gặp chị Minh Đức Hoài Trinh không rõ nay ở đâu trên đất Mỹ này. Linh Bảo thì hình như còn ở Pháp. À thêm Hòang Hải Thủy nữa. Kính thư (D.V. Hoàng – Las Vegas 12/11/2014)

Yên Huỳnh chuyển tiếp

Logo thu gian 2Anh vui 1AAnh vui 1B Anh vui 1C

NHỬNG QUÁN CAFÉ SÀI GÒN XƯA

Logo vannghe A

NV Ng Ngoc Chinh 2NHỚ CÀ PHÊ

SÀI GÒN XƯA

Tôi biết đến cà phê rất sớm. Còn nhớ, thuở ban đầu làm quen với mùi vị cà phê là từ hồi còn học lớp Nhất, tức lớp 5 bây giờ. Ông cụ tôi khi đó có thói quen uống cà phê vào buổi sáng trong tiết trời lành lạnh của Đà Lạt. Tôi tự “phân công” cho mình việc dẹp ly khi ông uống xong. Bao giờ trong ly cũng còn lại một ít chất nước đen đen, sền sệt… đăng đắng mà lại ngòn ngọt. Thế là lúc dọn dẹp thế nào tôi cũng tự cho mình thưởng thức chút “sái” còn lại, dĩ nhiên vào lúc không ai nhìn thấy.

Phải lên đến trung học đệ nhất cấp, tức cấp II ngày nay, tôi mới “chính thức” gia nhập hàng ngũ những người nghiện cà phê. Lý do thật đơn giản: học thi Trung học Đệ nhất cấp trên Ban Mê Thuột nên cần cà phê để khỏi buồn ngủ vì đây là loại thức uống kích thích sự hưng phấn.

Chuyện dê phát hiện ra thứ nước uống “thần kỳ” thuộc về… thần thoại. Nhưng nhiều học giả vẫn quả quyết là tỉnh Kaffa của Ethiopia 7 Cafetận bên Phi châu là vùng đất trồng cây cà phê đầu tiên trên thế giới từ thế kỷ thứ 9. Đến thế kỷ thứ 14 những người buôn nô lệ đã mang cà phê từ Ethiopia sang vùng Ả Rập nhưng tới thế kỷ thứ XXV người ta mới biết rang hạt cà phê lên và sử dụng nó làm đồ uống.

Cách thức pha chế cà phê truyền thống của người Ethiopia dĩ nhiên là cách thức cổ xưa nhất. Họ để hạt cà phê vào một cái chảo sắt to và rang lên, sau đó được nghiền vụn hoặc cho vào cối giã thành bột cà phê. Chỗ hạt giã vụn đó được trộn với đường trong một cái bình gọi là “jebena” (một loại bình cổ thon có quai) và được nấu lên rồi đổ ra bát. Thế là đã có “bát” cà phê thơm ngon để thưởng thức.

Theo nhiều tài liệu, quán cà phê đầu tiên được mở ở Ba Tư, tức Iran ngày nay. Trong những quán nhỏ ở vùng Tiểu Á, Syria và Ai Cập người ta gặp nhau tại đây để thưởng thức loại thức uống kỳ lạ. Kể từ năm 1532, các quán cà phê này luôn đông nghịt khách.

Vào thế kỷ XXVII, cây cà phê được trồng phổ biến tại các thuộc địa của Hà Lan, đưa nước này lên vai trò thống trị ngành thương mại cà phê.

… Người Pháp chiếm Việt Nam làm thuộc địa và họ cũng thiết lập tại đây những đồn điền trồng các loại cây mà sau này gọi là “cây công nghiệp”: cây cao su tại miền Nam từ năm 1879, cây cà phê năm 1888 tại miền Bắc và sau đó là cây chè (1924). Chính phủ bảo hộ lập đồn điền cà phê đầu tiên tại Kẻ Sở ở Tonkin (Bắc Kỳ) với giống cà phê Arabica, hay còn gọi là cà phê chè, được mang từ đảo Bourton sang. Sau khi thu hoạch cà phê được mang thương hiệu Arabica du Tonkin và xuất cảng sang Pháp.

