CHUYỆN BÂY GIỜ MỚI KỂ (12)

Logo tam su 1

Sg Than Binh 7LƯU NIỆM HỌP MẶT 50 NĂM

CHS.HNC 1960-2010

Nhớ về ngày tựu trường của CHS HNC6067 bốn năm về trước

Bài viết này xin gửi tặng các bạn CHS HNC 6067

Ngày này 12/9, giờ này 11 giờ đêm ở VN, 09 giờ sáng ở Cali của 4 năm trước (2010) các CHS HNC niên khóa 1960-1967 tham dự Ngày tựu trường (kỷ niệm 50 năm ngày vào học lớp Đệ Thất (lớp 6 bây giờ) ở Trường Trung học Hồ Ngọc Cẩn Gia Định) bắt đầu họp mặt ăn sáng tại một quán ăn ở Westminster.

Gần trưa thì cả đám tan hàng cố gắng, chia tay ai về nhà nấy: các bạn phương xa bay về Canada, Úc, Nhật và một vài tiểu bang khác. Các bạn ở các thành phố phía bắc và nam TP Westmister CA thì lái xe về. Phút chia tay thật là cảm động bùi ngùi. 9 Anh P1Biết đâu lần này gặp nhau là lần cuối. Và quả thật, trong số này đã có bạn Trần Thái Sơn A3 ra đi không hẹn ngày trở lại.

Vợ chồng Lê Hữu Ân A3 lái xe chở theo anh chàng CHS dân Sè-gòn cùng đi về Phoenix Arizona. Vừa đi vừa xem bản đồ (anh chàng Hoàng Hôn Huấn ngày nào hổng có nhiều tiền để sắm thiết bị định vị) hướng dẫn đường đi không chuyên nghiệp là bà xã Ân và anh chàng có giang đi nhờ xe, xem bản đồ có khi trật lất, đi vừa qua exit mới ra hiệu cho Ân quẹo, quẹo. Lại phải tìm exit sắp tới để quay đầu lại. Cuối cùng thì chiều tối cũng đến được Phoenix.

Trở lại Rosemead CA bằng xe đò Hoàng. Biết được thế nào là mùi vị, không khí đi xe đò ở Mỹ qua vùng sa mạc và khu vực sản xuất điện gió. Đoàn Vĩnh Khương từ Florida hẹn gặp thằng bạn nhỏ ngày nào hay đến nhà ở khu vực ngã ba Cây Quéo trèo cây hái ổi rồi cùng nhau đi tập thể dục ở sân vận động Lê Văn Duyệt Gò vấp. Trở ngại phương tiện vận chuyển, hú một tiếng qua email. Thế là bác Trần Truy Phong A4 mở rộng vòng tay mang xe đến nơi tạm trú ở Montery Park đón đưa xuống Santa Ana hội ngộ với Đoàn Vĩnh Khương, có sự hiện diện của Lê Đình Phú và bác Trần Truy Phong. 9 HNC 11-9 (1)Hình như là sau đó về nhà Lê Đình Phú hát hò, dzô dzô rượu vang nhiều đến nổi khi ra về xỏ lộn dép Bitis của Phú – mua từ VN sang, đi ta bà hết bang này đến bang khác.

Về lại Monterey Park, tình cờ người em sắp xếp công việc đưa đi Las Vegas, Nevada. Sau đó bay đi Dallas, Texas. Thời gian rong chơi ở đây, mới quyết định sắp xếp chuyến đi New York 5 ngày từ Orlando bằng xe lửa Amtrak khứ hồi, đi dọc bờ phía đông Mỹ qua một số tiểu bang. Rời Dallas bay đi Orlando, ở chơi vài hôm, thăm Bùi Thạch Trường Sơn, kỷ niệm sinh nhật thứ 62 tại TP này.

Sau đó bắt đầu đi New York bằng xe lửa, mất toi 19 tiếng đồng hồ ăn, ngủ, đi tới đi lui trên các toa xe. Ở New York ấn tượng nhất là đi qua khu vực đang xây dựng lại công trình mới ngay tại khu vực gọi là Ground Zero, thăm trụ sở Liên hiệp quốc, các khu phố náo nhiệt ở trên, đi nhiều tuyến xe điện ngầm dưới mặt đất, gặp lại Vũ Ngọc Côn và Vũ Quang Việt

9 Tat nien 4

Chuyến về thật là ấn tượng với xe lửa Amtrak bị trễ 9 tiếng vì 1 tai nạn, đầu kéo thỉnh thoảng bị trục trặc phải ngừng lại sửa chữa. Ngạc nhiên là cung cách làm ăn same same đường sắt Việt Nam. Tò mò hỏi thăm bằng email nguyên nhân vì sao tàu hỏa bị chậm trễ. Các viên chức đường sắt Amtrak Mỹ tưởng ông khách hàng già Việt Nam khó tính này cà khịa, email chuyển đi chuyển lại, trách nhiệm trả lời đùn đẩy nơi này sang nơi nọ, hổng khác gì cung cách xử lý đơn từ ở VN. Bèn chọc quê là sao dịch vụ của quý ông còn tệ hơn ở bên VN của tui. 9 Vu N Con 1Cuối cùng giải quyết rất ư là lịch sự: hoàn tiền vé tàu, nhưng ghi vào tài khoản có của ngành đường sắt Amtrak. Khi nào mua vé tàu đi lần sau thì … khấu trừ. Tài khoản này hết hiệu lực vào cuối năm 2012. Hổng có dịp trở lại Mỹ nên … xem như việc đền bù này trớt quớt.

Trở lại Orlando vài hôm rồi bay trở lại Los Angeles Cali. Được Nguyễn Việt giới thiệu cô bạn Vân Lê ngụ ở Huntington có dịp đi về phía bắc Cali thăm gia đình, kết hợp thuê xe tự lái, mọi chi phí cưa đôi để đi thăm các bạn học cư ngụ ở vùng này. Hội ngộ với Đoàn Hồng ở Hayward, được vợ chồng Đoàn Hồng và con trai thứ đưa đi thăm San Francisco, Golden Gate… ăn buffet hải sản ở San Mateo, phải đi qua cây cầu băng ngang vịnh San Francisco dài ơi là dài. Thăm nơi cư trú của Hà Thanh Bình A1 ở Oakland. Ngày hôm sau đi thăm và họp mặt tại trang trại Vũ Ngô Cường ở Loomis.

Trong thời gian ở đây có dịp này đến thăm mô con gái của Vân Lê là Annie Le, nạn nhân vụ thảm sát ngày 8/9/2009 ở Đại học Yale, New Haven bang Connecticut. Thủ phạm là Raymond J. Clark III , bị kết án 44 năm tù, hiện đang thụ lý hình phạt tại Trại giam Cheshire Correctional Institution, dự kiến sẽ mãn hạn tù vào ngày 16/9/2053.

9 HNC 11-9 (7)

Vũ Ngô Cường đưa trở lại San Jose, ăn sáng với Đào Mạnh Hà, Phan Thiết Dũng, Nguyễn Kỳ Chi. Ăn cơm tối với Đào Mạnh Hà và Phan Thiết Dũng có dịp gặp và nói chuyện với nghệ sĩ Thành Được. Thức khuya nói chuyện cũ, uống hơi nhiều rượu vang nhưng không bị say xỉn, có thể do ôn lại chuyện ngày xưa, nhớ về những kỷ niệm hồi còn đi học, nói chung lắm lắm chuyện, kể cho nhau nghe chuyện con cái đã trưởng thành, trao đổi về những dự định sắp tới – vào giai đoạn sắp tàn đời. Sáng hôm sau Đào Mạnh Hà đưa đến điểm hẹn nhà người thân của Vân Lê, cùng Phan Thiết Dũng đi thăm một ngôi chùa nổi tiếng ở khu vực này (quên tên), trên đường về ghé thăm thành phố biển Santa Cruz, địa danh này được biết qua xem phim ảnh.

17 giờ chiều, từ San Jose, Vân Lê phải lái xe trở ngược lên phía bắc về thăm gia đình, khoảng 21 giờ đêm mới khởi hành xuôi về phía nam Cali 9 Anh Thu Caobằng một xa lộ xuyên bang khác với lúc đi. Ngồi trên xe ô tô đi dọc bang California suốt đêm trên Highway 5 xuôi về phía nam, biết thêm được sinh hoạt của các thành phố, siêu thị, giới xe vận tải truck v.v. lúc nửa đêm về sáng.

Sáu giờ sáng về đến Huntington, nghỉ ngơi chút chút vừa kịp giờ hẹn với xã trưởng Hoa đưa đi thăm Thiều Bửu Quang lần hai trước khi lái xe về phía nam, đi San Diego. Người đầu tiên gặp mặt là Đặng Văn Cho A1, sau đó ăn tối cùng với Nguyễn Văn Đệ A1, Đỗ Đắc Thành A3, Trang Anh Tuấn P2, xã trưởng Phạm Minh Hoa A4. Buổi tối được bác Đệ và phu nhân chở đi tham quan sòng bạc ở vùng gần San Diego. Qui mô không to lớn như ở Las Vegas và Macau.

Sáng hôm sau đi thăm bảo tàng hàng không mẫu hạm Midway. Chuyến thăm viếng bảo tàng này là lần đầu tiên được nhìn thấy tận mắt các chủng loại phi cơ, quy trình cất cánh, hạ cánh của phi cơ trên hàng không mẫu hạm, hình ảnh sinh hoạt của quân nhân binh chủng hải quân, không quân trên hàng không mẫu hạm … vỡ ra được nhiều điều chưa từng được biết vì trước 1975 được miễn dịch vĩnh viển vì lý do bệnh mắt = sau 7 lần đi tới đi lui trình diện ở Trung tâm 3 tuyển mộ nhập ngũ. Giấy chứng nhân MDVV đánh máy không có dấu nên “ benh mat ” có khi bị ngộ nhận hoặc nói đùa là mát, có nghĩa là điên điên khùng khùng, bị bệnh thần kinh.

9 My du 3

Tuy đã có lần đến San Diego nhưng lần thứ hai này mới có cơ hội đi đó đi đây, mở mang tầm nhìn và kiến thức ở lứa tuổi gần đất xa trời. Năm 2007 đến Mỹ lần thứ năm có dịp hẹn hò gặp lại Trang Anh Tuấn, Thiều Bửu Quang, Trương Văn Như. Tuấn từ San Diego lái xe ngược lên Monterey Park đón xuống Santa Ana gặp Thiều Bửu Quang và Trương Văn Như.9 Hoang Van Lần gặp gỡ những bạn bè này tròn 40 năm, một em đưa đi (Tuấn), một em đưa về lại Monterey Park. Phải sử dụng thiết bị định vị mới tìm được đường trở lại nhà.

Xã trưởng Phạm Minh Hoa đưa về lại Santa Ana, trên đường về có ghé Viện dưỡng lão thăm nhạc mẫu của Hoa. Buổi tối Vân Lê và anh bạn tên Đức đưa đi uống cà phê ở quán cà phê có các em tiếp viên có hoàn cảnh khó khăn, không đủ tiền mua vải may quần áo nên phải ăn mặc gọi là đạm bạc nhưng vẫn phấn son như đi dạ hội vậy. Sáng hôm sau Lê Đình Phú đến Huntington đón, đưa đi ăn sáng ở một tiệm phở được cho là ngon hơn mấy tiệm khác (quên tên), Vũ Minh Chí và Phú có hẹn trước nên gặp nhau ở đây, Phú bàn giao thằng bạn Sè-gòn để Vũ Minh Chí take care tiếp. Sau đó hai tên đi ăn trưa (nói trưa vậy chứ cũng vào khoảng 15g, ăn xong Chí đưa trở về chỗ tạm trú Monterey Park.

Bốn năm trôi qua, một số chi tiết không được nhớ lại đầy đủ. Ghi lại nơi đây gọi là một chút gì để nhớ về những người bạn học thời tuổi nhỏ, 8 HNC 11-9 (11)có dịp gặp lại nhau trên đất Mỹ bốn năm về trước (nhìn trong ảnh kèm theo). Cám ơn các bạn đồng môn đã tiếp đón nồng hậu người từ quê hương sang tham dự Ngày tựu trường 11-9-2010 do kế hoạch đột xuất: nhận lời Lê Đình Phú làm PR cho sự kiện này với các bạn CHS HNC ở Việt Nam. Sau cùng không có bạn nào đăng ký tham dự, bèn phải liều mạng vận dụng tài chính để tham dự cho có chị có em. Sau chuyến đi này, tình hình công việc kiện tụng không có gì sảng sủa. Do rất rất nhiều nguyên nhân khó nói. Kết quả là vẫn phải “quăng cục lơ” với khoản ngân sách tạm ứng rút từ số tiết kiệm theo phương thức tiền trảm hậu tấu, đến nay chưa có điều kiện thanh lý. May mà chưa bị đề nghị tiến hành điều tra hình sự như mình vẫn đang làm với 2 thương nhân Áo hiện nay.

Thân BìnhHNC 6067, 7~4P1/3B1/2B1/2B5

01:15 thứ bảy 13/9/2014. Thời điểm này 4 năm về trước các bạn CHS HNC 6067 đang tay bắt mặt buồn chia tay nhau sau 3 ngày họp mặt kỷ niệm 50 năm ngày tựu trường.

Logo vannghe A

SG Kieu Dac Them 2GIÀ ƠI !

Mi cùng ta đồng hành nghĩa thiết

Tình keo sơn tựa bóng với hình

Tự hoàng hôn đến lúc bình minh

Luôn bên ta tâm tình thỏ thẻ

Từng nhịp tim, từng vết xước trên mình

Ân cần nhắc : NGÀY VỀ ĐANG ĐÊN`

Tr Ong gia 2Mi nhìn ta ánh mắt trìu mến

Sợ mà chi, lo lắng ích gì

Sinh, bệnh, lão, tử : qui luật TẠO HÓA

Hãy bình thản như những đóa hoa

Khoe sắc thắm giữa nội đồng bát ngát

Dẫu biết rằng phận mỏng manh chốc lát

Sáng nở chiều tàn ai biết ai hay

Hãy nhẹ nhàng như áng mây bay

Lướt đi giữa muôn trùng gió bão

Mi bên ta lưng còng sát đất

Lẩy bẩy ba chân từng bước nhọc nhằn

Mua thuMắt mờ, tai điếc, ăn nói ngu ngơ

Xã hội xuay lưng, lây lất bên lề

Cuộc đời là thế

Cớ chi tái tê

Cớ chi ê chề

Mi vỗ về ta nhỏ nhẹ

Tr ong gia 1Mi cùng ta đồng hành nghĩa thiết

Tình keo sơn tựa bóng với hình

Rồi một ngày…rất bất thình lình

Bỏ mi lại, ta đi một mình

Già ơi ! Thôi, giã biệt mi !

Kiều Uyên Du - SG, 12/9/2014

Logo bay gio ke

9 My nhan 1NHỮNG MỸ NHÂN

LỪNG LẪY SÀI GÒN

MỘT THUỞ

Đặng Tuyết Mai, Trần Lệ Xuân, Thẩm Thúy Hằng… được coi là những biểu tượng nhan sắc bất hủ mỗi khi nhắc đến vẻ đẹp Sài Thành

1/- Đặng Tuyết Mai

Bà là vợ của Phó tổng thống nền Đệ Nhị Công Hòa ở miền Nam trước 1975, tướng Nguyễn Cao Kỳ. Xuất thân trong một gia đình gia giáo ở Bắc Ninh, thời thơ ấu Đặng Tuyết Mai sống ở Hà Nội. Năm 1953, cô theo bố mẹ vào Nam, định cư ở Đà Lạt, học tại trường Yersin Đà Lạt. Được dạy dỗ cẩn thận, Tuyết Mai học rất giỏi, thông thạo tiếng Anh, tiếng Pháp.

Trước khi lập gia đình Đặng Thị Tuyết Mai là một trong 4 nữ tiếp viên hàng không đầu tiên của Hãng hàng không Air Vietnam. 9 My nhan 2Mối tình của Đặng Tuyết Mai và Nguyễn Cao Kỳ bắt nguồn từ một chuyến bay từ Manila về Việt Nam.

Từ buổi gặp gỡ đầu tiên đó, tướng Kỳ đã gặp phải lòng mối tình ‘sét đánh’ và mở đầu cho một câu chuyện tình đẹp giữa 2 người. Chắc hẳn người dân Sài Thành xưa vẫn chưa quên cảnh tướng Kì lái máy bay riêng để thả thư tỏ tình với Tuyết Mai.

Đám cưới của nữ tiếp viên hàng không Air Vietnam Đặng Tuyết Mai với tướng Nguyễn Cao Kỳ diễn ra tại khách sạn Caravelle đã làm tốn hao biết bao giấy mực của báo giới đương thời. Cô con gái và là MC hải ngoại nổi tiếng Nguyễn Cao Kì Duyên là dấu ấn bằng xương bằng thịt của chuyện tình thuộc dạng ‘thiên duyên kỳ ngộ’ này..