9 Cafe…Thuở ban đầu người Việt chỉ biết cắm cúi trồng và chăm sóc cây cà phê, đến khi ra trái người Pháp lại “xuất cảng” về chính quốc. Uống cà phê vào thời đó là một cái thú của các quan thuộc địa và một số ít người bản xứ “có máu mặt”. Công nhân các đồn điền cà phê chỉ biết “đổ mồ hôi, sôi nước mắt”, bán sức lao động để kiếm cơm.
Claude Bourrin, nhân viên sở thuế đã từng sống và làm việc ở Hà Nội, ông cũng là cây bút viết ký sự về Bắc kỳ xưa, đã ghi lại một số những quán “cà phê Tây” từ năm 1885 trên đường Pháp Quốc (sau đổi thành Paul Bert và nay là đường Tràng Tiền) như quán cà phê Thương Mại, Sĩ Quan, Hòa Bình, Paris, Quảng Trường…

Chủ quán cà phê Sĩ Quan là De Beire, người phụ nữ hiếm hoi có mặt rất sớm ở Hà Nội. Đây là nơi tụ họp của những người lính viễn chinh, họ đến quán để gặp bạn bè, đánh bài và giải khát. Đôi khi nước giải khát được thêm vào những cục đá lạnh được chở đến từ Hải Phòng.

Những quán cà phê Pháp ở Hà Nội là cả một xã hội thu nhỏ giữa cánh nhà binh phiêu bạt và giới cai trị đầy uy quyền của chính phủ bảo hộ. Claude Bourrin cũng mô tả thân phận người bản địa bên phố cà phê, đó là những đứa trẻ đói rách, giành giật nhau để được giữ ngựa cho khách.

Theo nhà văn Sơn Nam, tại Sài Gòn khoảng năm 1864, đã thấy xuất hiện hai tiệm cà phê do người Pháp làm chủ, Cafe 8đó là quán Lyonnais trên đường De Lagrandière (sau đổi thành đường Gia Long và nay là đường Lý Tự Trọng) và Café de Paris trên đường Catinat (sau đổi thành đường Tự Do và ngày nay là Đồng Khởi).

Khách sạn Continental cũng có một khu vực cà phê lộ thiên, nói theo ngôn ngữ bình dân là “cà phê vỉa hè”, nhưng ngược lại, đây là nơi sang trọng dành cho khách Tây thuộc địa. Tại khu vực quận nhất, nhiều quán cà phê cũng nhanh chóng xuất hiện như Café de la Musique, Grand Café de la Terrasse, Café des Fleurs… để phục vụ lính viễn chinh lẫn người bản địa giàu có, sớm hấp thụ lối sống phương Tây.

Thời chiến tranh Việt Nam cũng là lúc các quán cà phê mọc lên như nấm sau mưa. Edith Lederer, nhà báo lão thành của Associated Press, hồi tưởng lại chuyện các quán cà phê Sài Gòn : “Văn phòng của AP nằm trong tòa nhà Eden. Nhà báo chúng tôi ngồi ở Givral, Brodard và La Pagode nói đủ chuyện trên đời và nghe ngóng tin tức”.
Cái gọi là “Trục Cà Phê” La Pagode-Givral-Brodard đã từng một thời là trung tâm báo chí của chiến tranh Việt Nam, nơi quy tụ những phóng viên hàng đầu về báo chí như Peter Arnett, Larry Burrows… Từ đây những thông tin nóng hổi về cuộc chiến đến tay người đọc khắp thế giới.

Cũng ở cái “Trục Cà Phê” đó, nhà báo Phạm Xuân Ẩn quanh năm la cà ở cà phê Givral ngay dưới chân văn phòng của hãng thông tấn AP. Tuy nhiên, ít ai ngờ người phóng viên tờ Time này lại là một nhà tình báo của “phía bên kia”.

Ca phe Dong Khoi 1

Giới bình dân có rất nhiều “địa chỉ” để lui tới với cà phê. Trước nhất là những quán cà phê của các chú Ba gốc Quảng Đông. Vào đây, khách thường uống cà phê kèm với các món ăn sáng như hủ tíu, mì hoành thắn, bánh bao, xíu mại… Khách chỉ có loại “cà phê vớ” hay “cà phê kho” để thưởng thức, có người còn nhúng dầu-cha-quẩy vào ly cà phê, thế là xong một bữa ăn sáng.

Cà phê “vớ” (dzớ, vợt) là thứ cà phê được để trong một cái túi bằng vải hình phễu. Vợt chứa cà phê để trên miệng siêu (loại siêu sắc thuốc) trước khi chế nước sôi vào, thế là có ngay một ly cà phê thơm phức. Gọi là cà phê “kho” vì chứa trong siêu, nấu đi nấu lại như kho. Nếu “kho” nhiều lần có thể sánh lại, mất hẳn mùi thơm của cà phê, chỉ còn vị như… thuốc bắc trong siêu !

Ca phe Dong Khoi 2

Hồi xưa, người “sành điệu” còn nhắp cà phê qua đĩa chứ không uống qua ly. Người ta giải thích khi đổ cà phê từ ly vào đĩa cà phê sẽ mau nguội hơn. Các cụ già còn có thế ngồi một chân chạm đất còn chân kia để trên ghế như vậy sẽ cảm thấy “thoải mái” hơn khi nhâm nhi cà phê sáng.

Người “sành điệu” cho rằng cách pha cà phê vợt và cách chứa trong siêu đất sẽ giữ độ nóng của cà phê lâu hơn cách pha cà phê trong “phin” (filtre) làm bằng kim loại. Cũng vì thế nhiều người lớn tuổi vẫn trung thành với “cái vợt” hơn là “cái phin” khi việc pha cà phê được cải tiến.

Trong Sài Gòn Tạp Pín Lù học giả Vương Hồng Sển có viết về một quán cà phê của Sài Gòn xưa như sau, nhưng ông không nói cà phê ở đây pha bằng vợt hay bằng phin : “… Từ 1950 cho đến trào ông Diệm, khi quán cóc trước cửa Thảo cầm viên chưa bị trục xuất để chỉnh trang vườn bách thảo và đô thành. Lúc ấy nơi trước cửa vườn mé bên Ba Son có một quán nhỏ bán cà phê, người chủ quán vì tai nạn chiến tranh bị cắt mất một chân nên có biệt danh là “quán thằng Cụt”. Sai Gon 2Cụt ta đi nạng chống và mỗi lần xê dịch vẫn nhảy cò thọt còn mau lẹ hơn chim nắc nước. Và Cụt sở trường pha cà phê rất đậm rất ngon, cà phê buổi sáng hơi nghi ngút giá chỉ có một đồng rưỡi một tách không sữa”.

Sang đến thập niên 1960 đã có nhiều bước tiến bộ trong cả cách pha chế lẫn không gian cà phê. Góc đường Lê Lợi – Nguyễn Trung Trực có nhà hàng Kim Sơn với bàn ghế bày ra hiên để các văn nghệ sĩ vừa được dịp uống cà phê vừa được “rửa mắt” ngắm nhìn những người đẹp “bát phố Bonard”. Chủ Kim Sơn là người Tàu nhưng đã biết khai thác tiệm theo kiểu cà phê “lộ thiên” của Paris.

Gần Bệnh viện Sài Gòn trên đường Lê Lợi ngay cạnh rạp Vĩnh Lợi cũng có một nhà hàng với món nổi tiếng là cà phê sữa đá. Sinh viên sĩ quan Thủ Đức sáng chủ nhật được đi phép thường ngồi đây thưởng thức một đĩa bánh mì thịt nguội hay một tô “suông” cho bõ những ngày trên thao trường đổ mồ hôi.

Lại nói về sinh viên sĩ quan Thủ Đức về phép Sài Gòn. Một số người chọn cà phê Hân trên đường Đinh Tiên Hoàng, khu Đa Kao. Cà phê ở đây không có gì xuất sắc nhưng bầu không khí ấm áp và đặc biệt là cô ngồi caisse khiến nhiều anh cứ Chủ nhật rời quân trường là đến… “trồng cây si”.

Sau 1975, đi “cải tạo” về tôi ghé cà phê Hân thường xuyên, không phải để uống cà phê vì quán đã đóng cửa mà là kèm Anh văn cho gia đình để sửa soạn đoàn tụ cùng người thân bên Mỹ. Bà chủ nhà thấy thầy cứ phải đi xe buýt đến dạy nên “ưu ái” cho một chiếc xe đạp cũ làm phương tiện di chuyển.