2/- Trần Lệ Xuân

Bà là vợ ông Ngô Đình Nhu, em trai của Ngô Đình Diệm, Tổng thống thời Đệ Nhất Cộng Hòa. Ông Ngô Đình Diệm không có vợ, vì thế những nghi lễ ngoại giao, bà Lệ Xuân được phép hành xử như cương vị Đệ nhất phu nhân.

9 My nhan 3Mẹ là bà Thân Thị Nam Trân, cháu ngoại vua Đồng Khánh và em họ của vua Bảo Đại. Cha của bà là luật sư Trần Văn Chương. Lúc nhỏ, bà học trường Albert Sarraut ở Hà Nội, tốt nghiệp tú tài Pháp.

Thời bấy giờ, bà đã vận động Nghị viện của VNCH ban hành bộ luật gia đình cấm ly dị và chỉ một vợ một chồng và gặp không ít rắc rối trong vấn đề này.

Trần Lệ Xuân là một phụ nữ đẹp, dáng vẻ thanh thoát. Hình ảnh mà người ta nhớ về bà nhiều nhất là chiếc áo dài cổ thuyền đặc biệt do chính tay bà vẽ kiểu. Trong dân gian gọi ‘áo dài bà Nhu’.

9 My nhan 43/- Nguyễn Thị Mai Anh

 Vốn là người kín kẽ, vợ Tổng thống chính thể nền Đệ Nhị Cộng Hòa. Bà Nguyễn Văn Thiệu tức Nguyễn Thị Mai Anh ít khi phô trương hình ảnh. Bà là con gái một gia đình gia thế gốc người Mỹ Tho.

Nguyễn Thị Mai Anh có dáng dấp hết sức sang trọng, quý phái. Bà được đánh giá là một trong những phu nhân ứng xử khéo léo và đôi khi rất cao tay đối với những người đẹp vây quanh chồng mình.

4/- Thẩm Thúy Hằng

Thẩm Thúy Hằng sinh ra ở đất Hải Phòng nhưng sau đó bà chuyển vào An Giang sinh sống. Sự nghiệp điện ảnh của bà bắt đầu từ vai diễn vào năm 1958, khi bà chỉ mới 18 tuổi. Cũng chính vai diễn đầu tiên này đã giúp tên tuổi của Thẩm Thúy Hằng tỏa sáng như một ngôi sao đình đám lúc bấy giờ. Trước đó, khi mới 16 tuổi bà đã giành được giải thưởng cao nhất khi tham gia một cuộc thi tuyển diễn viên điện ảnh.

9 My nhan 5Sở hữu một nhan sắc được xem là tuyệt đỉnh giai nhân lúc bấy giờ, Thẩm Thúy Hằng có thể khiến người đối diện bị cuốn hút bởi nét đẹp sắc sảo mà tự nhiên của mình. Nếu ngắm lại những bức ảnh thời trẻ của nữ diễn viên điện ảnh tài sắc này, không ít khán giả sẽ phải ngỡ ngàng trước vẻ đẹp trên gương mặt và cả vóc dáng của bà.

Không chỉ vậy, nhan sắc và tài năng của bà còn vươn xa ra khu vực châu Á khi được nhiều nhà sản xuất ở các nước như Hoa Kỳ, Thái Lan, Hồng Kông, Nhật Bản, Đài Loan… mời hợp tác.

Về sự nghiệp phim ảnh, mặc dù đã từng đóng rất nhiều vai khác nhau nhưng dấu ấn mà Thẩm Thúy Hằng để lại trong lòng khán giả sâu đậm nhất vẫn là bộ phim Người đẹp Bình Dương. Bằng tài năng xuất sắc của mình, bà đã chinh phục đông đảo khán giả và còn đạt rất nhiều giải thưởng ở các liên hoan phim quốc tế. Tiếng tăm của Thẩm Thúy Hằng thời điểm đó còn sánh ngang với những ngôi sao minh tinh của châu Á. 9 My nhan 6Những năm sau 1975, bà khép lại con đường nghệ thuật của mình bằng vai diễn cuối cùng trong vở kịch Lôi Vũ.

5/- Kim Cương

Kim Cương vốn là người bạn thân thiết lâu năm với Thẩm Thúy Hằng. Mặc dù tỏa sáng trên con đường nghệ thuật gần như cùng thời điểm nhưng có thể nói, con đường mà Kim Cương trải qua cũng gặp không ít gian truân.

Xuất thân từ gia đình có truyền thống nghệ thuật lâu đời, có mẹ là cố nghệ sĩ Bảy Nam nên Kim Cương cũng chịu sự ảnh hưởng rất nhiều. Ngay từ khi còn nhỏ, bà đã theo gia đình để mưu sinh bằng nghề diễn.

Khác với người bạn thân Thẩm Thúy Hằng, tên tuổi Kim Cương lại gắn liền với sân khấu kịch nói hơn là điện ảnh, mặc dù bà cũng tham gia đóng phim không ít. Rất nhiều vai diễn để đời của bà là những nhân vật đã từng lấy nước mắt của đông đảo khán giả nhiều thế hệ. Trong số đó, có phần lớn các tác phẩm do chính Kim Cương viết kịch bản. Vì vậy, bà cũng đã được sách kỷ lục Việt Nam ghi nhận là nữ nghệ sỹ viết nhiều kịch bản kịch nói nhất Việt Nam.

9 Tham Thuy Hang 2

Được mệnh danh là một ‘kỳ nữ’ của làng sân khấu kịch nói miền Nam lúc bấy giờ, Kim Cương không chỉ thu hút khán giả bằng tài năng diễn xuất mà còn là nhan sắc mặn mà của bà. Hàng loạt vở kịch mang đậm dấu ấn của cái tên Kim Cương mà rất nhiều khán giả có thể nhắc đến như: Lá sầu riêng, Trà hoa nữ, Lôi Vũ, Bông hồng cài áo

Ngoài ra, bà cũng là người cùng góp mặt với cô bạn Thẩm Thúy Hằng trong bộ phim nổi tiếng Tứ quái Sài Gòn vang bóng một thời. Những năm sau 1975, Kim Cương vẫn thỉnh thoảng tham gia một số chương trình nghệ thuật song song với việc từ thiện giúp đỡ những mảnh đời khó khăn, bất hạnh.

9 My nhan 76/- Thanh Nga

Là một trong bộ ba người bạn thân cùng với Kim Cương và Thẩm Thúy Hằng, con đường nghệ thuật của Thanh Nga lại tỏa sáng trong lĩnh vực sân khấu cải lương. Tuy vậy, gia tài phim ảnh của bà cũng không hề nhỏ và những vai diễn của bà dù ở bất cứ lĩnh vực nào cũng nhận được rất nhiều tình cảm từ công chúng.

Thập niên 60 – 70, nhắc đến Thanh Nga, có thể nói là không ai không biết đến tên tuổi của bà với nhan sắc và tài năng thuộc hàng bậc nhất ở Sài Gòn. Nét đẹp sang trọng, quý phái và đậm chất Á Đông của bà luôn khiến những người mộ điệu phải trầm trồ khen ngợi.

Tỏa sáng dưới ánh đèn sân khấu là vậy, nhưng cuộc sống riêng tư của Thanh Nga cũng không 9 Thanh Nga 1may mắn có được sự suôn sẻ và bà cũng đã trải qua hai cuộc hôn nhân trong đời.

Với vẻ đẹp sắc nước hương trời và tài năng của mình, Thanh Nga đã được công chúng ưu ái dành tặng cho danh hiệu ‘Nữ hoàng sân khấu’.

Không chỉ vậy, bà luôn là mục tiêu theo đuổi của rất nhiều người đàn ông địa vị, giàu có ở Sài Gòn thời điểm đó. Thế nhưng, đường tình lại gian truân, đúng với câu ‘hồng nhạc bạc phận’, những vai diễn trắc trở trên sân khấu dường như cũng vận vào cuộc đời của bà.

Năm 1978, sự ra đi bất ngờ của bà sau một vụ sát hại đã để lại niềm thương tiếc cho rất nhiều khán giả ái mộ mình. Cho đến tận bây giờ, khi nói đến Thanh Nga, công chúng vẫn nhắc đến bà như một nữ nghệ sỹ tài sắc vẹn toàn bậc nhất trong làng nghệ thuật sân khấu miền Nam.

9 My nhan 87/- Kiều Chinh

Nổi tiếng ở miền Nam nhưng Kiều Chinh lại được sinh ra ở Hà Nội. Kiều Chinh gây ấn tượng với nhiều người bởi vẻ đẹp khá hiện đại của bà. Điều đó cũng đã ảnh hưởng trong phong cách diễn xuất của bà và có lẽ, đây cũng là lý do mà bà được mời tham gia trong một số bộ phim của Hollywood thời điểm đó.

Với vai nữ chính trong phim Hồi chuông Thiên Mụ vào năm 1957, Kiều Chinh đã nhanh chóng trở thành một trong những ngôi sao sáng của làng điện ảnh Việt Nam. Những năm sau này, bên cạnh vai trò của một diễn viên, Kiều Chinh còn kiêm luôn công việc của một nhà sản xuất  phim.  Các bộ phim do bà đảm nhận vai chính hoặc tổ chức sản xuất luôn nhận được những phản ứng tích cực từ giới chuyên môn và giúp bà giành được khá nhiều giải thưởng quốc tế. Ít ai biết rằng, một bộ phim tài liệu của Mỹ nói về diễn viên Kiều Chinh của Việt Nam đã từng nhận được giải thưởng Emmy tại Hoa Kỳ.

Khó có thể phủ nhận tài năng của người phụ nữ gốc Hà Thành này bởi điều đó cũng HNg Huynh V. Yenđã được minh chứng qua những giải thưởng danh giá khác mà bà có được như giải ‘Thành tựu suốt đời’. Hiện, Kiều Chinh đang định cư ở Mỹ nhưng thỉnh thoảng bà vẫn về thăm quê hương.

Không chỉ là một phụ nữ hướng về cội nguồn mà bà còn là người đóng góp rất lớn cho một tổ chức từ thiện gồm một số người bạn nước ngoài của bà để xây dựng gần 50 trường học ở Việt Nam. (theo Khám phá)

Yên Huỳnh chuyển tiếp

ALBUM MHẠC & TÀI LIỆU Y HỌC

Logo Ca nhac

Ca nhacNGHE NHẠC KHÔNG LỜI

MỆT NGHỈ

(Minh Ngoc Piano Channel)

1)- MinhNgoc Piano 1 

http://www.youtube.com/playlist?list=PL1DFDE23B2CD43BFE

2)- MinhNgoc Piano 2

http://www.youtube.com/playlist?list=PLBE11619075150B50

3)- MinhNgoc Piano 3

http://www.youtube.com/playlist?list=PLA3F062FC0A05A280

4)- MinhNgoc Piano 4

http://www.youtube.com/playlist?list=PL6B84D0A47F35F2E0

5)- MinhNgoc Piano 5

http://www.youtube.com/playlist?list=PL6C7EF69003A501C5

Tr ca nhac6)- Dang Thai Son

http://www.youtube.com/playlist?list=PLA2E33232F0A80F6C

7)- Violist Sarah Chang

http://www.youtube.com/playlist?list=PL05B545E5FE2B2F45

8)- Lang Lang

http://www.youtube.com/playlist?list=PL95305AB142543336

9)- Chopin Competition 2010

http://www.youtube.com/playlist?list=PL8903282611A401CE

10)- Blind Japanese Pianist

http://www.youtube.com/playlist?list=PL6C10FF72872719E9

11)- Violist Sarah Chang 2

http://www.youtube.com/playlist?list=PL331EF873D7A3CEA0

12)- Hoa Tau Saxophone

http://www.youtube.com/playlist?list=PLiF_3MoAECgVv7fD3hJQI3qpxD60wAhlX

13)- Hoa Tau Guitar

http://www.youtube.com/playlist?list=PLiF_3MoAECgUgLUlAAUUGyVBFDvdYYEzf

14)- Vo Thuong Guitar

http://www.youtube.com/playlist?list=PLiF_3MoAECgXPjWcBwbQJWXbhW4t-MsKj

15)- A Collection Of VietNamese Piano Songs

http://www.youtube.com/playlist?list=PLAF01ADD3BD123418

16)- Nhac Si Duong Cam Minh Ngoc

http://www.youtube.com/playlist?list=PLCFEE0D4F1AE66396

17)- The Best Of Minh Ngoc Piano Songs

https://www.youtube.com/playlist?list=PL7ADD0435D758FA

Yên Huỳnh chuyển tiếp

9 Anh dep 1MỜI NGHE NHẠC MÙA THU

70 bản nhạc mùa thu

Thu Vàng(Cung Tiến) – nhạc hòa tấu

Lá Vàng Cuối Hạ(thơ: Hoàng Thị Bạch Mai) – Thúy Vinh diễn ngâm

Mùa Thu Chết(nhạc: Phạm Duy /ý thơ: Apollinaire) – Julie

Giọt Lệ Cho Ngàn Sau(Từ Công Phụng) – Từ Công Phụng

Lá Rụng(1953- nhạc: Hoàng Trọng; lời: Hoàng Dương) – Thu Tâm

Lá Rơi Trong Chiều(2008- Thanh Trang) – Thanh Trang

Đường Chiều Lá Rụng(Phạm Duy) – Lệ Mai  – Hoàng Ngọc Tuấn (guitar)

Bản Guitar Mùa Thu- độc tấu

Liễu Buồn Xanh Ngắt Mùa Thu(2008 – Thanh Trang) – Tâm Hảo

Thu Ca(Phạm Mạnh Cương) – Sĩ Tuấn

Không Còn Mùa Thu(Việt Anh) – Hiếu Thuận

9 Anh dep 4Một Chiều Thu(Nhật Bằng) – Vi Thảo

Cánh Hoa Duyên Kiếp(Đoàn Chuẩn & Từ Linh) – Quang Tuấn

Thu Hát Trên Ngàn(Ngô Thụy Miên) – Thái Phượng

Tình Thu Muộn Màng(2009 – Vũ Đức Nghiêm) – Vũ Trung Hiền

Autumn Evening- Chiều Thu (Lê Văn Khoa) – Huỳnh Hữu Đoan (guitar) và Ban hợp xướng Kiev

Mùa Thu Trong Mưa(Trường Sa) – Ngọc Lan

Điệu Blues Mùa Thu(2006 – Jazzy Dạ Lam) – Jazzy Dạ Lam

Dạ Tâm Khúc & Mùa Thu Paris(Phạm Đình Chương & Phạm Duy) – Nga Mi & Trần Lãng Minh

Tango Dĩ Vãng(Anh Bằng) – Thế Sơn

Trách Người Đi(1954 – Đan Trường) – Hiếu Tâm & Hiếu Thuận

Lá Thư(1953 – Đoàn Chuẩn & Từ Linh) – Vũ An Thanh

Chiếc Lá Cuối Cùng(1949-Tuấn Khanh)-Đặng Nho (hắc tiêu);hòa âm: Duy Cường;Vũ Khanh giới thiệu