Dg Tư doTôi sẽ nhớ mãi chiếc xe đạp này dù ngày nay không còn nữa, chiếc xe đã để lại “tình người” nên không thể nào quên…

Ở cà phê La Pagode khách không ngồi ghế sắt hay ghế gỗ mà ngồi trên những salon bọc da để phóng tầm mắt nhìn ra con đường Catinat, con đường đẹp và sang nhất Sài Gòn. Ðối diện khách sạn Continental là tiệm cà phê Givral phục vụ thêm các loại bánh ngọt đi kèm. Cà phê Brodard cũng nằm trên đường Catinat với phong cách Tây: có máy lạnh, mặt tiền cửa kính để khách có thể nhìn người qua lại.

Ði xa hơn một chút có quán cà phê Gió Nam trên đường Richaud (sau đổi là Phan Ðình Phùng và ngày nay là Nguyễn Đình Chiểu). Gió Nam hút khách vì có “cô hàng cà phê”, nước da trắng, hơi có vẻ xanh xao với mái tóc thề mang dáng vẻ liêu trai “hút hồn” khách vãng lai. Cô gái đã đi vào tiểu thuyết của Duyên Anh nhưng không biết nhà văn bụi đời này có trồng cây si cô hàng cà phê hay không.

Một trong những quán cà phê trang trí có hạng tại Sài Gòn thời chiến tranh phải kể đến Quán Gió trên đường Võ Tánh. Ca phe SG 5Sau được đổi tên là Hầm Gió vì quán nằm sâu dưới lòng đất theo phong cách một hầm rượu ở Châu Âu. Ca sĩ Thanh Lan vẫn thường đến đây giúp vui trong bầu không khí văn nghệ.

Khánh Ly và Trịnh Công Sơn thuở còn vô danh đã bước vào làng ca nhạc trên sân khấu của Quán Văn nằm trên bãi đất trống sau lưng Đại học Văn khoa Sài Gòn. Khách của Quán Văn là sinh viên vốn ít tiền nên cà phê tại đây cũng có giá vừa túi tiền. Họ đến đây vì tinh thần văn nghệ, Khánh Ly và Trịnh Công Sơn đã có những buổi trình diễn ngoài trời không thù lao và phần thưởng mà “nữ hoàng chân đất” gặt hái được chính là danh hiệu “một hiện tượng của tân nhạc Việt Nam” từ cuối thập niên 1960.

Sài Gòn xưa có rất nhiều quán cóc nhưng ở đó người ta có thể bắt gặp những khuôn mặt nổi tiếng như nhà thơ Bùi Giáng, nhà văn Sơn Nam… ngồi cạnh bác xích lô, chú thợ nề. Tất cả đều chung một sở thích : uống cà phê. SG Dinh My ChonCâu nói “đi uống cà phê” trở thành quen thuộc mỗi khi người ta rủ nhau hàn huyên tâm sự ngoài quán dù có người uống thứ nước giải khát khác, không phải là cà phê.

Cà phê Sài Gòn sau 1975 mang bộ mặt mới trong suốt 10 năm đầu sống trong thời điêu linh, bao cấp và tem phiếu. Trong thời kỳ này, người ta chỉ nghĩ đến gạo và nhu yếu phẩm… đầu óc đâu để nhâm nhi, thưởng thức ly cà phê ngày nào. Nhưng đến thời kỳ “đổi mới”, chuyện uống cà phê như “sống lại”… (theo Nguyễn Ngọc Chính)

Đinh Mỹ Chơn chuyển tiếp

Logo am thuc

9 Com hen 1CHUYỆN CƠM HẾN… HUẾ

Người Huế ăn giống như học bài học cuộc đời, phải nếm đủ vị mặn, lạt, chua, cay, ngọt, bùi… không chê vị nào; lại còn tỏ ra thích thú với hai vị mà thiên hạ đều sợ là cay và đắng. Vườn Bắc cũng trồng mướp đắng, chỉ dùng trái chín đỏ độn thịt làm món hầm, còn trái xanh chỉ dùng… xoa sảy cho trẻ con.

Người Huế thích dùng mướp đắng lúc còn xanh; nấu canh phải đuống nồi nước sôi xuống mới thả mướp vào để đảm bảo là đắng, lại còn bóp mướp sống làm món nộm, đắng một cách tuyệt vời !

Có hôm tàu dừng ở ga Lăng Cô, thấy nấm tràm bán rẻ như cho không, tôi bèn hí hửng mua luôn một rổ làm quà cho chú bạn tôi ở Đà Nẵng, gọi là đặc sản xứ Huế. Cháo nấm tràm nấu ra ngon đến thế, nhưng chỉ có đám dân Huế sì sụp vừa húp vừa khen, còn bạn nhậu người Quảng đều né hết, vì đắng chịu không nổi. Hóa ra chỉ cách nhau một cái đèo Hải Vân mà thôi mà cách ăn uống của người Huế lạ đời đến thế ! 9 Com hen 2Nhưng lạ nhất là thói ăn cay, đến nỗi chính tôi cũng không hiểu sao mình ăn cay đến như vậy.

Người Huế có đủ cung bậc ngôn ngữ để diễn tả vị cay, bao gồm hết mọi giác quan, càng nói càng “sướng miệng”: cay phỏng miệng, cay xé lưỡi, cay điếc mũi, cay chảy nước mắt, cay toát mồ hôi, cay điếc tai, cay điếc óc, và hết cỡ là (xin lỗi mọi người) cay thấu… lỗ đít ! Có thể nói rằng người Huế bắt đàu thực đơn hàng ngày bằng một tô bún bò “cay dễ sợ”, tiếp theo là một ngày cay “túi mắt túi mũi”, để kết thúc với tiếng rao “Ai ăn chè ?”, một chén ngọt lịm trước khi ngủ .

Tôi xin giới thiệu một ngày ”hạnh phúc trời hành” của dân Huế tui, bắt đầu bằng món cơm hến. Những món ăn Huế như bún bò, cháo lòng… bây giờ trở thành phổ biến khắp nước (dù đã mất đi bản chất cay của nó), chỉ món cơm hến này không nơi nào có. Hà Nội, Sài Gòn cũng có vài ba quán Huế có cả cơm hến, tôi đã thử xem, đều toàn là nghêu xắt nhỏ, đâu phải là hến ! Vậy thì, cơm hến là gì ?

Trước hết, nói về cơm. Người Việt mình ăn cơm kiểu nào cũng phải nóng, duy chỉ cơm hến nhất thiết phải là cơm nguội. Hình như người Huế muốn bày tỏ một quan niệm rằng trên đời chẳng có một vật gì đáng phải bỏ đi, nên bày ra món cá lẹp kẹp rau mưng, và món cơm nguội với những con hến nhỏ lăn tăn làm sốt ruột người chế biến món ăn, gọi là cơm hến.

9 Com hen 3Sau này ở Huế người ta bày thêm món bún hến, dùng bún thay cơm nguội. Tôi rất ghét những lối cải tiến tạp nham như vậy. Bún đã có bún bò, ai có giang sơn nấy, việc gì phải cướp bản quyền sáng chế của người khác. Vả lại, người Huế (Huế xưa, không phải bây giờ) rất kiên định trong “lập trường ăn uống” của mình. Tôi nghĩ rằng trong vấn đề khẩu vị, tính bảo thủ la một yếu tố văn hóa hết sức quan trọng, để bảo toàn di sản. Với tôi, một món ăn đặc sản cũng giống như một di tích văn hóa, cứ phải giống y như nghìn xưa, và mọi ý đồ cải tiến đều mang tính phá phách, chỉ tạo nên những “đồ giả” ! Xin tiếp tục chuyện cơm hến.

Hến ở Huế, ngon nhất là hến cồn, do đó cái gò nổi chiếm vị trí “Tả Thanh Long” rất mực sang trọng trong Dịch Lý của kiến trúc kinh thành, dân chỉ gọi nôm na là Cồn Hến. Đáy sông quanh cồn có một lớp bùn sâu, là môi sinh màu mỡ của loài hến. Điều lạ là con hến, dù không có tay chân, nhưng khi thời tiết thay đổi làm dòng nước 9 Com hen 5chảy mạnh, nó có thể lặn sâu xuống đáy bùn để khỏi bị nước cuốn đi. Dân cồn làm nghề xúc hến mỗi năm đều có lễ cúng hến vào tháng bảy, trên những con đò cờ xí rộn rịp, tiếng trống vang lừng. Người ta luộc hến xong đem ra sông đãi trong những chiếc rỗ lớn, tách vỏ, lấy riêng mặt hến đem đong chén bán cho những người làm cơm hến.