Mùa Thu Không Trở Lại(thơ: Bùi Thanh Tiên) – Hồng Vân diễn ngâm

Em Ra Đi Mùa Thu(Phạm Trọng Cầu) – Trần Chúc – hòa âm: Lê Văn Khoa

9 Anh dep 5Nhặt Lá Vàng(1970 – nhạc: Hoàng Trọng; lời: Vĩnh Phúc) – Quang Linh

Chiếc Lá Thu Phai(Trịnh Công Sơn) – Mỹ Linh & Quang Dũng

Nói Với Mùa Thu(1969 – Thanh Trang) – Hoàng Cung Fa

Lá Rơi Bên Thềm(1966 – nhạc: Lê Trọng Nguyễn; lời: Nguyễn Hiền) – Tâm Hảo

Mùa Thu Yêu Đương(Lam Phuơng) – Thanh Hà

Hoài Cảm(Cung Tiến) – Kim Chung – guitar

Nước Mắt Mùa Thu(Phạm Duy) – Lệ Thu

Chuyển Bến(Đoàn Chuẩn & Từ Linh) – Sĩ Phú – Nguyễn Đình Toàn giới thiệu

Thu Ly Hương(Nhật Bằng & Đan Thọ) – Tâm Hải

Mùa Thu Ru Em(Đức Huy) – Thanh Hà

Tình Là Hư Không(Phạm Anh Dũng) – Minh Châu

Tuổi Xa Người(Từ Công Phụng)- Hoàng Cung Fa & Hoàng Anh

Mùa Thu Xa Em(Ngô Thụy Miên) – Mộng Trang

Mùa Thu Cánh Nâu(Nguyễn Ánh 9) – Hồng Hạnh

Anh depGiọt Mưa Thu(Đặng Thế Phong) – Phạm Đức Thành – đàn bầu

Lá Sầu Đâu(thơ: Ngô Thy Vân) – Kim Lê diễn ngâm

Áo Lụa Vàng(Phạm Thế Mỹ) – Hà Thanh

Mấy Độ Thu Về(Minh Kỳ) – Thanh Tuyền

Miên Khúc(Ngô Thụy Miên) – Bạch Cúc

Chiếc Lá Vàng Thu(Nhạc: Nguyễn Tuấn; Lời: thơ: Vương Ngọc Long) – Tấn Đạt

Ngàn Thu Áo Tím(Nhạc: Hoàng Trọng; Lời: Vĩnh Phúc) – Loan Châu & Ngọc Liên

Những Chiều Không Có Em(Trường Hải)- Trần Thái Hòa

Đêm Thu(Đặng Thế Phong) – Ngọc Thanh

Tâm Sự Chiều Thu(Lê Dinh) – Khánh Ly

Tiếng Em Hát Chiều Thu(Trần Chí Phúc) – Thanh Thu

Nắng Hanh Vàng(Vũ Thái Hòa) – Thái Than

9 Mua thu chet 1Mùa Thu Cho Em(Ngô Thụy Miên) – Linh Phương – piano

Lời Tình Buồn(Hoàng Thanh Tâm) – Khánh Ly

Thu Sài Gòn(Nhạc: Thanh Hoàng; Thơ: Phương Phương) – Hồng Anh

Từng Chiều Mây Bay(Thanh Trang) – Tâm Hảo

Em, Mùa Thu Của Tôi(Nhạc: Trang Thanh Trúc; Lời: thơ Phạm Ngọc) – Quang Minh

Tiếng Ai Khóc Mùa Thu(Nhạc: Nguyễn Ánh 9; Lời: thơ Dương Đình Hưng) – Bích Hiền

Sao Vẫn Còn Mùa Thu(Ngô Thụy Miên) – Trần Ngọc Thanh Tuyền

Trăm Nhớ Ngàn Thương(Lam Phương) – Ý Lan & Vũ Khanh

Thu Về Trong Mắt Em(Phạm Mạnh Cương) – Trần Thái Hòa

Không Còn Mùa Thu(Việt Anh) – Trần Mạnh Tuấn – saxo

Tình Thu(thơ: Hải Bằng Hoàng Dân Bình) – Hương Nam diễn ngâm

Nhớ Thu Hà Nội(Lê Trọng Nguyễn) – Mai Hương

Mùa Thu Nơi Đây(Diệu Hương) – Diệu Hương

Thu Tím Lá Vàng(Vân Tùng)- Mai Thiên Vân

Mỗi Độ Thu Về(Lê Vân Tú) – Hồ Bích Ngọc

Hng Ngoc SuongƯớc Hẹn Chiều Thu(Dương Thiệu Tước) – Ánh Tuyết

Vườn Thu(Văn Thủy) – Khánh Ly

Giấc Thu(Hoàng Thanh Tâm) – Lệ Thu

Tiếng Thu(Nhạc: Lê Thương; Lời: thơ Lưu Trọng Lư) – Thu Phương

Chuyển Bến(Đoàn Chuẩn & Từ Linh) – Lê Tấn Quốc – saxo

Ngọc Sương chuyển tiếp

logo kho tang

Hai Thuong 1NHỮNG PHƯƠNG THUỐC QUÝ

CỦA NGƯỜI VIỆT

Phục dương đại bổ tửu 

http://batkhuat.net/yhoc-phucduong-daibotuu.htm

Toa rượu thuốc Minh Mạng

http://batkhuat.net/yhoc-toaruouthuoc-minhmang.htm

11 bài thuốc trị bệnh bất lực

http://batkhuat.net/yhoc-11baithuoc-trichung-batluc.htm

Gout

http://batkhuat.net/yhoc-canhchua-bacha-loihai-kholuong.htm

Bệnh Gout đến từ đâu 

http://www.hatcat79.com/Yhoc/Benhgout.htm

Chữa bệnh Gout không cần thuốc

http://batkhuat.net/yhoc-chuabenh-gout-khongcanthuoc.htm

Thuốc thần chữa bệnh “gout” 

http://batkhuat.net/yhoc-chuabenh-gout.htm

Tr thay thuoc 1Bài thuốc trị Gout 

http://batkhuat.net/yhoc-toathuoc-tri-gout.htm

Cholesterol Tốt, Xấu … 

http://batkhuat.net/yhoc-cholesterol-tot-xau.htm

Bài thuốc hữu hiệu để giảm : máu cao, mỡ cao

http://batkhuat.net/yhoc-thuocgiam-maumo.htm

Toa thuốc trị cao máu và mỡ trong máu

http://batkhuat.net/yhoc-caomau-motrongmau.htm

Trị Cholesterol bằng lá Aloe-Vera

http://batkhuat.net/yhoc-tri-cholesterol-aloe-vera.htm

Huyết áp thấp 

http://batkhuat.net/yhoc-huyetapthap.htm

Heart attacks and drinking warmwater

http://batkhuat.net/yhoc-heartattacks-drinking-warmwater.htm

Với cây kim, ta có thể cứu người

http://batkhuat.net/yhoc-cuunguoi-bangcaykim.htm

Cập nhật về bệnh ung thư

http://batkhuat.net/yhoc-capnhat-vebenh-ungthu.htm

5 Benh gan 1Sơ Gan 

http://batkhuat.net/yhoc-sogan.htm

Viêm gan 

http://batkhuat.net/yhoc-viemgan.htm

Bệnh cúm heo 

http://batkhuat.net/yhoc-benhcumheo.htm

Bệnh Dời Bò (Shingle) 

http://batkhuat.net/yhoc-benh-doibo..htm

Thuốc trị tê bại, đau nhức ...

http://batkhuat.net/yhoc-tri-tebai-daunhuc.htm

Trị bệnh đau ngang thắt lưng

http://batkhuat.net/yhoc-tribenh-dauthatlung.htm

7 Tri phongChữa phỏng 

http://batkhuat.net/yhoc-chuaphong.htm

Thuốc xông chữa cảm cúm 

http://batkhuat.net/yhoc-thuocxong-chua-camcum.htm

Phương pháp cầm máu dị thường

http://batkhuat.net/yhoc-phuongphap-cammau-dithuong.htm>

Những toa thuốc “mẹo” 

http://batkhuat.net/yhoc-toathuoc-bathuu.htm

Nước gạo lức, thần dược !!! 

http://batkhuat.net/yhoc-nuoc-gaoluc.htm

Khám phá mới về gạo lức 

http://batkhuat.net/yhoc-gaoluc.htm

Dầu dừa – Thần dược của nhiều bệnh

http://batkhuat.net/yhoc-daudua-thanduoc.htm

phong thuy-1Dầu dừa chữa bá bệnh !!! 

http://www.tamlinhvaodoi.net/daudua.htm

Dầu dừa chữa bệnh… 

http://batkhuat.net/yhoc-daudua-chuabenh.htm

Tỏi với sức khỏe 

http://batkhuat.net/yhoc-toivoi-suckhoe.htm

Thuốc trong rau 

http://batkhuat.net/yhoc-thuoc-trongrau.htm

Sả chữa bệnh ung thư!!!

http://billyteoh.wordpress.com/2008/06/24/fresh-lemon-grass-drink-causes-apoptosis-to-cancer-cells/

Trị bệnh bằng “Đậu Đen” 

http://batkhuat.net/yhoc-tribenh-bang-dauden.htm

Dùng “dấm táo & mật ong” để trị bá bênh

http://batkhuat.net/yhoc-dung-damtao-matong.htm

Lá dứa trị bệnh tiểu đường

http://batkhuat.net/yhoc-ladua-tri-tieuduong.htm

Cây Aloe Vera 

http://batkhuat.net/yhoc-cay-aloe-vera.htm

Canh chua bạc hà – Gây chứng bệnh Nấm sữa Kefir 

http://batkhuat.net/yhoc-namsua-kefir.htm

Huấn thị điều hành căn bản cho người cao niên

http://batkhuat.net/yhoc-9dieu-nentranh.htm

Làm thế nào để khỏi già ? 

http://batkhuat.net/yhoc-lamthenao-khoigia.htm

5 phương pháp tập thể dục buổi sáng

http://batkhuat.net/yhoc-tapthuduc-buoisang.htm

Tắm âm dương 

http://batkhuat.net/yhoc-tam-amduong.htm

Những lợi ích về việc đi bộ 

http://batkhuat.net/yhoc-loiich-dibo.htm

Tin vui cho người bệnh nghèo

http://batkhuat.net/yhoc-tinvui-chonguoibenh.htm

Tay yTHÔNG TIN Y HỌC

Thông Tin Y Học Về Vitamin D

Thông Tin Y Học Về Vitamin C

Thông Tin Y Học Về Vitamin B

Thông Tin Y Học Về Bệnh Đái Đường (Diabetes)

Thông Tin Y Học Về Bệnh Mất Trí Nhớ (Alzheimer)

Thông Tin Y Học Về Giấc Ngủ

Thông Tin Y Học Về Bệnh Trầm Cảm

Thông Tin Y Học Về Ung Thư Tiền Liệt Tuyến (Prostate Cancer)

Thông Tin Y Học Về Ung Thư Cổ Tử Cung (cervical Cancer)

Thông Tin Y Học Về Ung Thư Vú (breast Cancer)

Thông Tin Y Học Về Ung Thư Buồng Trứng (Ovarian Cancer)

Thông Tin Y Học Về U Xơ Tử Cung (Fibromyomes hay Fibromes)

Thông Tin Y Học Về Ung Thư Máu (Leukemia)

Thông Tin Y Học Về Ung Thư Dạ Dày (Stomach Cancer / Gastric Cancer)

Thông Tin Y Học Về Tiền Mãn Kinh (Premenopause)

Thông Tin Y Học Về Tai Biến Mạch Máu Não

Thông Tin Y Học Về Thai Phụ & Thai Nhi

Thông Tin Y Học Về Bệnh Béo Phì (Obesity)

Thông Tin Y Học Về Bệnh Parkinson

Thông Tin Y Học Về Bệnh Xơ Cứng Rải Rác (Multiple Sclerosis)

Thông Tin Y Học Về Bệnh Xơ Cứng Cột Bên Teo Cơ (Charcot / Amyotrophic Lateral Sclerosis)

Thông Tin Y Học Về Bệnh Loãng Xương (osteoporosis)

Thông Tin Y Học Về Bệnh Hư Khớp (Arthrose)

Thông Tin Y Học Về Khoa Châm Cứu (Acupuncture)

Thông Tin Y Học Về Bệnh Nhầy Nhớt (mucoviscidose)

Thông Tin Y Học Về Bệnh Suy Tim (Heart Failure / Cardiac Insufficiency)

Thông Tin Y Học Về Ocytocine

Thông Tin Y Học Về Thể Dục Thể Thao

Thông Tin Y Học Về Trà (Tea)

Thông Tin Y Học Về Cafe (coffee)

Thông Tin Y Học Về Chocolate(Chocolat / Sô Cô La)

Thông Tin Y Học Về Rượu

Thông Tin Y Học Về Bệnh Tự Kỷ (Autism)

Thông Tin Y Học Về Trẻ Nhỏ Xem TV

Thông Tin Y Học Về Bệnh Thiên Đầu Thống (Migraine)

Thông Tin Y Học Về Bệnh Động Kinh (Epilepsie)

Thông Tin Y Học Về Bệnh Tâm Thần Phân Liệt (Schizophrenia)

Thông Tin Y Học Về Liệu Pháp Tế Bào (Thérapie Cellulaire)

Thông Tin Y Học Về Liệu Pháp Gene (Thérapie Génique)

Thông Tin Y Học Về Bệnh Crohn (Crohn’s Disease)

Thông Tin Y Học Về Viêm Võng Mạc Sắc Tố (Retinite Pigmentaire)

Thông Tin Y Học Về Bệnh Rung Nhĩ (Atrial Fibrillation / Fibrillation Auriculaire)

Thông tin Y Học Về Thuốc Kháng Đông

Thông Tin Y Học Về Bệnh SIDA (Aids Disease / HIV)

Thông Tin Y Học Về Giác mạc (Cornea)

Thông Tin Y Học Về Bệnh Tăng Nhãn Áp (Glaucome)

Thông Tin Y Học Về Hói Đầu / Sói Đầu (Calvitie)

Thông Tin Y Học Về Sữa Mẹ (Breastfeeding)

Thông Tin Y Hoc Về Nhồi Máu Cơ Tim ( Heart Attack / Myocardial Infarction / Infarctus Du Myocarde )

Thông Tin Y Học Về Sỏi Thận / Sạn Thận (Kidney Stones)

Thông Tin Y Học Về Bệnh Lạc Nội Mạc Tử Cung (Endometriosis /Endométriose)

Thông Tin Y Học Về Bệnh Thoái Hóa Hoàng Điểm do Tuổi Tác (Age-Related Macular Degeneration (AMD) )

Thông Tin Y Học Về Kỹ Thuật Thẩm Mỹ Căng Da Mặt ( Lifting / Facelift )

Thông Tin Y Học Về Bệnh Rối Loạn Lưỡng Cực / Bệnh Hưng-Trầm Cảm (Bipolar Disorder / Manic-Depressive Illness / Maladie Maniaco-Dépressive /Trouble Bipolaire )

Thông Tin Y Học Về Bệnh Ung Thư Da ( Skin Cancer )

Thông Tin Y Học Về Lịch Sử Y Khoa

Thông Tin Y Học Về Ghép Cơ Quan / Cấy Ghép Nội Tạng ( Organ Transplant / Greffe D’organe )

Các bài tổng hợp thông tin theo chuyên đề từ thời sự y học bổ Sung vào các topics có sẵn hoặc thông tin riêng lẻ.

Suy Thận Mãn Tính (Chronic Kidney Disease)

Ung Thư Phổi (lung Cancer)

Đặc Tính , Ích Lợi Của Dầu Cá đối Với Tim

Kháng Kháng Sinh

Giảm Dùng Muối Giúp Nhiều Cho Tim

Nước Ép Trái Cây Làm Giảm Hiệu Quả Thuốc

Sành Ăn Nhưng Vẫn Gìn Giữ Trái Tim Không Bị Bịnh

Đàn Ông Đàn Bà … Ai Nói Nhiều Hơn Ai ???

Dùng Aspirine Trong Tai Biên Mạch Máu Não

Triệt Sản Phụ Nữ : Một Kỹ Thuật Bịt Vòi Trứng

Nha Chu Là Gì?

Các Loại Dược Phẩm trị bịnh Mất Ngủ

Tái Tạo Một Chiếc Răng Bằng Những Tế Bào Gốc

Niềm Hạnh Phúc Có Tính Lây Nhiễm Và Lan Truyền Giữa Bạn Bè

Thông Tin về Sử Dụng Muối Ăn

Yên Huỳnh chuyển tiếp

HÔN THÚ – HÔN KHÔNG THÚ

Logo vannghe A

SG Kieu Dac Them 2CÓ TUỔI

- Truyện ngỗng-dê-kê-cà của : Kiều Đắc Thềm

Chỉ một chút sơ sẩy thôi mà phải trả giá thế này sao ? Chỉ bước hụt một nấc thang thôi mà tệ đến thế ư ? Từ khi khôn lớn đến giờ, đã biết bao lần bước hụt nấc thang đời mà cũng chẳng đến nỗi nào như hôm nay. Chân sưng như chân voi. Mỗi lần cử động là cả một cực hình. Bất đắc dĩ phải làm Lê ngọa triều. Ức thật. Cơm bưng, nước rót, nhưng cứ thấy thế nào ấy.

Vẫn nghe người ta nói có tuổi rồi thì đứng đi, ăn uống, nằm ngồi… phải cẩn thận. Vẫn cẩn thận đấy chứ. Vậy mà không biết tại sao lại nên nông nỗi này ?

Có tuổi. Có tuổi. Có tuổi. Có tuổi là sao nhỉ ? Là già chứ còn gì nữa. Ai mà chẳng biết như vậy. Thế nhưng, ai mà chẳng có tuổi ? Hễ cứ cất tiếng khóc chào đời là đã có tuổi rồi cơ mà. Cắc cớ nhỉ ? Lúc còn nhỏ và khi thanh niên trai tráng thì không ai bảo mình “có tuổi” cả. Người ta chỉ hỏi : lên mấy ? bao nhiêu ? Thế thôi. Và chỉ thế thôi. Đến khi tuyết rơi đầy mái tóc và tấm thân bắt đầu khảm xà cừ thì người ta bảo: có tuổi rồi đấy nhé !