Mặt hến này là vị chủ của cơm hến, xào kèm theo bún tàu (miến), măng khô và thịt heo thái chỉ. Món thứ ba trong cơm hến là rau sống. Chỉ một nhúm thôi, nhưng rau sống này làm bằng thân chuối hoặc bắp chuối xắt mảnh như sợi tơ, trộn lẫn với môn bạc hà, khế và rau thơm thái nhỏ, có khi còn điểm thêm những cánh bông vạn thọ vàng, nhìn tươi mắt và có thêm mùi hương riêng.

Nước luộc hến được múc ra từ chiếc nồi bung bốc khói nghi ngút, bằng chiếc gáo9 Com hen 4 làm bằng sọ dừa xinh xắn, cho vào đầy một cái tô đã gồm đủ cơm nguội, hến xào, rau sống và được gia thêm đủ vị đồ màu. Nước hến có giã thêm gừng, màu trắng đùng đục. Vâng, mê nhất cái màu đùng đục ấy, ăn cơm hến mà chê nước đục là… dại !

Bộ đồ màu của cơm hến là nhiêu khê nhất thiên hạ. Đây là bảng liệt kê các món gia vị mà tôi từng quan sát được ở một gánh cơm hến, chắc có thể coi là “lý tưởng”, như sau : 1.Ớt tương, 2.Ớt màu, ớt dầm nước mắm, 3.Ruốc sống, 4.Bánh tráng nướng bóp vụn, 5.Muối rang, 6.Hạt đậu phụng rang mỡ, giã hơi thô thô, 7.Mè rang, 8.Da heo rang giòn, 9.Mỡ và tóp mỡ,10.Vị tinh.

Tất cả được đựng trong những thẩu, những vịm bày trên một cái trẹc, o bán cơm hến lấy ra bằng những chiếc gáo mù-u nhỏ xíu, bàn tay thoăn thoắt mỗi thứ một ít như là rây… nước thánh !

Hương vị bát ngát suốt đời người của tô cơm hến là mùi ruốc thơm dậy lên tận óc, và vị cay đến trào nước mắt. Người “máu” cơm hến vẫn chưa vừa lòng với vị cay sẵn có, còn đòi thêm một trái ớt tươi để cắn kêu cái rốp! Nước mắt đầm đìa, mồ hôi ròng ròng nhỏ giọt vào tô cơm, thế mà cứ sì sụp, xuýt xoa kêu “ngon, ngon!”; đi xa nhớ lại thêm tới đứt sợi tóc, 9 Com hen 6ở nước ngoài về bay ra Huế để ăn cho được một tô cơm hến lấy làm hả hê, thế đấy, chao ôi là Huế !

Tôi nhớ lần ấy, chiều mưa râm ri cữ tháng mười một, tôi ngồi ăn cơm hến ở nhà Bửu Ý ở đường Hàng Me. Tôi vừa đi Tây về, suốt hai tuần ở Cung Đại Hội các nhà văn, bữa ăn nào cũng toàn thịt, bơ, phó mát…, đến nỗi tôi thất kinh, nhiều ngày chỉ mang một trái mớ cây về phòng, ăn trừ bữa. Nhiều tuần lễ không có một hột cơm trong bụng, nghe tiếng rao cơm hến, tôi thấy xúc động tận chân răng. Đây là lần đầu tiên, tôi ăn một tô cơm hến bằng tất cả tâm hồn. Thấy chị bán hàng phải cho quá nhiều thứ trong bát cơm nhỏ, công thế mà chỉ bán có năm đồng bạc, tôi thấy làm ái ngại hỏi chị:

Lời lãi bao nhiêu mà chị phải công kỹ đến thế. Chỉ cần ba bốn thứ, vừa vừa thôi, có đỡ mất công không ?

HNg Huynh V. Yen 3Chị nhìn tôi với đôi mắt giận dỗi rất lạ :

Nói như cậu thì… còn chi mà là Huế !