Ngày xửa ngày xưa, mỗi khi người nào đó bắt đầu “có tuổi” thì phải làm cỗ khao làng khao nước. Hãy nghe cụ Tam nguyên Yên Đổ hân hoan “Lên lão” :

Tr Ong gia 2Ông chẳng hay ông tuổi đã già,

Năm lăm ông cũng lão đây mà.

Anh em làng xóm xin mời cả,

Xôi bánh, trâu heo cũng gọi là.

Chú Đáo bên đình lên với tớ,

Ông Từ xóm chợ lại cùng ta.

Bây giờ đến bậc ăn dưng nhỉ.

Có rượu thời ông chống gậy ra.

Như vậy đấy “có tuổi“ của ngày xưa. Còn “có tuổi” của bây giờ thì sao nhỉ ? Chẳng cỗ chẳng bàn chi hết. Không khao không vọng cái chi chi. Có tuổi bây giờ cũng “ đến bậc ăn dưng”. Không muốn “ăn dưng” cũng không được vì đi làm thì chả ma nào mướn. Họ chỉ mướn chân dài thôi. Hễ cứ có cặp chân dài là đi đâu cũng được thâu nhận ráo trọi.

Có tuổi bây giờ không được thanh thản như có tuổi thuở trước. Bao nhiêu là thứ ràng buộc, âu lo. Lớp lo con cái, lớp lo cháu chắt. Từ sáng tinh mơ đến chiều hôm nắng quái cứ tất bật như gà mắc đẻ. Có những vị sắp về chầu tiên tổ rồi mà vẫn phải buôn đầu đường bán chuối chợ để lo cho đàn con lũ cháu. Không chỉ là lo cho con cho cháu thôi đâu mà còn lo cho chính bản thân già nua khổ sở của mình nữa. Có bao nhiêu những bước chân run rẩy trên phố thị huyên náo ngày ngày kiếm từng đồng nhỏ nuôi thân ? Có bao nhiêu tóc bạc răng long bị vứt bỏ đầu đường xó chợ như miếng giẻ rách cho dù con cái đã thành danh nức tiếng ? Quả là

Một đời lận đận, đong rồi đếm

Gối mỏi chồn chân, đứng lại ngồi ( # )

Có tuổi có nghĩa là quỹ thời gian đang cạn dần, cạn dần, cạn dần…Đã mấy ai có tuổi đủ can đảm sẵn sàng từ bỏ cái quán trọ để trở về quê thật ? Hay là mỗi dịp ngồi gần nhau là dò hỏi những thứ thuốc, những phương cách hầu mong níu kéo được chút nào hay chút đó khoảng thời gian mong manh ? Có tuổi thường có khuynh hướng quay về quá khứ để ôn lại những cái mà người ta gọi là kỉ niệm. Kỉ niệm buồn. Kỉ niệm vui. Kỉ niệm đắng cay chua chát.

9 Ong giaBuổi xế chiều hoàng hôn giăng giăng lối ngõ

Đất u hoài lặng chìm giấc hôn mê

Mộng mị nào chập chờn kêu ú ớ

Sương nặng hạt ướt đẫm ánh sao mờ

Buổi xế chiều khập khiễng về quá khứ

3A Ong giaThấy xanh um cỏ mọc mộ hoa niên

Thấy bồng bềnh sương khói ẵm ưu phiền

Thấy lạnh lẽo ôm ấp giấc cô miên

-Buổi xế chiều lắt lay dăm tia nắng

Lá vàng thu nép mình trên sân vắng

Măt hấp hiu chờ đợi gió mang đi…

Có tuổi có nghĩa là một chiếc xe sắp rã mục. Ấy thế mà lại được hiền huynh Phan Tất Đạt chỉ cho “ Bí quyết đưa nàng lên dỉnh” thì quả là mủi lòng, quả là xa xót. Chàng bây giờ là đứa trẻ sơ sinh, trên bảo dưới không nghe, còn nàng là chiếc mền rách thì lấy đâu ngẫu hứng để có “ lý qua cầu” ? Nếu trước đó khoảng ba bốn mươi năm mà gặp hiền huynh thì hay biết bao nhiêu. Chắc chắn hiền huynh sẽ là vị tiên ông đầy nhân hậu. Còn bây giờ thì… Dù sao chăng nữa cũng xin cám ơn hiền huynh vì đã có được đôi ba giây “tự sướng” .

Có tuổi. Có tuổi. Có tuổi.

Có tuổi có nghĩa là “ tôi đang đi giữa hoàng hôn, khi ánh chiều buông, khi nắng còn vương. Một mình tôi ngắm cánh chim lạc loài mà lòng thấy u hoài…”.

Tr ong gia 1Có tuổi có nghĩa là

Ta đang đi giữa hoàng hôn

Đường về ngăn ngắn… một hồn ngát hương

Ngoái trông bốn hướng tám phương

Khóc cười… cười khóc…vô thường nhân gian

Dấu chân in cõi trần hoàn

Tr ong gia 7Lúc mờ khi tỏ bi hoan trùng trùng

Cuộc đời- một bản ngũ cung

Hồ xừ xang xế… linh lung ảo huyền

Thảnh thơi cười với truân chuyên

Keo sơn gắn bó hàn huyên chẳng rời

Đầu xuân mưa vẫn cứ rơi

Giữa đông ấm áp chơi vơi mộng ngàn

Thực hư hư thục miên man

Vo chong gia 1Khoác vai quấn quít chứa chan ân tình

Nửa đêm ta bỗng giật mình

Nghe đời chuyện vãn vô minh trập trùng

Nửa đêm bóng tối mông lung

Ta ru ta ngủ

À ơi !

Không rơi ngậm ngùi…

Áp thấp nhiệt đới đang bủa vây thành phố. Mưa gió tơi bời

“Chiều nay mưa bay khắp phố nhỏ, mưa ướt đôi vai mềm, bùn lầy lấm gót chân em…” ( # # ). Và có tuổi cảm thấy buốt lạnh tâm tư nên cọc cạch gõ đôi hàng…

( # ) Thơ Bùi Giáng/ ( ## ) nhạc Từ Công Phụng- Mùa thu mây ngàn

Kiều Đắc Thềm - 7/9/2014

Logo van de

Ng Anh ThiƯỚC GÌ CON TÔI

KHÔNG PHẢI ĐI DU HỌC !!!

- Nguyễn Anh Thi

Tôi ra sân bay Tân Sơn Nhất tiễn con đi Mỹ du học vào năm ngoái mà lòng nặng trĩu nỗi buồn. Sân bay đông nghẹt. Nhìn những em bé chỉ 15, 16 tuổi như con tôi một mình đẩy hành lý vào làm thủ tục ở sân bay mà rớt nước mắt.

Chuyến bay kéo dài 24 giờ đồng hồ, bao gồm cả transit ở Nhật Bản. Gia đình tôi chỉ còn biết cầu trời khấn Phật để mong bình an. Và tôi cũng như biết bao gia đình phải chờ đợi một năm học thì con mới về nghỉ hè. Không có gì có thể tả hết nỗi khổ của những người làm cha mẹ xa con. Cũng không có gì có thể nói hết về sự gian nan vất vả khi cha mẹ lao động cực nhọc kiếm tiền học phí cho con đi du học. Bởi cho một đứa con đi học xa nhà cần cả một tinh thần thép và một khả năng tài chính đủ mạnh. Cũng như chính đứa bé đó muốn thành công cũng phải vượt qua những thách thức không dễ dàng ở nơi chúng chưa bao giờ biết đến, trong môi trường học tập và cạnh tranh quốc tế.

Nhưng vì sao gia đình tôi và biết bao gia đình khác đã lựa chọn con đường này? Có lẽ vì chúng tôi muốn thoát ra khỏi nỗi lo lắng và buồn bực đã nặng trĩu trong lòng nhiều năm qua.

Nếu ta cùng ra đường buổi sáng, buổi trưa và chiều ở Sài Gòn, có thể thấy cảnh từng gia đình đang gồng gánh chở con đi học. Con tôi cũng đã từng như vậy. Những đứa bé kể từ lớp 1 đã phải dậy rất sớm, độ 5h30-6h. Tr me con 1Sau đó, chúng phải ăn vội vàng một gói xôi hay một gói bánh mì sau lưng cha mẹ. Người cha hay người mẹ vừa luồn lách giữa đám đông nghẹt khói bụi, vừa thúc con ăn cho mau. Con đến trường tất bật và sau đó bắt đầu một ngày học ba ca. Cả sáng, chiều và tối, từ học chính khóa đến học thêm nếm.

Giờ làm việc của một đứa bé thành ra từ 6h sáng đến 10h đêm. Không biết đến thể dục, thể thao, không có hoạt động xã hội nào ngoài học và học. Và các bữa ăn của các cháu hầu như là ở ngoài đường hay ở trường học mà hầu hết có thể thấy là thiếu cân bằng dinh dưỡng. Tất cả như một guồng quay rất đều và rất tệ. Nếu không ở trong guồng này, các cháu sẽ văng ra ngoài và không thể theo kịp cách dạy, cách học của trường lớp ngày nay. Không chỉ các cháu mà chính tôi cũng sợ hãi guồng quay này. Và hàng chục năm qua, ngày nào tôi cũng tự hỏi khi nào thì nó kết thúc ? Nó chỉ có thể kết thúc khi tôi đủ khả năng cho con đi du học và con tôi có học bổng.

Nào ta hãy cùng đọc báo mỗi sáng. Hầu như tháng nào, thậm chí chỉ cách nhau vài ngày lại thấy một sáng kiến, một thay đổi không lớn thì cũng cỡ vừa ảnh hưởng đến mọi cấp học từ Bộ Giáo dục hay Sở Giáo dục địa phương. Kế đó, nhà trường và thày cô lại triệu hồi cha mẹ tới để phổ biến về những thay đổi. Còn cha mẹ và con cái thì nỗ lực xoay như chong chóng quanh những thay đổi đó. Mỗi thay đổi đều kèm theo tiền bạc, thời gian và công sức. Đến nỗi khi mỗi đứa con tôi qua từng cấp học, chúng tôi chỉ còn biết cầu mong làm sao để giữa lúc nước sôi lửa bỏng để cạnh tranh vào học một trường tốt hơn thì không xảy ra thay đổi gì khiến cả con lẫn cha mẹ đều trở tay không kịp. Tr thay tro 4Bởi những thay đổi này làm gì có kế hoạch, có tiến trình gì cụ thể, dường như hứng lên là có một sáng kiến mới. Những chuyện vô lý này chỉ không còn là nỗi lo sợ với gia đình tôi khi con tôi đi du học mà thôi.

Cùng sống và trò chuyện với con thường xuyên, tôi có thể cảm thấy một nỗi buồn khi thấy dường như đánh mất sự trong trẻo của trẻ con bởi những gì chúng đang phải tiếp xúc hằng ngày. Vào ngày lễ, nếu tôi chưa kịp mua quà bánh mang tới biếu cô giáo, cháu rất lo lắng. Cháu nói ở trường các bạn đều mang quà cho cô mà sao mẹ chưa mua. Nếu bị điểm xấu đầu năm, cháu cũng tâm sự rằng các bạn nói thày cô đang “đánh điểm xuống”. Chỉ cần đánh xuống vài điểm nữa là hết tháng 9 hay cùng lắm tháng 10, cả lớp sẽ phải đi học thêm. Nếu không thì không tài nào có điểm tốt. Con tôi cũng nói ở lớp có cha mẹ một số bạn là Mạnh Thường Quân, vì vậy nên cô cũng có những ưu tiên nhất định cho các bạn hơn là những đứa bình thường…

Và mỗi kỳ họp phụ huynh chỉ còn là dịp để đóng tiền hội phí ngất ngưởng. Hóa ra những chuyện tiêu cực ở trường học đã biến những đứa bé thành lọc lõi và tìm ra cách đề phòng để sống sót. Và điều này chỉ thực sự chấm dứt khi con tôi đi du học mà thôi.

Vậy rút cuộc, chúng tôi phải cho con đi du học để làm gì ? Chỉ để con cái chúng tôi thực sự được là một đứa trẻ con và học hành trong môi trường công bằng và cởi mở, được sinh hoạt xã hội và phát huy năng khiếu thực sự, trong sự ổn định của chiến lược giáo dục cũng như sự chăm sóc tử tế của thày cô giáo. Đó là nền tảng quan trọng nhất cho những đứa bé trở thành người hữu ích mai này.

Trong suốt một năm con tôi ở Mỹ, lần đầu tiên tôi cảm thấy cháu là trẻ con. Ngày nào cháu cũng có một giờ tập thể thao và một giờ học nghệ thuật. Ngoài giờ học, trường có rất nhiều câu lạc bộ thú vị cho các cháu tham gia vui chơi, từ diễn kịch, ca hát, tham gia mọi môn thể thao, làm robot cho đến ẩm thực… Cháu được dạy rất nhiều kỹ năng sống, từ tập luyện để trong mọi thời tiết để nâng cao sức khỏe, sơ cấp cứu, dạy chi tiêu và quản lý tài chính cá nhân đến kỹ năng lãnh đạo và làm việc nhóm…Tr sinh vien 2 Suốt một năm, dưới sự quản lý của trường, cháu đi ngủ đúng giờ và không hề chơi game hay vào các website không phù hợp.

Thay vì học 13-14 môn học, các cháu chỉ học 4-5 môn trong một năm và học rất chuyên sâu. Vì học nội trú, các thày cô chăm sóc ở bên con tôi từ 6h sáng đến 11h đêm. Còn các thày cô dạy chuyên môn thì sẵn sàng chào đón cháu ở văn phòng riêng khi cần và tận tâm chỉ dạy cháu học hành đến nơi đến chốn. Cháu luôn nói với gia đình là mọi người xung quanh rất tốt và thân thiện, con cảm thấy vui vẻ và thoải mái. Và hết năm, cháu đạt kết quả dẫn đầu khối lớp của mình ở trường.

Nếu giáo dục nước nhà ổn định và phát triển thì không gì bằng là con học gần nhà, vừa đỡ tốn kém tiền của gia đình, xã hội mà ít rủi ro. Mỗi gia đình cho con đi du học đều đứng giữa lằn ranh mong manh của hy vọng vào hiệu quả sau du học và những rủi ro có thể xảy ra. Nhưng cuối cùng, họ đành ra quyết định cho con đi như một việc chẳng đặng đừng. Và những quyết định như vậy vẫn còn tiếp diễn, một khi việc dạy và học ở trong nước chưa thoát khỏi mớ bòng bong.

Là một người mẹ, tôi ước gì con tôi không phải đi du học. (theo Nguyễn Anh Thi)

Ong gia cuoiLời nhắn của ông Cố Ngoại.

Hôm nay ,ngày 5 tháng 9 năm 2014, ngày khai giảng niên học mới- niên học 2014-2015.

Cố Ngoại biết cách đây 18 năm, niên học 1996-1997, khoảng 7 giờ sáng , ngày 5 tháng 9 năm 1996, cha của cháu còn đi lại bằng chiếc xe Honda Cub cánh én, chở cháu đi học, từ nhà 38/1 Lê Hồng Phong, đi hết đường Trần Phú (Yersin cũ), ngang sân “Du Parc Palace” rẽ phải Ngân Khố , xuống dốc Hà Huy Tập, đến trường tiểu học thực nghiệm Lê Quý Đôn (College D’adran cũ). Bạn bè con bu lại và gọi lớn tiếng tên con : “ANH SU-SU”.

Vô tư lự, con chạy biến vào cổng trường, vai mang balot, tay cầm một bong bóng, dự khai giảng niên học mới 1996-1997, bắt đầu học lớp 1, chương trình song ngữ Việt Pháp. Con đã chăm chỉ học hành kể từ niên học 1996-1997, theo chương trình song ngữ Việt Pháp.

Cố Ngoại biết cháu học một lèo từ 1996 cho đến 2008 – Thi tốt nghiệp phổ thông Việt Nam, thi Tú Tài CỦa Song Ngữ Việt Pháp, thi tuyển vào Đại học, đủ điểm và được chọn vào học PUF tại Dàlạt. Tr sinh vien 5(Liên Kết Giữa Chính Phủ Hai Quốc Gia Pháp – Việt, thỏa ước này do Tt. Jacques Chirac ký với Bà Nguyễn ThỊ Bình về phát triển giáo dục tiếng Pháp của chương trình Francophone).

Học tại PUF Đà lạt hai năm Đại học, đủ điểm được xét chọn và qua Toulouse học tiếp từ 2010 đến 2014.

Nay ra trường, ngày 15 tháng 9 năm 2014, kết thúc thực tập tại EXASKIS theo học trình của M2, hoàn tất rapport thực tập, trong tháng 9 dự lễ ra trường và chuyển sang hợp đồng chính thức làm việc luôn cho Exaskis, chuyên bảo trì sửa chửa máy bay ở ngoại ô Toulouse. Đó là một phần thưởng bao nhiêu năm chịu kham khổ.

Kiều Đắc Thềm chuyển tiếp

Logo phiem

Quy TheHÔN THÚ

HÔN KHÔNG THÚ  

- Qúy Thể (Kính dâng hương hồn bố Thư)

Phiên tòa chưa khại mạc mà không khí trong phòng xử án căng thẳng như dây đàn. Thiên hạ đồn người sẽ ngồi ghế chánh án hôm nay là cụ Thư, một người nổi tiếng uyên bác, nghiêm khắc, công tâm, bao nhiêu năm ngồi tòa áo đen áo đỏ( Tòa tiểu hình và toà thượng thẩm đại hình) chưa hề xét xử oan sai. Hàng mấy trăm con người chen chúc trong căn phòng nhỏ, không gây một tiếng động. Mọi người náo nức chờ xem, giống như đợi mở màn coi hát. Tám giờ đúng, một hồi khuông lanh lảnh reo vang, thường các tội nhân hình sự nghe như tiếng chuông gọi hồn. Một người mặc áo tô (toge), loại áo dành riêng cho quan tòa. Áo tô là áo choàng dài may bằng vải đen, với dải vải dài vắt qua vai lòng thòng trước ngực, đầu có tấm lông thỏ trắng, cổ áo có mảnh vải gấp nhiều nếp màu trắng, giống như áo thụng đen linh mục. Chiếc áo làm cho ông tòa hóa thành một người có uy, trang nghiêm, ai thấy cũng ngán. Mọi người đồng loạt đứng lên kính chào tòa. Phiên tòa hôm nay chỉ là phiên tiểu hình, tuy chẳng phải phiên đại hình, nhưng lại rất đông người hiếu kì tới xem.

Thế nhưng hôm nay, chỉ là phiên xử sơ thẩm hình sự, một vụ án bình thường, không hứa hẹn gì cả, ấy chỉ là một vụ bắt phạm gian (ngoại tình) thế nhưng nhiều người kéo nhau đến tòa rất sớm chờ nghe tòa xử, vì những nhân vật liên quan đều là hạng” tai to mặt lớn” ở cái thành phố tí hon nầy. Mấy chị kề tai nhau nói nhỏ:” Đi xem kiểu nầy còn khoái hơn là mua vé coi cải lương!” Mấy chị bán hàng ở chợ Đầm cũng liều bỏ một buổi chợ đi coi cho mãn nhãn.

9 Quan toa 2Cụ chánh án đã suy nghĩ chán chê, cân nhắc rất nhiều yếu tố tâm lí, chính trị, xã hội mới quyết định đem xử công khai vụ án nầy. Một vụ án ngoại tình, đầy tính chất dâm ô trụy lạc của lớp người thượng lưu trí thức, thành phần ưu tú trong xã hội. Nếu để cho dân chúng trông thấy bộ mặt thật của giai cấp thượng lưu, e có bôi bác chế độ không? Nhưng cuối cùng ông vẫn quyết định cho xử công khai. Tin nầy làm cho dân chúng náo nức tới xem chật tòa, và ai cũng muốn đến sớm để được ngồi mấy hàng ghế trên để xem và nghe cho rõ.

Trước tiên là nàng Anna Karênina (Một nhân vật tiểu thuyết cùng tên, vụ ngoại tình trứ danh của nền văn học thế giới) Thường gọi là bà bác sĩ Quỳ, nhũ danh Nguyễn thị Thùy Dung bước lên. Nàng cỡ ngoài ba mươi, trắng trẻo mập mạp, ngon như khúc giò heo tươm mỡ và đẹp như một đóa hoa vào buổi mãn khai. Hôm nay nàng mặc trang phục toàn đen giống như người ta đi dự đám tang, song nhìn kĩ không phải thế. Nàng vẫn son phấn điểm trang rất kĩ lưỡng song kín đáo hơn ngày thường một tí thôi.

Nàng khoác chiếc áo dài đen, may bằng thứ hàng gì không biết, giống như những dãi đăng ten đen nối lại, hoặc giống như thứ hàng rất mỏng người ta thường dùng may màn cửûa, áo để lộ bóng da thịt mờ mờ thêm phần hấp dẫn. Nàng có hai luật sư bênh vực, một nam một nữ. Nữ luật sư thì nói : ”Cái ấn tượng ban đầu rất là quan trọng, chị nên ăn mặc thường thôi, sang trọng quá người ta không mấy cảm tình…” Ông luật sư lại có quan điểm trái ngược : ”Ông Tòa thì cũng là đàn ông. Đàn ông ai cũng thích ngắm người đẹp. Cứ diện vào ăn mặc luộm thuộm, mặt mày làm bộ ủ dột, đầy nước mắt, làm người ta chán

9 Quan toa 1Không cần ai thương. Chẳng cần phải hành xác và thi hành cái gọi là khổ nhục kế nầy. Cứ diện vào, còn thái độ cứ tỏ ra bình thường. Tội nầy tuy là tội hình song chẳng tù tội gì đâu bất quá phạt vạ là cùng !” Trước hai lời khuyên đối nghịch nhau nàng Anna, vốn kiêu hãnh về nhan sắc mình nên ngã sang phía ông luật sư, nàng vẫn chưng diện và dẹp khuôn mặt sầu não, nàng tỏ ra tỉnh bơ. Nàng bước lên trả lời mấy câu về lí lịch, mặt hơi nghếch lên, chẳng sợ sệt e dè gì cả, nàng còn cả gan liếc xéo xuống đám khán giả, có vẻ thách thức.

Cử chỉ này làm cho con mụ Bầu, một vị khán giả ngồi hàng ghế đầu, nhờ dậy sớm, thường ngày nấu cơm cho chồng con ăn, song hôm nay vì nôn đến tòa nên ra đầu ngỏ mua mấy gói xôi bắp cho chồng ăn đạp xích lô, và mấy đứa con ăn đi học. Mụ vội vàng cắp nón đến tòa khi hai cánh cửa lớn của tòa án còn đóng im ỉm. Mụ Bầu kề sát tai chị Lê hàng xóm nói : ”Ngó cái bộ dạng con đ… bắt phát ghét ! Đồ cái quân…” Mụ ta tính nói một câu rất tục song chợt nghĩ mình đang ngồi trong tòa án, chỗ công đường trang nghiêm không phải nơi cái hàng rau quả của mụ ở giữa chơ mụ kịp dừng lại.

Nhân vật thứ hai xuất hiện. Ông bác sĩ Quỳ, ông tuy là bác sĩ giỏi, song lại có năng khiếu kịch nghệ bẩm sinh. Ông đóng vai người chồng bị cắm sừng rất đạt, không thua kém bất cứ nghê sĩ cải lương nào. Trông ông chẳng khác gì lão Stepanovich chồng của Anna, một người đàn ông ở tầng lớp thượng lưu quí tộc bị vợ phản bội, một ông già khả kính và đáng thương. Nét mặt ông bác sĩ Quỳ nhăn nheo, trắng xanh nhợt nhạt và trong như một pho tượng đầu người gọt bằng củ cải. Ông làm bộ cứng cỏi một cách đáng thương. Hai vợ chồng đứng cạnh nhau mà thấy như ngàn trùng xa cách. Ôi còn đâu hình ảnh hai anh chị tay trong tay dưới chân thánh đường chụp tấm hình lớn trong ngày cưới. Tấm hình rọi lo lồng kính treo ở phòng khách. Nhìn hình ảnh anh chồng thểu não khiến cho ông Thầy Sáu Đậu có sách Thọ Mai, ngồi ở cuối phòng lên tiếng bâng quơ :

9 Quan toa 3- Thời buổi…Thiệt tình…!

Thầy Sáu thở dài ảo não buồn bã giống như đã tới ngày tận thế, thời suy quỉ lộng! Có tiếng thanh niên hỏi:

- Thiệt tình, là thiệt tình cái chi” cha nội” ?

- Đờn bà thời nay tam tòng tứ đức bỏ đi đâu? Chồng con như rứa mà…

Lại có tiếng một ai đó bình phẩm:

- Cô vợ ngó phây phây, còn anh chồng hom hem quá, làm sao kham cho nổi, tránh sao khỏi cái vụ đó ? Phải ”nhân đạo” với đờn bà chớ ?

Người đứng ra kêu gọi phải ”nhân đạo với đờn bà” là chị Liên bán hàng ở chợ, ngày thường chi ta bán cá khô mắm ruốc, nói thách rất ác. Ngày rằm bán tương chao, nói sao bán vậy không hề nói lên một xu. Mấy người ngồi chung quanh chẳng đồng tình vơi lối ”nhân đạo” ác ôn ấy. Thầy Sáu thấy xu hướng chung nghiêng qua quan điểm lên án phụ nữ của mình, thầy tiếp :

- Tào khang là cái nghĩa trọng. Phàm con người ta ăn ở đời…

Chị Liên không đợi cho ông thầy thuyết dứt câu nhơn nghĩa cũ mèm, cướp lời nói:

- Ai biểu già rồi còn đèo bòng lấy cho được vợ trẻ ? Nó cắm sừng cho đáng kiếp ! Chọn vợ già vợ xấu thì đâu đến nỗi ? Đúng lúc đó người cảnh sát giữ chức thừa phát lại hô to:

- Lê văn Tình !

Kỹ sư Tình đứng đậy bước lên. Nhiều tiếng xí xồ, người ta đổ xô nhìn nhân vật thứ ba. Anh chành Vrônsky đẹp trai quyến rũ nàng Anna. Có người bình :

Tr Bac ky 2- Đẹp trai quá ! Trẻ quá ! Giống tài tử Hàn quốc, thấy như con trai ông bà bác sĩ.

Lại có người bình phẩm:

- Cái tướng anh nầy ngó lấc cấc quá !

Ông thầy Sáu Đậu lại lên tiếng:

- Tui chẳng hiểu con mắt của mấy chị đờn bà ra sao. Chớ theo tui thì tui chọn anh chồng. Anh nầy trông đàng hoàng hơn thằng tình nhân cà chớn nầy nhiều !

Một ông ngồi gần thầy nói:

- Đàn bà họ cần gì đang hoàng đĩnh đạc, họ cần thứ khác, họ cần…

Chị vợ đứng cạnh véo mạnh vào sườn chồng, nói : ”Liệu hồn ông ! Chốn công đường ăn nói tục tỉu người ta gông đầu cho bây giờ !”

Tòa bắt đầu tiến hành thủ tục xét xử. Trước tiên là nghe đọc biên bản bắt phạm gian, biên bản này do ông thừa phát lại lập. Cả ba người cúi đầu lắng nghe biên bản. Mỗi người suy nghĩ theo một cách và nói chung thì cả ba đều không bằng lòng về cái biên bản bắt phạm gian này tí nào. Nàng Thùy Dương rất tức lão già lập biên bản. Hắn ghi sai bét. Hắn viết : ”…Khăn trải giường nhăn nhúm một khoảng ở giữa. Nệm và gối còn hơi ấm của người nằm…” Sự thực thì hôm đó chẳng phải thế. Kĩ sư Tình và chị không hề đặt lưng lên giường, làm gì có hơi ấm ? Mùa nầy trời nóng lắm, phòng chẳng có máy lạnh. Chính giữa phòng chỉ có cái quạt trần hư, mở cũng không chịu quay. Cả hai nằm trên nền nhà tâm sự cho đỡ nóng. Về hiện tượng khăn trải giường nhăn một khoảng, không phải tại người nằm lên lăn lộn mà vì anh Tình đứng lên giường dùng cây chổi đẩy cánh quạt cho nó quay nhưng cây quạt hư từ lâu rồi. Như thế khi lập biên bản thằng cha thừa phát lại chỉ muốn tỏ ra cho tòa biết hắn có học qua khóa hình pháp học. Có con mắt quan sát.

Riêng việc chiếc gối và chăn lệch, cũng chẳng phải cả hai nằm lên giường và lăn lộn. Nó lệch chỉ vì nàng nhét cái ví dưới gối rồi sau đó dở gối lên lấy ví để lấy khăn tay, son, phấn điểm trang lại. Số là trước đó hai người có kéo nhau tới quán bánh bèo mụ Ngự ăn, nước mắm cay lắm làm cho nàng đổ mồ hôi và son phấn phai nhạt, giờ đây vào phòng ngủ nàng lấy son phấn và gương ra soi lại. Cũng chỉ vì cái việc đi ăn bánh bèo mụ Ngự mà lộ chuyện. Vậy cái biên bản nhận định vết nhăn và chăn gối xô lệch là hoàn toàn sai lầm.

Tr Ong gia 5Bác sĩ Quỳ tuy là nạn nhân song cũng rất bất bình về tờ biên bản này. Ai đời lão thừa phát lại làm như suốt ngày suốt đêm nằm dưới giường vợ chồng ông để đếm.

Hắn viết ”…đương sự – chỉ bác sĩ Quỳ – hồi 21 giờ 8 phút, tới văn phòng báo cho thiểm chức (cấp dưới xưng với cấp trên) rằng chính y trông thấy vợ mình và tên Tình kéo nhau vào phòng ngủ Kim Anh. Ngòai ra đương sự khai, nhiều năm rồi đương sự không còn chung đụng với vợ nữa…” Bác sĩ Quỳ cho rằng viết như thế là quá đáng ! Dù ông ta có dở cách mấy đi nữa thì một người đàn ông 60 như ông ít nhất một tháng cũng được một đôi lần. Sao hắn lại nói nhiều năm chẳng có lần nào ? Nói như thế là xúc phạm tự ái ông một cách thậm tệ !

Kỹ sư Tình cũng chẳng chút bằng lòng với nội dung tờ biên bản. Lão viết ”…thiểm chức, nhân danh pháp luật gọi cửa nhiều lần, ở trong chẳng chịu mở. Thiểm chức xông vào, tên Tình chống cự. Thiểm chức phải dùng võ công chế ngự tên Tình…” Cái lão nầy thực láo toét !. Tướng tá hắn giống như đồ ho lao. Người như hắn anh chấp bốn tên. Thế mà hắn dám nói dùng võ công chế ngự anh. May cho hắn, nếu hắn biết anh đã từng bỏ công học môn Karatedo hơn 15 ngày thì hắn đã không dám nói dóc !

oOo

Cụ chánh án gỡ đôi mục kích xuống nhìn cho rõ ba con người. Cụ nhìn, cặp mắt cụ gay gắt thế nào mà cả ba người thấy như bị lấy giấy nhám mà xát lên da thịt. Cụ lên tiếng chậm rải hỏi nàng Dung:

Tr Quan toa 1- Chị có hôn thú với ông bác sĩ Quỳ này không ?

Nàng Dung không dám nhìn thẳng, đáp:

- Kính thưa quan tòa dạ có.

Cụ chánh án hỏi tiếp:

- Chị không có hôn thú với anh kĩ sư Tình phải không ?

- Dạ không.

Cụ chánh án chỉ tay về ông bác sĩ Quỳ, hỏi :

- Chị có hôn thú với ông nầy mà hôn không thú phải không?

- Thưa phải

Cụ chỉ tay về anh kĩ sư Tình, hỏi:

HNg Huynh V. Yen- Chị không có hôn thú với anh chàng này mà hôn thú phải không ?

- Thưa, dạ phải !

Nàng Ana Karénina Nguyễn Thị Thùy Dung, nghe cái gì cũng “thu thú”, mặc dù không nghe rõ lắm cũng cứ “dạ phải”

Cụ chánh án gật gù nói như ngâm nga : ”Có hôn thú mà hôn chẳng thú. Không có hôn thú lại hôn thú ! Lạ thật …” Cả tòa cười ồ. Không khí phiên tòa nhẹ hẳn giống như cất được hòn đá nặng nghìn cân. Ai cũng nghĩ cụ chánh án quả đúng là con người quyền biến, biết hài hước trong bất cứ hoàn cảnh nào. Đúng là bản lĩnh của người cả một đời lăn lộn trong trường áo đỏ áo đen . (theo Quý Thể)

Yên Huỳnh chuyển tiếp

PHIẾM : LẤY VỢ NGƯỜI MỄ

Logo van de

9 Homless 3Một tấm gương đẹp

SỰ CHO ĐI

LÀ ĐIỀU QUAN TRỌNG

- Ngọc Lan

“Từ đầu tôi đã là người homeless nên tôi biết thân phận người homeless. Tôi hiểu cái lạnh làm mình không ngủ được, cái đói làm mình không ngủ được.

Tôi cũng biết mình đã vui như thế nào khi có người đến thăm lúc còn ở trên đảo hoang, dù họ không cho tôi bất cứ cái gì nhưng họ khiến tôi nghĩ rằng vẫn còn có gười nghĩ đến tôi.”