Chị gánh hàng đi, dáng gầy mỏng manh, chiếc áo dài đen cũ kỹ, chiếc nón cời và tiếng rao lanh lảnh, bây giờ tôi mới phát hiện thêm vị thứ mười lăm, là lửa. Vâng, một bếp lửa chắt chiu, ấp ủ đi trong mưa suốt mùa đông, bền bỉ theo bước

Yên Huỳnh chuyển tiếp

Logo van de

9 Cat bui 1TRỞ VỀ CÁT BỤI

Từ xa xưa thiên hạ lúc nào cũng đã giàu nghèo chênh lệch nhau rất nhiều. Nhà giàu dư ăn dư để, kẻ nghèo thì thiếu thốn quanh năm. Tuy nhiên những bi kịch về giàu nghèo ở nước ta từ xưa cũng không đến nỗi như bây giờ ở Phi châu. Có nội chiến ở Lybie mới phanh phui ra chuyện tài sản của Tổng thống Gadhafi đến hơn cả trăm tỷ đô la sau 42 năm làm cha mẹ của dân.

Từ chuyện này mới ra chuyện khác, Tổng thống Zimbabwe, vì chỉ mới làm Tổng thống khoảng 30 năm, nên tài sản ít hơn, “chỉ có” chừng sáu bảy chục tỷ. Nhưng nếu tổng thống giàu như thế mà dân chúng khá giả thì không nói làm gì. Đằng này Phi châu đã là cái xứ nghèo đói nhất trên thế giới, mà dân chúng Zimbabwe của Tổng thống Robert Mugabe thì gần như hầu hết đều da bọc xương, đói khổ đến không bút nào tả cho xiết, trong khi cả hai vợ chồng tổng thống thì xài tiền như nước.

Thế giới hiện giờ có trên 6 tỷ dân, nhưng tỷ phú thì chỉ có hàng trăm là cùng, Những tài sản công khai thì cũng chỉ bốn năm chục tỷ như Bill Gates, đã là kinh khủng lắm rồi, chứ đâu có đến hơn trăm tỷ như của ông Gadhafi kia. Không biết những ông vua khác, những ông tổng thống khác của các nước nghèo đói tài sản đếm được bao nhiêu. Tuy nhiên nếu có thì con số người giàu đến bậc tỷ phú cũng không thể là nhiều. Dam ma 1Những tỷ phú như Bill Gates, Warren Buffet… giàu có là do tài kinh doanh của họ, không thể nào nói được, nhưng các ông tổng thống kia thì chắc chắn là chỉ có vắt máu của nhân dân ra để làm giàu mà thôi.

Mới đây, tin tỷ phú Bills Gates gác kiếm giang hồ, không thèm lý đến chuyện làm ăn, đã như một quả bom nổ trong giới kinh doanh, nhất là lãnh vực máy điện toán. Cả hai vợ chồng nhà tỷ phú này không phải vì quá giàu có hay quá già mà nghỉ để hưởng thụ; trái lại, cả hai đều còn đang ở tuổi trung niên, nhưng lại muốn để hết của cải và thời gian còn lại cho một công việc cứu nhân độ thế: giúp đỡ các nước chưa phát triển, còn nghèo đói.

Bill Gates là nguời khôn ngoan thức thời, có một hôm đã nghĩ ra được cái chân lý, là chết trên đống của cải của mình là một cái chết rất vô duyên, nên cả hai ông bà đã đồng tình cống hiến hết tài sản để giúp đỡ người nghèo: cứu đói, xây trường học, mở bệnh viện cho các nước nghèo khó. Không những thế, cả hai ông bà lại còn để hết công sức và không ngại tốn kém tìm kiếm nguyên nhân gây những chứng bệnh khó chữa ở Phi châu hòng giúp dân chúng thoát khỏi bệnh tật. Đúng là những Bồ-tát của nhân loại.

Không chỉ Bill Gates, mà những tỷ phú giàu có khác do hai bàn tay tài giỏi của họ như Rockfeller, như Warren Buffet… cũng có tấm lòng nhân ái, bỏ rất nhiều tiền của của họ vào những quỹ từ thiện để làm công đức. 9 Khan tang 7Thực ra, có tiền dư của để, bỏ ra cho bớt những người nghèo, cũng không phải là khó khăn lắm, nhưng đang ở trên đỉnh cao của danh vọng, quyền lực như Bill Gates mà bỏ ngang như thế, chắc trên đời chỉ có một. Không những bỏ ngang mà còn đem công sức ra nghiên cứu những biện pháp giúp đỡ người nghèo khổ mới là khó.