Khởi đi từ những suy nghĩ đơn giản như vậy mà ông Tuyến Nguyễn cùng các bạn bè, đồng sự của mình đã bền bỉ hơn 30 năm qua trong công việc cung cấp sách báo cho người dân ở trại tị nạn hàng tháng và thức ăn miễn phí cho người vô gia cư tại khu Civic Center vào mỗi chiều Thứ Ba và Thứ Năm hàng tuần.

Không chỉ vậy, từ 3 năm nay, sau khi người vợ thân yêu qua đời, mỗi tuần ông còn đến bệnh viện UCI để làm thiện nguyện công việc an ủi, động viên tinh thần, cầu nguyện giúp cho những bệnh nhân cô độc tìm lại được niềm tin vào cuộc sống. Tìm hiểu câu chuyện của ông Tuyến Nguyễn cũng chính là dịp để mỗi người chiêm nghiệm thêm về quan niệm nhân sinh “Sống là phải cho đi.”

Từ câu chuyện những ngày trên đảo hoang

Tuyến Nguyễn là một người đàn ông trên dưới 70 tuổi, có dáng dấp cao ráo, mái đầu bạc trắng và một gương mặt thân thiện. “Tôi vượt biên năm 1976. Lúc đó chưa có trại tị nạn, nên tôi sống như một người ‘homeless’ ở Indonesia khoảng một năm. Họ cho tôi ở nhưng không cho tôi đồ ăn. Vì cách của họ là muốn đuổi tôi đi. Vuot bien 2Thành ra từ đầu tôi đã là người ‘homeless’ nên tôi biết thân phận của người homeless”. Bằng giọng nói trầm, rõ từng tiếng, ông Tuyến bắt đầu những hồi ức về cuộc đời mình.

Theo lời ông Tuyến, thuyền ông đến một hòn đảo nhỏ ở Indonesia. “Họ đồng ý cho chúng tôi ở lại, nhưng không cung cấp thức ăn và canh chừng chúng tôi 24/24. Chúng tôi chỉ có thể sống trên thuyền và trên hòn đảo đó mà thôi.” Ðể có thể sống còn, ông Tuyến dùng thuốc tây đổi cho người địa phương để lấy gạo và thức ăn, nước uống.

“Những người dân đó cũng nghèo lắm nhưng họ đã giúp tôi, sẵn sàng cho tôi ngọn rau, củ mì, sẵn sàng đổi cho tôi mấy viên thuốc lấy con cá, lấy tí gạo để tôi có thể sống qua gần 6 tháng, trước khi có sự giúp đỡ từ một hội thánh ở Ðức”. Người đàn ông nói trong lúc những hai bàn tay đan nhau trước mặt, nhớ lại một đoạn đời đã qua.

Ngoài sự thiếu thốn về vật chất, những ngày tháng ở đảo, ông Tuyến Nguyễn còn thấu hiểu hơn ai hết sự trống vắng về tinh thần. Ông tiếp tục câu chuyện, “Tôi còn nhớ khi tôi nhận được lá thư của một người nào đó gửi đến thì tất cả mọi người đều chia nhau đọc lá thư đó, vì ai cũng muốn chia sẻ tin tức, muốn đọc được chữ Việt Nam”. Không chỉ vậy, người thuyền nhân năm xưa còn nhớ “có một người đến thăm lúc tôi ở hoang đảo.”

“Cho dù người này không cho tôi cái gì, nhưng tôi cảm động vì nghĩ mình ở trong xó rừng đảo hoang như vậy mà cũng có người tốt quá tới thăm mình. Ðiều đó giúp tôi tin rằng cuộc đời này dù có như thế nào chăng nữa cũng có những người nghĩ đến mình, cũng có những người tốt nhớ tới mình.”

Từ những tâm tư đó, sau khi đặt chân tới Mỹ không bao lâu, người đàn ông mang nặng những suy nghĩ đầy tính nhân bản này đã cùng bạn bè bắt tay ngay vào công việc giúp đỡ tinh thần cho những người vượt biên còn đang ở các trại tị nạn. Từ sách báo cho các trại tị nạn đến bữa ăn cho người vô gia cư

Thấu hiểu sự thiếu thốn về mặt tinh thần là như thế nào, ông Tuyến Nguyễn cùng bạn bè bắt tay vào thực hiện “chiến dịch gửi tặng sách báo cho đồng bào vượt biển” từ năm 1979 đến tận năm 1991 mới chấm dứt “do các trai tị nạn đóng cửa.”

9 Homless 1Ông Tuyến cho biết, “Tụi tôi làm tờ nguyệt san Ðường Sống và in sách học tiếng Anh, tiếng Pháp, mỗi lần cũng đến mấy mươi ngàn bản copy để gửi sang 9 nước Ðông Nam Á. Sách thì tụi tui gửi sang Hải Quân Hoa Kỳ để họ chuyển đến các trại tị nạn giùm. Còn báo thì tụi tôi tự gửi lấy.”

Chi phí cho việc in ấn sách báo và gửi đi cho đồng bào vượt biên được chắt cóp từ “việc đi nhặt ống lon, báo cũ” với sự chung tay của các giáo dân từ các thánh đường quanh vùng Orange County.

Sau hơn 10 năm thực hiện, công việc tặng sách báo này chấm dứt khi các trại tị nạn đóng cửa. Thế nhưng tấm lòng mẫn cảm với những cảnh đời không may dường như chẳng bao giờ khép lại trong con người ông.

Ông Tuyến kể tiếp : “Sau khi hết làm việc gửi sách báo, có một ngày tôi xem tivi, cũng là mùa Ðông năm 91, tôi thấy người ‘homeless’ sao khổ quá ! Tôi nhớ lại thân phận tôi lúc ở trại tị nạn. Tôi nghĩ chắc cần phải làm cái gì”. Vậy là ông bàn với vợ, khởi đầu cho một công việc thiện nguyện mà nhiều người Việt Nam sau này cũng noi theo: cung cấp bữa ăn cho người vô gia cư.

Thoạt đầu vợ chồng ông chỉ xin được “donut” và cà phê mang ra mời mấy chục người homeless vào buổi tối, nơi góc đường Walnut và First. Ông lại trăn trở khi “thấy họ tội nghiệp và đáng thương quá, chỉ ăn ‘donut’ thôi thì làm sao mà ngủ được.”

Vậy là “vợ chồng tôi đi chợ, đọc báo và cắt những ‘coupons,’ hễ người ta giảm giá cái gì thì mua cái nấy, như nuôi, thịt hộp hay những loại bánh gì mình có thể làm được thì mua về làm. Bà vợ tôi cứ nấu hai, ba chậu to đem ra mời người ta. Tôi nghĩ họ ăn như vậy mới no.”

9 Homless 2Cứ vậy vợ chồng ông, cùng với sự giúp đỡ của một số bạn bè, cứ âm thầm làm công việc “cho ăn” khoảng 40 đến 60 người mỗi tuần tại góc đường Walnut và First trong khoảng thời gian 2, 3 năm, trước khi chuyển đến khu vực Civic Center, nhường địa điểm kia lại cho một nhóm Việt Nam khác cũng muốn thực hiện việc làm có ý nghĩa này.

Từ ngày đó, như đã thành lệ, hằng tuần cứ vào chiều Thứ Năm, sau khi đi làm ra, ông Tuyến chạy về nhà chở những nồi thức ăn vợ ông đã nấu sẵn cho khoảng 200 phần, mang ra góc đường Civic Center để phục vụ bữa ăn miễn phí cho những người vô gia cư sống quanh khu vực đó, mà phần đông là người bản xứ, rất hiếm có người gốc Việt.

“Tôi nghĩ đây không phải là cho, mà chỉ là làm cho đời sống tinh thần người ta được an ủi, làm cho người ta thấy trong một xã hội đầy rẫy những tranh đua như vậy mà cũng có những người nghĩ đến người ta.” Ông Tuyến nói về công việc mình đã và đang làm trong một suy nghĩ giản dị như thế.

 Việc mang chút lòng của mình ra san sẻ với những người cơ nhỡ, gặp khó khăn, là chuyện không ít người làm, nhất là vào những dịp lễ Tết. Nhưng để có thể bền bỉ làm công việc này, như ông Tuyến Nguyễn và người vợ quá cố, cùng những bạn bè thân quen của ông đã làm, đều đặn hằng tuần, từ hơn 20 năm qua, không phải là điều ai cũng theo đuổi được.

“Ðiều gì khiến ông có đủ tinh thần và sự kiên trì để thực hiện việc làm mang tính thiện nguyện này trong suốt ngần ấy năm ?” Tôi nêu câu hỏi.

9 Homless 4Ông Tuyến nghĩ ngợi vài giây trước khi trả lời : “Có những ông già bà cả không có tiền bạc gì cả nhưng mỗi lần thấy tôi ra thì họ cũng cố đưa cho tôi 1, 2 đồng bảo ‘Cầm lấy đi để mua đồ ăn cho những người khác.’ Những cử chỉ như vậy làm mình lên tinh thần. Bởi mình thấy có người trân trọng công việc của mình.”

“Thêm một điểm nữa làm tôi nghĩ đến là cộng đồng Việt Nam phải có san sẻ với người ta lúc họ cùng khốn, bởi người ta đã giúp mình lúc ban đầu, lúc mình cùng khốn, thì bây giờ mình cũng san sẻ với người ta một chút. Tôi nghĩ như vậy nên tôi cố tôi làm.” Ông chậm rãi nói tiếp.

Những kỷ niệm vui buồn qua những bữa ăn mang đến cho người ‘homeless’

Trong bất kỳ công việc gì, khi người ta đã nặng lòng với nó, xem nó là một phần trong đời sống của mình, không thể khác, thì bao giờ người ta cũng tìm được nhiều kỷ niệm, nhiều niềm vui, để từ đó mà họ có thể tiếp tục bước đi trên con đường mình đã chọn. Ông Tuyến Nguyễn cũng không ngoại lệ.

Một cặp vợ chồng lấy nhau ngay trên vỉa hè. Ðể rồi vài năm sau trở lại giúp ông, người đàn ông trong đám cưới năm nào đã cho rằng, “Ðây không phải là hè phố mà là Thánh đường.”

9 Homless 5Một người phụ nữ homeless muốn được giúp công việc rót nước trong ngày phát thức ăn chỉ với hy vọng “ông cho tôi vài chục cents mua ice cream ăn, vì hôm nay là ngày sinh nhật tôi”. Một đứa bé 15, 16 tuổi ra xếp hàng thay bố lấy thức ăn vì “chân bố tôi bị thương” và bị vợ đuổi ra đường, cho ông niềm xúc cảm về tình thương của cô bé đối với người cha bất hạnh của mình.

Một người đàn bà homeless bị xe lửa cán chết vì chạy vào đường ray cứu con chó, đã được những người homeless cùng nhau đốt nến cầu nguyện cho, bởi sự luyến tiếc và quý mến mà mọi người đã dành cho người đàn bà vô gia cư này…

Những câu chuyện như vậy, những kỷ niệm như vậy đã khiến người đàn ông này nhớ, khiến ông suy nghĩ, trăn trở về cuộc đời, về con người, nhiều hơn là việc chỉ đưa một bữa ăn đến cho những người chọn lề đường, góc phố làm chốn nương thân trong cảnh túng cùng.

Ông nói, “Có lần tôi hỏi những bạn trẻ làm chung rằng nếu có những người không phải homeless cũng ra ăn luôn thì làm sao? Mấy em bảo ‘thôi bác, mình ra đây là muốn đưa tình thương đến mọi người. Cho nên nếu họ đã đến xếp hàng thì kệ cứ để người ta ăn, mình không đặt vấn đề homeless hay không homeless.”

Ðồng lòng cùng nhau như vậy, nên không ai còn phân biệt đâu là homeless, đâu không là homeless, một khi họ có mặt đứng trong hàng, tức họ cần có cái ăn, cần có tình thương. Tuy nhiên, “tinh thần người bản xứ ở đây rất đáng tự trọng” cũng là điều khiến ông Tuyến suy tư.

9 Homless 8Ông kể, “Trước đây tôi hay nói rằng ai không phải homeless thì vẫn được ăn nếu tôi còn thức ăn, nhưng phải nhường cho người homeless ăn trước. Nghe vậy nhiều người tự động ra xếp hàng phía sau. Hay nhiều lúc tôi cho những phần quà như kem đánh răng, bàn chải, xà bông, thấy người nào ngồi tôi cũng đưa, thì có nhiều người bảo ‘tôi có rồi, ông giữ lại đưa cho người khác.’ Những điều như vậy giúp tôi tiếp tục đi tới mặc dù có rất nhiều khó khăn.”

Một kỷ niệm cũng đáng nhớ của ông là vào “một năm thời tiết rất lạnh” “Khoảng 2 giờ sáng tôi thấy quá lạnh, mà trong nhà tôi lại có rất nhiều chăn. Thế là tôi đem chăn đi đắp cho những người homeless lúc giữa đêm như vậy. Tôi đắp một thời gian như vậy, cho tới hết mùa Ðông”. Câu chuyện “người đàn ông mang chăn đi đắp cho người vô gia cư lúc đêm khuya” được kể ra từ người này qua người kia nghe như “chuyện hoang đường.” Thế nhưng “công ty Hyatt Hotel nghe chuyện đó và họ gọi cho tôi.”

Thế là người đàn ông viết nên câu chuyện thần thoại đắp chăn trong đêm được công ty Hyatt Hotel tặng cho “610 cái chăn rất dày và đẹp” để ông tiếp tục mang đi tặng lại những người bất hạnh.

Tr Cai bang 1“Sự cho đi là điều quan trọng”

Ông Tuyến Nguyễn chia sẻ bằng giọng tâm tình : “Có những lần tôi chạy xe mang thức ăn đến, chưa kịp đậu lại, tôi đã nhìn thấy người ta đói quá phải lục thùng rác lấy tí đồ ăn thừa bỏ vào miệng. Nhìn cảnh đó, tôi thấy nếu mình có đầy đồ ăn đây mà mình không mang ra thì mình có điều gì bất ổn rồi. Tôi cố làm là vì lý do có những người cần như vậy. Cuộc đời có nhiều đau khổ, mình làm thì ít ra mình cũng nâng đỡ ít nhất một người.”

Tôi hỏi, “Từ công việc đã làm, ông nhìn về con người, nhìn về cuộc sống như thế nào ?” “Tôi nghĩ người ta nhìn tôi nhiều hơn là tôi nhìn người ta.” Ông trả lời.

Tại sao? Ông giải thích, “Vì lúc ở trại tị nạn, những người gần tôi cũng là những người nghèo lắm, nhưng họ giúp tôi, họ sẵn sàng cho tôi ngọn rau, củ mì, sẵn sàng đổi cho tôi mấy viên thuốc lấy con cá, lấy tí gạo. Thì đấy là những người đã nhìn tôi. Từ cái nhìn của những người đó, đưa sang cho tôi một cách nhìn đối với người khác. Tôi học được ở người khác cách đối xử với con người, và giờ tôi cũng chỉ thực hiện việc nối dài tình thương đó thôi.”

Ngoài công việc cung cấp bữa ăn cho người vô gia cư, từ 3 năm nay, sau khi người vợ thân yêu qua đời, mỗi tuần ông còn đến bệnh viện UCI để làm thiện nguyện công việc an ủi, động viên tinh thần, cầu nguyện giúp cho những bệnh nhân cô độc tìm được niềm tin vào cuộc sống.

“Tôi nhớ mãi câu của ông Winston Churchill, ‘we make a living by what we get, but we make a life by what we give.’ Và tôi tự nhủ sống trên đời phải có một chút gì cho đi. Một chút đó chính là cái mình cố gắng.”

SG Kieu Dac Them 2“Sự cho đi là điều quan trọng.” Người đàn ông có mái tóc trắng xóa, và nụ cười ấm áp nói, trong lúc đôi mắt chứa đầy những yêu thương đang hướng nhìn về hàng người homeless xếp hàng dài dằng dặc chờ nhận những đĩa thức ăn đầy ăm ắp.

Gió chiều Tháng Năm thổi bay những cánh phượng tím rụng đầy một góc Civic Center, mang theo trong nó những nụ cười thân thiện lẫn hàm ơn của cả người cho lẫn người nhận, những ân tình của cuộc đời, chứa chan.

Kiều Đắc Thềm chuyển tiếp

Logo phiem

9 Nguoi Mexico 1LẤY VỢ NGƯỜI MỄ

Nhiều người trong chúng ta khi mới đến Hoa Kỳ không phân biệt được người Mỹ trắng và người Mễ, thấy họ khác chúng ta và nhất là thấy không phải là ông Mỹ đen thì trong thâm tâm rất lấy làm kính trọng.

Dăm ba tháng, một vài năm sau thì tình hình đổi khác, tự nhiên ta thấy họ lùn, mập, da không được trắng, đi xe xấu, ở nhà tồi, hay đánh nhau, ăn cắp, ở dơ, làm công việc “hạ tiện”, uống bia, không biết tôn trọng hàng xóm khi mở nhạc chát chình chát chinh om xòm v v… thôi thì đủ thứ tật xấu !

Chẳng phải chúng ta tự tìm ra điều đó, mà do những người đến trước dè bỉu, phê bình, mà có chắc đâu những lời phê bình đó là đúng.

Hãy đến các công sở ở vùng Orange County mà coi, người làm việc ở đây hầu hết là người gốc nói tiếng Tây Ban Nha, họ nắm giữ nhiều chức vụ cao trong guồng máy chính quyền (mà người Việt đã được mấy người. Chắc ai trong chúng ta cũng đều biết và tôn trọng bà Dân Biểu Loretta Sanchez, bà đã từng sát cánh với người Việt trong nhiều vấn đề mà cộng đồng quan tâm.

Người Mễ tánh tình cởi mở và thân thiện, gặp là Como esta Senõr rối rít cả lên. Họ dù có giấy tờ hợp lệ hay không đều chịu khó làm những công việc vất vả nặng nhọc, mà các sắc dân khác không ai thèm làm kể cả người da đen. 9 Nguoi Mexico 2Tôi không thể tưởng tượng được nếu không có người Mễ thì xứ Mỹ này ra sao, những ai sẽ là người dang nắng dầm mưa hái cho chúng ta từng trái dâu cho đến cái bắp cải (?) Những người làm nghề xây dựng sẽ lấy đâu ra công nhân đào đất, tráng xi măng hay lợp mái nhà.

Họ có sức khoẻ và không đòi lương cao, nhưng có điều họ không hề chung thủy : Tôi làm nghề Construction khá lâu và chưa thấy anh Amigo nào ở bền với mình, cho dù tôi đã từng cho một anh cái xe truck khá mới; Noel hay tết đều có phong bao lì xì riêng cho từng công nhân.

Họ hơi giống những người miền quê sông nước của tôi là bóc ngắn cắn dài, làm tới đâu lủm tới đó, không mấy khi để dành. Mua xe thì lựa mua chiếc nào chiếc nấy bự tổ chảng, uống xăng như chủ nó uống bia vậy. Mấy người làm với tôi không bao giờ chịu mua từng xâu nước ngọt 99 cent, bỏ trong thùng đá mà uống cả ngày, mà mỗi lần có xe lunch tới thì họ mua 1$/1 chai mà uống. Họ đi chợ thì ôi thôi mỗi gia đình chất đồ ăn đầy lên có khi tới hai xe lặc lè.

Chúng ta thường than phiền là người Mỹ không coi chúng ta bình đẳng, cho dù chúng ta đã thành công trên công việc và thương trường, con cháu chúng ta học rất giỏi, nhưng hãy tự xét lại chúng ta khi đối xử với những sắc dân khác coi thế nào ?

9 Nguoi Mexico 3Có khi nào chúng ta lại là “Chúa chổm” phân biệt chủng tộc hay không (?)

Có rất nhiều người vẫn quen miệng gọi người da trắng là “Ông Mỹ trắng”, nhưng gọi người gốc Phi Châu là “Thằng cha Mỹ Đen”, đến người Mễ thì tụt xuống hạng thấp hơn nữa : “Mấy thằng Amigo” !

Cứ khu nào đông Mỹ trắng thì nhà có mắc hơn nhiều chúng ta cũng lăn xả vào mua; thấy ai ở khu nào đó có đa số dân Mễ là chê bai ở khu xập xệ, nhiều tội ác. Đó là nói chung chung, còn việc cô con gái cưng mà lại dẫn về giới thiệu một anh Mễ thì ôi thôi … cả nhà phản đối ngay lập tức.

Có những bậc cha mẹ có con lấy người Mỹ, Mễ rất phiền lòng, chẳng phải họ sợ con họ sau này khổ sở hay người đồng hương phê bình này nọ, mà ngay từ khi tổ chức đám cưới đã thấy trật rơ, nó lạt lẽo làm sao ấy, tiệc cưới ở nhà hàng cũng vậy; rồi tình suôi gia, tình bố vợ con rể nó cũng lạt nhách, gặp nhau thì cũng ” How are you; I am fine; I’m glad to see you … ” rồi thế là tịt ngắc, đâu có cái cảnh anh chị suôi người Việt 9 Nguoi Mexico 4chúng ta ngồi kề cà nói chuyện quê hương, tâm sự hay chia sẻ vấn đề học hành của con cái v v..

Người con gái Việt lấy đàn ông Mễ không nhiều, mà có chăng nữa thì ông này cũng phải thuộc dạng cao ráo đẹp trai và tương đối có chức vụ, nhưng con trai Việt lấy gái Mễ thì khá đông, mà kết quả sống lâu dài với nhau hầu như không có mấy.

Giống dân Mễ (nhất là con gái) lai giữa người bổn xứ Da Đỏ và người Âu Châu rất đẹp: Da trắng, tóc dợn sóng, đôi mắt to và lông mi cong vút, còn đồ phụ tùng thì nói theo kiểu bình dân …

Có người nói ông trời sanh ra giống người da đen để chơi thể thao, âm nhạc và … Người Mễ cũng không khác người da đen là mấy. Họ khoái đá banh, họ mê âm nhạc một cách lạ lùng, lúc nào cũng cứ cái điệu nhạc Fox chát chình, chát chinh ấy mà nghe cả ngày, mà lại mở lớn tối đa.

Họ rất thích mở Party vào ngày Thứ Bảy. Thường thì họ qui tụ bạn bè ở một công viên nào đấy, mang đồ ăn ra đó mà nướng, nghe nhạc hoặc ca hát với nhau tới chiều. Trời thật tối họ mới kéo nhau về một nhà rồi nhảy nhót đến ba bốn giờ sáng Chúa Nhật mới vãn.

Những ông chồng người Việt khởi đầu cũng còn chiều vợ mà đi dự hàng tuần, nhưng đến những chỗ này thì cứ ngồi nghệt mặt ra, vì vợ mình với bạn bè cứ xổ rặt tiếng Mễ. 9 Nguoi Mexico 5Khi vào Party thì ông không thích nhảy, cứ phải ngồi chờ vợ bèn nản củ tỉ quá, toàn ngồi ngáp ruồi.

Rồi càng ngày ông càng chán cái kiểu họp mặt đó, than mệt, ở nhà coi con để vợ đi chơi một mình. Cho dù có tin vợ cách mấy đi nữa, mà cô vợ hây hẩy ấy cứ đi gần sáng mới về với chồng thì thế nào cũng có vấn đề rạn nứt tình cảm.

…Khởi đầu những chàng Trai Việt cũng thích lắm, nhưng rồi đường xa mỏi gối chồn chân, đến khi sanh một vài đứa con thì không biết vì nòi giống họ như thế, hay tại ăn uống thả dàn, cứ đậu bean và bánh bột bắp mà ních, nên bà nào bà ấy sồ ra, ba vòng bằng nhau, sau đó cái vòng cần nhỏ nhất lại vượt lên đứng đầu.

Người ta nói “Người gầy là thầy …đ.” nhưng như vậy không có nghĩa là người béo chịu kém thớ đâu nghen, về vụ này họ cũng khiếp lắm đấy nhé. Chạy xe dọc đường mà thấy mấy bà đẩy cái xe con nít trên side walk thì mười bà có đến chín bà là Mễ béo rồi. Họ sanh nhiều và mắn như thỏ vậy. Có những cặp chồng Việt vợ Mễ trông rất đẹp đôi, có công việc vững chắc thế mà chỉ trên dưới 10 năm là rã !

9 Nguoi Mexico 6

Ngoại trừ khác biệt về văn hoá, người Việt mà ăn đồ Mễ hoài ngán lắm, như ông chồng muốn ăn canh chua cá kho tộ thì phải nấu lấy mà ăn, và cô vợ dĩ nhiên chê cái mùi nước mắm làm ông chồng tự ái phải nổi lên, thế là to tiếng cãi vã.

Anh NNT nói rằng “Chớ có bao giờ mời Mễ đi ăn đám cưới kiểu Việt Nam, mời họ một thiệp thì họ đi hai vợ chồng với bốn đứa con cộng thêm ông bà già vợ nữa, kéo vô ngồi gần kín một bàn, mà họ nghĩ như là đi party, nên không tặng phong bì, chỉ đem gói quà là một hộp mấy cái ly hay cái bàn ủi mà thôi, mời Mễ đi nhiều thì lỗ chỏng gọng lên “.

Tôi cũng nghe có anh kia lấy gái Mễ, nhà gái đi dự khá đông. Đám cưới xong anh được gần 20 chiếc đồng hồ treo tường,HNg Huynh V. Yen 3 anh tặng lại cho bạn bè một mớ, còn bao nhiêu phải đem ra chợ trời bán được 8$/1 cái. Lời khẳm !

Nói tóm lại, dầu tình yêu không phân biệt chủng tộc, màu da, ngôn ngữ… nhưng giả dụ con tôi mà dẫn về giới thiệu một đứa con gái Mễ, thì tôi cũng chẳng thể cản ngăn, chỉ buồn thôi vì biết chắc rằng tương lai của thằng con trai mình sẽ thê thảm, sẽ phải è cổ ra trả tiền child support cho đến chết, vì trước sau gì thì rồi chúng cũng bỏ nhau. Thê thảm thật ! (theoTân Ngố)

Yên Huỳnh chuyển tiếp

Logo TG tam linh

Tr Thay boi 8NHÂN TƯỚNG

VÀ THẦN TƯỚNG

https://www.youtube.com/watch?v=6R7oe8BogBI

https://www.youtube.com/watch?v=hOECnJubDDg

Vì số trang có hạn, chúng tôi chỉ chọn một số ít chuyện rồi, trích hoặc thu ngắn các chuyện này để ghi nhận lại những chi tiết quan trọng. Tên nhân vật trong một số tài liệu đã được tác giả viết tắt vì vấn đề tế nhị của câu chuyện. Tuy nhiên, nếu suy diễn căn cứ trên nội dung câu chuyện mà thấy trùng với chuyện của người nào thì đó là ngoài ý muốn của tác giả. Xin làm ơn cho tác giả biết để thay đổi trong ấn bản sau cho thích hợp.

Theo tài liệu của ông Trương Đình Giần

1/- Chuyện Cô Dâu Yểu Tướng

Cụ Diễn sợ nhất là tiệc tùng mà phải thắt cà-vạt và mặc com-lê. Hôm đó không hiểu sao Cụ lại nhận lời đi đám cưới con trai của một người bạn không thân lắm (không nhớ tên, tạm gọi là X.), nhà ở gần Trường Sĩ Quan Trừ Bị Thủ Đức. Sau tiệc cưới ông bà X. mời Cụ ra một chỗ để hỏi về cô con dâu. Cụ lưỡng lự một lúc rồi chậm rãi nói : 9 Tr Thay boi 2Con dâu bác yểu tướng lắm. Chắc chỉ được 100 ngày nữa là chết thôi. Tôi xin hai bác và gia đình ráng chiều chuộng nó, để nếu nó có chết cũng được an vui môt chút.

Ông bà X. năn nỉ Cụ có cách nào giúp cho không. Cụ bảo : Để tôi cố xem, nhưng ông bà phải chịu khó theo như điều tôi dặn đây: Từ đây đến 3 tháng nữa, sẽ có một cụ già lỡ độ đường đến gõ cửa xin giúp đỡ. Ông bà phải tiếp đãi bà cụ này hết sức tử tế, mời vào nhà, ngồi bàn ăn uống đàng hoàng,… và nghe tôi dặn kỹ điều này nhé, tối đến, phải bảo vợ chồng thằng con trai bác nhường giường ngủ của chúng nó để bà cụ ngủ. Ông bà nhớ kỹ lời tôi dặn, đừng có quên chi tiết nào nhá.

Khoảng hai tháng sau, mới còn sáng sớm, vợ chồng ông X. đã đứng đợi ở trước cửa nhà Cụ, mặt mũi bơ phờ. Người nhà ra mời vào nhà. Khi Cụ dậy, vừa chào hỏi xong thì ông bà này đã hổn hển nói với Cụ là hôm qua họ đã làm đúng theo lời Cụ dạy. Hôm qua có một bà cụ lên thăm con là Sinh viên Sĩ quan Trừ Bị Thủ Đức xin tá túc một đêm. Ông bà X. đã cho bà cụ vào nhà, ăn uống và ngủ lại. Nhưng đến đêm thì bà cụ chết.

Cụ Diễn hỏi ngay : Thế bà cụ ngủ ở đâu ?  Ông bà X. nói là đã để bà cụ ngủ ở ghế bố kê ở nhà ngang. Cụ Diễn không nói gì mà chỉ thở dài. Sau khi Cụ Diễn qua đời ít lâu thì Ông bà X. đến thăm Cụ (ông bà này không biết là Cụ đã qua đời). Gặp một người học trò của Cụ, ông bà này kể là sau khi bà cụ ngủ nhờ chết được ít lâu thì cô con dâu chỉ bị cảm nhẹ mà tự nhiên qua đời.

Tr thay boi 2Chuyện xẩy ra rồi thì ông bà X. tỉnh ngộ và biết là họ đã không làm đúng như lời Cụ dặn. Người học trò Cụ sau khi nghe xong thì bảo : Cụ có giảng cho nghe về trường hợp này. Cụ nói “Thiên Cơ” bất khả lậu. Cụ muốn giúp cho cô con dâu của ông bà, nhưng không thể tiết lộ với ông bà là bà cụ già phải nằm trên giường của con trai và con dâu ông bà để “chết thế” cho con dâu ông bà. Chuyện gì cũng là cái duyên cái nghiệp, cái phúc, cái phận cả.

2/- Chuyện Bà Chánh Án S.

Bà Chánh án S. là một người đàn bà rất đẹp. Trước năm 1975, ông bà S. được Cụ Diễn xem cho. Câu chuyện này do chính bà kể lại : Khi Cụ xem cho hai vợ chồng chúng tôi, Cụ bảo : “Sau này ông đổi nghề. Trong rất nhiều năm ông sẽ làm về đồ mộc.” Chúng tôi ra về, lòng không tin điều Cụ nói.

Nhà tôi nói dù có đổi nghề đi nữa thì còn nhiều nghề tương đương với nghề Chánh án, chứ sao mà lại làm thợ mộc được. Không ngờ vì biến cố 1975, nhà tôi phải đi học tập. Trại Cải Tạo nơi nhà tôi bị giam lại ở gần rừng cho nên phần lớn trại viên chọn nghề mộc. Vào rừng chặt cây, rồi cũng đóng bàn, đóng ghế đủ thứ như một người thợ mộc thực sự.

Mỹ Nhàn chuyển tiếp

NHẠC SĨ LỮ LIÊN & BAN AVT

Logo vannghe A

9 Ban AVT 2NHẠC SĨ LỮ LIÊN

& BAN TAM CA AVT    

http://youtu.be/X7wfNADkFwQ

- Chúc Tết (hải ngoại)

http://youtu.be/8hUM7wPx88s

- Đánh cờ

https://www.youtube.com/watch?v=uPgSQa-Y0LE

- Ông Nội trợ :  http://youtu.be/11WhHPAr8PM

- Nghèo mà không ham & 3 bà mẹ chồng

Bam kích động Số dzách & ban AVT :  http://youtu.be/WbPEQ39kOfY

Không cần phải giới thiệu dài dòng, chắc chắn mọi người đều biết AVT là tên của một ban tam ca trào phúng đã đi vào lịch sử âm nhạc Việt Nam với tính chất châm biếm và hài hước, nhiều khi xen lẫn với một sự mỉa mai của nó.

AVT đã trở thành một tên tuổi thật gần gũi với mọi người bằng những nhạc phẩm lột tả được hết mọi khía cạnh của cuộc sống hằng ngàytrong nhiều hoàn cảnh khác biệt của xã hội. Những lời ca dí dỏm trong những nhạc phẩm do AVT trình bầy đã mang lại niềm vui cho mọi người từ suốt gần 50 năm qua đã đóng góp khá nhiều vào kho tàng văn hóa dân gian cũng như đã trở thành một lọai văn chương truyền khẩu rất phổ thông.

Nhắc đến AVT, chắc chắn phải nhắc đến người được coi là linh hồn của ban tam ca này là nhạc sĩ lão thành Lữ Liên, vào năm 2008 này đã được 91 tuổi. Ông hiện cư ngụ tại Orange County trong một căn mobile home mà người viết đã có dịp tiếp xúc gần đây. Ngoài ra, trước đó thỉnh thoảng tôi vẫn có dịp gặp gỡ ông trong những dịp thu ông hình video cho trung tâm Asia cách đây khoảng 10 năm để nghe ông kể về nguồn gốc và sự hình thành của ban tam ca AVT.

Không những thế cách đây 15 năm, ông đã tự tay soạn một bài viết về nội dung nói trên cho tôi làm tài liệu. Căn cứ vào những dữ kiện có được cũng như một số chi tiết góp nhặt được qua những lần gặp gỡ nhạc sĩ Lữ Liên, bài viết này mong sẽ cung cấp cho bạn đọc những điều xác thực về lịch sử ban tam ca AVT cùng với người được coi là linh hồn của nó là nhạc sĩ Lữ Liên.

Thêm vào đó, bài viết này cũng còn được dựa trên tài liệu của một số nhân vật có thẩm quyền khác đối với sự hình thành của ban tam ca trào phúng độc đáo này. Trung tá Phạm Hậu tức nhà thơ Nhất Tuấn là một người trong số này. Ông nguyên là giám đốc Nha Vô Tuyến Truyền Thanh VNCH vào năm 1971 và là Tổng Giám Đốc Việt Tấn Xã vào năm 1974. Trước đó ông tùng là người một thời gian chỉ huy Đại Đội Văn Nghệ Trung Ương tức tiền thân của của Biệt Đòan Văn Nghệ Trung Ương là nơi xuất phát ra ban tam ca AVT và rất nhiều nghệ sĩ tên tuổi khác.

Ông cũng từng giữ một chức vụ cao của Đài Phát Thanh Quân Đội là nơi nhạc sĩ Lữ Liên vào năm 1957 sau khi được đồng hóa vào quân đội đã phục vụ trong ban biên tập, để rồi sau đó được biệt phái sang tiểu đoàn 1 Chiến Tranh Chính Trị để bổ xung vào ngành kịch nghệ sân khấu trong việc yểm trợ cho các binh sĩ khắp 4 vùng chiến thuật trước khi trở thành trưởng ban AVT.

Trong thời gian là diễn viên kịch nghệ trong ban kịch của Đại Đội Văn Nghệ Trung Ương, ông vẫn chú tâm nghiên cứu về cổ nhạc thuần túy của 3 miền đất nước để sáng tác thành những bài ca trào phúng để có thể trở thành một ca sĩ chuyên nghiệp tự đàn lấy để trình diễn. Đó là điều ông ước vọng từ lâu.

Năm 1958, trong danh sách công tác của Tiểu Đoàn 1 Chiến Tranh Chính Trị có một ban tam ca do 3 anh tân binh mới nhập ngũ tên Anh Linh, Vân Sơn và Tuấn Đăng chuyên trình bầy những bản nhạc vui nhộn. Họ lấy 3 chữ đầu của tên mình để ghép lại thành AVT để đặt tên ban. Người đứng ra thành lập ban AVT chính là nhạc sĩ Anh Linh mà không phải là nhạc sĩ Lữ Liên như không ít người lầm tưởng.

Anh Linh là một người có căn bản nhạc lý vững vàng nên từng có thời gian được cử thay thế giáo sư âm nhạc Phạm Nghệ làm trưởng ban Ca của Đại Đội Văn Nghệ Trung Ương, tức Biệt Đòan Văn Nghệ Trung Ương sau đó. Ông đã sáng tác được khoảng 20 bài, trong đó có một số bài phổ ttừ thơ của thi sĩ Hà Thượng Nhân và Nhất Tuấn (tác giả thi tập nổi tiếng trong thập niên 60 “Chuyện Chúng Minh”).

Một trong những ca khúc đắc ý nhất của ông là “Niềm Tin”, thường được nhiều ca sĩ trình bầy trong dịp Giáng Sinh. Ca khúc đầu tay của Anh Linh là bài “Sao Em Không Đi”, viết trước khi nhạc sĩ Anh Bằng, cùng trong Đại Đội Văn Nghệ Trung Ương của Tiểu Đoàn 1 Chiến Tranh Tâm Lý, tung ra nhạc phẩm “Nếu Vắng Anh”. Nhưng vì nhạc của Anh Linh có phần ủy mị nên không được bộ thông tin chấp thuận ngay.

Trái lại, “Nếu Vắng Anh” thì trót lọt kiểm duyệt vì lời ca, điệu nhạc rất tình cảm nhưng không mềm yếu. Nhạc phẩm này đã trở thành Top Hit sau đó. Bù lại, Anh Linh được an ủi là có một số bài như Chiến Thắng Rừng Sát, Thiên Thần Mũ Đỏ, Chiến Thắng Kon Tum đã được rất nhiều anh em binh sĩ tán thưởng.

Việc hình thành tên ban tam ca AVT đã được nhạc sĩ Anh Linh kể lại với những chi tiết lý thú đến từ một sự tình cờ. Khởi thủy, ban tam ca sau này được gọi là AVT gồm có 3 người là Anh Linh, Tuấn Đăng và Vân Sơn thường được giới thiệu mỗi khi xuất hiện trên sân khấu là Tam Ca Anh Linh, Vân Sơn và Tuấn Đăng. 3 người đều hát thường trực ở phòng trà Anh Vũ với những tiết mục vui nhộn của họ.

Một hôm, ban giám đốc thuê người kẻ một tấm biểu ngữ rất lớn để giăng ngang đường Trần Hưng Đạo, gần phòng trà Anh Vũ trên đường Bùi Viện nhằm giới thiệu bộ 3 này mà họ muốn gọi là ban Kích Động Nhạc Anh Vũ. Đúng vào lúc những người kẻ chữ vừa viết xong hai chữ A và V mầu đỏ và chữ NH mầu xanh thì Anh Linh tình cờ đi tới.

Anh hỏi thì được biết họ viết chữ ANH VŨ. Anh Linh nói ngay là ban tam ca của anh không phải tên là Anh Vũ như ban giám đốc đã thuê họ viết. Nhưng thấy mấy người thợ đã lỡ viết như vậy nên chợt nhớ ra ban kích động nhạc của mình đã có sẵn tên Anh Linh, Vân Sơn nên bảo viết thêm chữ T (chữ đầu của tên Tuấn Đăng ) và bỏ 2 chữ NH kia đi. Vì thế nên có tên AVT.

Trong thời gian AVT hát nhạc ngoại quốc ở phòng trà Anh Vũ, họ luôn được khán giả yếu cầu hát nhiều lần nên chủ phòng trà thêm cho AVT một danh hiệu nữa là ban AVT Đăng-Linh-Sơn khi được giới thiệu. Nhưng MC lại cố ý đọc là “AVT Darlingson” cho khán giả ngọai quốc dễ hiểu !

Tiền thù lao cho AVT sau đó đã phá kỷ lục khi họ được trả đến 1000 đồng một người, trong khi “cát sê” trả cho quái kiệt Trần Văn Trạch chỉ có 700 ! Vì AVT có lần được khán giả yêu cầu “bis” đến 7 lần. Ba người vừa vào hậu trường thay áo đi về thì lại phải mặc vào để ra trình diễn thêm trong khi khán giả giả tiếp tục hò hét vang rền ! Đó thật là một kỷ niệm nhớ đời cho Anh Linh, Vân Sơn và Tuấn Đăng.

Giọng ca của 3 thành viên AVT này rất đều. Họ có thể lên cao tới “nốt” Sol cao và xuống đến Sol thấp. Theo nhận xét của nhạc sĩ Lữ Liên thì giọng của Vân Sơn trội hơn cả so với 2 người khác trong ban. Hình ảnh đặc biệt của AVT là lúc trình diễn họ đều mặc quốc phục với khăn đóng, áo dài và tự đàn lấy để hát.

Trước khi chuyển qua sử dụng những nhạc khí dân tộc thì Anh Linh chơi guitar, Vân Sơn chơi trống và Tuấn Đăng sử dụng contre-bass. Những tiết mục linh động và tươi vui của AVT thật sự đã mang lại cho sinh hoạt phòng trà thời đó thêm rất nhiều sống động.

Qua đầu thập niên 60, vào lúc AVT cần những sáng tác mới để trình bầy, nhạc sĩ Lữ Liên có ý định thử nghiệm khi muốn hướng phần trình diễn của AVT về một thể loại mới lạ. Ông đã trích một đọan trong bản Thất Nghiệp Ca của ông (sáng tác cho Đòan Văn Nghệ Việt Nam) đặt tên là Tam Nghiệp, mô tả 3 chàng Thợ Nhuộm, Thợ Sửa Khóa và Thầy Bói để AVT thực nghiệm vào dịp Tất Niên trong một chương trình văn nghệ do quân đội tổ chức tại rạp Thống Nhất. Chương trình này có mục đích ủy lạo các chiến sĩ xuất sắc khắp 4 vùng chiến thuật trở về tham dự, dưới sự chủ tọa của tổng thống Ngô Đình Diệm cùng nhiều tướng lãnh cao cấp khác.

Nhưng sắp đến ngày ra mắt thì thình lình có giấy gọi Anh Linh theo học khóa sĩ quan vào năm 1962. Lập tức Hoàng Hải được đưa vào tập dượt để thay thế. Sau này khi Lữ Liên gia nhập AVT, nhạc phẩm Tam Nghiệp có được sửa đổi đôi chút với những nghề Thợ Sửa Xe Máy (do Lữ Liên diễn tả), nghề Tẩm Quất với Vân Sơn và Tuấn Đăng với nghề thợ mộc.

Với bài Tam Nghiệp gốc, một sáng tác của Lữ Liên, trích từ tác phẩm Thất Nghiệp Ca của ông, lần đầu tiên khán giả được thưởng thức một nhạc phẩm trào phúng với những âm điệu cổ truyền cùng những lời ca dí dỏm và nghệ thuật trình diễn sống động. Tất cả những khán giả hôm đó, phần lớn là anh em binh sĩ, được dịp cười hả hê. Nhất là lúc Vân Sơn hứng lên múa trống, tung dùi và Tuấn Đăng nhảy lên cây “Contre-basse” để solo theo nhịp kích động khiến khán giả cổ võ muốn sập rạp.

Và kể từ đó AVT bắt đầu bước vào một khúc quanh quan trọng với phần trình bầy những nhạc phẩm trào phúng, sát với đời sống thường ngày trong xã hội. Với sự tán thưởng nồng nhiệt của khán giả. Sau thời gian này, Lữ Liên lại đặt cho AVT một số bài mới như Ông Nội Trợ, Trắng Đen, Dậy Thì, vv… Tất cả những nhạc phẩm này đã khiến tên tuổi AVT càng này càng lên cao

Ngoài những sáng tác của nhạc sĩ Lữ Liên, nhạc sĩ Anh Bằng cũng sáng tác cho ban tam ca này một nhạc phẩm nổi tiếng khác có tựa đề là Huynh Đệ Chi Binh, thêm vào đó là một sáng tác của Duy Nhượng là bài Ai Lên Xe Bus…

Từ đó, ban AVT đã trở thành một tam ca nhạc đắt giá tại các phòng trà ca nhạc và vũ trường cũng như các Đại Nhạc Hôi cùng các đài Phát thanh và Truyền Hình. Nói cho đúng, AVT đã trở thành một hiện tượng trong sinh họat ca nhạc tại Việt Nam với một khuynh hướng thể hiện chưa từng có trước đó. Như vậy có thể khẳng định là AVT đã giữ vai trò độc tôn bằng hình thức tam ca trào phúng. Một thời gian sau, một vài kết hợp dưới hình thức tương tự cũng được ra đời, nhưng không có khả năng thu hút người nghe như AVT, nên đã không tồn tại được bao lâu.

Sau những bài hát trào phúng được nhắc tới ở trên là đến một lọat những bài khác được nhạc sĩ Lữ Liên sáng tác cho ban AVT trình bầy như Ba Bà Mẹ Chồng, Cờ Người, Em Tập Vespa, vv… Đó là những nhạc phẩm đã lót đường cho ban AVT thăng tiến rất nhanh. Ngoài những lời lẽ châm biếm trong những bài hát trước đó, người nghe còn cảm thấy rất thích tú với những bài hát được Lữ Liên sáng tác với hình thức lời thanh mà ý tục, tương tự những thi phẩm nữ sĩ Hồ Xuân Hương, trong đó có tác phẩm Cờ Người đã được phổ nhạc hoàn toàn mang chất AVT độc đáo…

Trong khoảng thời gian từ 60 đến 64, AVT đã được 2 hãng đĩa Sóng Nhạc và Việt Nam mời thu đến 20 đĩa nhạc và băng nhạc. Và AVT còn nhận lời trình diễn cho các phòng trà ca nhạc và vũ trường lớn ở Sài Gòn như Queen Bee, Quốc Tế, Bồng Lai, vv…

Vào năm 1965, nhạc sĩ Hoàng Hải được lệnh giải ngũ. Hoàng Hải với tên thật là Lưu Duyên, là anh của cố chuẩn tướng Lưu Kim Cương, sau đó sang làm cho đài VOA tức Tiếng Nói Tự Do. Nhạc sĩ Lữ Liên được mời vào thay thế và trở thành trưởng ban AVT từ đó. Cùng một lúc ông còn là trưởng ban kịch của Biệt Đòan Văn Nghệ Trung Ương. Với các nghệ sĩ : Hoàng Năm, Đỗ Lệnh Trường, Xuân Phúc, Bích Huyền, Cẩm Thúy, Thúy Liệu, Lệ Sửu, v.v…

Sau khi nhận lời trở thành một thành viên của AVT, lúc đó măc dù trong ban không còn ai mang tên có chữ có A ở đầu, nhưng Lữ Liên vẫn giữ nguyên cái tên AVT. Vì ông cho rằng tên đó đã đi sâu vào tâm hồn quần chúng. Nhưng ông đã đưa ra một vài đề nghị với một số thay đổi. Thứ nhất, với vai trò trưởng ban ông đổi danh xưng chính thức cho AVT là “Ban Tam Ca Trào Phúng AVT”, thay vì Ban Kích Động Nhạc AVT.

Ngoài ra, còn có thêm một sự thay đổi quan trọng khác là loại bỏ 3 nhạc khí Tây Phương để chỉ sử dụng những nhạc khí cổ truyền Việt Nam. Từ đó Vân Sơn chơi Tỳ Bà, Tuấn Đăng chơi đàn đoản và Lữ Liên sử dụng đàn nhị tức đàn cò.

Tới khoảng thời gian 1966-67, chính phủ Việt Nam theo đuổi chương trình trao đổi văn hóa với các nước Á Châu, AVT với thành phần trên đã theo Đoàn Văn Nghệ Việt Nam của nhạc sĩ Hoàng Thi Thơ di trình diễn tại rất nhiều quốc gia như Lào, Cao Miên, Phi Luật Tân, Thái Lan, Tân Gia Ba, Mã Lai, Nhật Bản, vv…

Sang đến năm 1968 thì “Ban Tam Ca Trào Phúng AVT” đi vào một thời kỳ có thể gọi là cực thịnh với những chuyến lưu diễn tại rất nhiều quốc gia Âu Châu.

Theo lời yêu cầu của các đồng bào Việt Nam tại Pháp, chính phủ Việt Nam đã gửi một phái đoàn văn nghệ hùng hậu gồm đầy đủ các bộ môn thi, ca, vũ, nhạc, kịch, vv… dưới sự dìu dắt của nhạc sĩ Hoàng thi Thơ cùng các vũ sư Lưu Hồng và Trịnh Toàn sang Âu Châu trình diễn lần thứ nhất.

Lần ra mắt ở rạp Maubert Mutualité Paris, Lữ Liên đã sáng tác một số bài dành riêng cho AVT như Chúc Xuân, Vòng Quanh Chợ Tết, Tiên Sài Gòn, Gái Trai Thời Đại, Lịch Sử Mái Tóc Huyền, Mảnh Bằng, 3 Ông Bố Vợ, vv… để trình diễn trước một số khán giả kỷ lục. Còn một số đông khán giả phải đứng ở ngoài vì hết chỗ.

Trong lần ra mắt đáng ghi nhớ đó, AVT mặc sức vẫy vùng. Mỗi câu hát là một chuỗi cười và tiếng vỗ tay vang dội. Giữa mỗi bài hát đều có phần solo nhạc. Tiếng nhạc khí Việt Nam thánh thót, véo von như chim hót khiến khán giả im lặng cơ hồ như nín thở để thưởng thức. Đến phần kết thúc mỗi bài hát thì tiếng vỗ tay vang lên như sấm động. Nhất là trong tiết mục AVT trình tấu cũng bằng Tỳ Bà, Nhị Huyền và Đàn Đỏan hai nhạc khúc bất tử của Johan Strauss là Le Beau Danube Bleu và Les Flots Du Danube. Khán gỉa đã vỗ tay không ngừng khi chấm dứt. AVT phải dắt tay nhau ra cám ơn khán giả 3 lần ! Vãn hát, khán giả