Đã ngồi trên cái ngai vàng tột đỉnh mà buông được không phải dễ dàng gì. Như ông Tổng thống Gadhafi chẳng hạn. Nếu ông ta chịu khó ngưng tay để hưởng thụ, thì với đống của cải đó, mấy đời con cháu sau, có xài hoang phí đến mấy cũng khó mà hết. Trái lại, ông ta còn tham lam, lại muốn thêm quyền lực, muốn khống chế cả đồng euro của Âu châu, còn muốn làm vua của những ông vua khác, nên mới sinh chuyện, để cuối cùng phải sống chui sống nhủi, phải kiếm một nơi nào đó bên Phi châu để xin tỵ nạn mà cũng không được, cuối cùng đành chịu đựng cái chết thảm. Thường nói “nghèo mà ham”. Ai nghèo mà chẳng ham. Đằng này lại là “giàu mà ham”. Có lẽ nên thêm một chữ: “giàu mà còn ham” thì mới phải. Đã giàu nứt đố đổ vách mà còn ham, mới là chuyện lạ.

Cái chuyện giàu còn muốn giàu thêm thì thực ra cũng thường tình. Cái chuyện đang giàu có tột đỉnh mà từ bỏ được thực khó, và không phải động lực nào cũng đều giống nhau. Lâu lắm, tôi có nghe chuyện một nhân vật cũng rất lạ lùng: ông ta là chủ nhân của hộp đêm Crazy Horse nổi tiếng ở Paris từ những năm năm mươi. Ông này không những giàu có, mà còn là người đã từng kết giao với những nhân vật nổi tiếng trên thế giới thời đó. Đến lúc tuổi già, mặc dù sức khỏe vẫn còn tráng kiện, ông ta tự kết liễu cuộc đời huy hoàng của mình bằng một phát súng vào đầu.9 Cat bui 2Người thân của ông ta cho biết, ông từng thổ lộ là đối với họ, ông ta cho là mình đã đạt đến tột đỉnh của danh vọng, nên không muốn một hôm nào đó, người đời sẽ nhìn thấy ông ta trong hình ảnh một người già tiều tụy, mất hết quyền lực.

Có thể ông ta cũng thấy được cái vô thường của cuộc đời, nhưng cái động lực để từ bỏ danh vọng của ông ta cũng chỉ là kết quả của lòng kiêu ngạo và ích kỷ của mình, không đem lại ngay cả cho cuộc đời của chính ông ta một chút ý nghĩa nào. Lại có những người khác, trước khi chết, mới cống hiến tài sản cho các tổ chức từ thiện, vì chẳng biết để lại cho ai. Cũng vẫn là một chuyện dễ dàng.

Tất cả đều khác với Bill Gates. Nhà tỷ phú này có đến ba người con, nhưng chỉ để cho con cái một ít tài sản để lập thân mà thôi. Ông là người đã ngộ ra cái lẽ vô thường của nhà Phật và đã làm cho đời sống của ông có ý nghĩa cao quý bằng cách đem hạnh phúc đến cho kẻ khác.

Tóm lại, một chữ “buông” đơn giản không phải là đơn giản. Hiểu là một chuyện, làm được là một chuyện khác. Lịch sử có ghi lại câu chuyện về Ngài Alexande đại đế, một vị hoàng đế nổi tiếng quyền lực nhất của vương quốc Macedonia ở Âu châu trước Thiên Chúa giáng sinh : Trước khi qua đời, ngài ra lệnh cho quần thần phải thực thi ba điều trong đám tang của ngài :

SG My Nhan 3– Thứ nhất là hai bên quan tài phải khoét hai cái lỗ vừa đủ hai bàn tay ra ngoài.

– Thứ hai là tất cả quan ngự y đều phải khiêng quan tài của ngài.

– Thứ ba là vàng bạc châu báu phải được rải cho dân chúng trên lộ trình đám tang của ngài.

Ấy là để cho người đời thấy rằng khi chết, thì một người đầy uy quyền, giàu có như ngài thì cũng chỉ còn hai bàn tay trắng. Đã đến lúc phải ra đi thì có bao nhiêu bác sĩ tài giỏi cũng không làm gì được. Và sau cùng, của cải đã không mang theo được thì còn cất giữ làm gì.

Mỹ Nhàn chuyển tiếp

Theo dõi

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 66 other followers

%d bloggers like this: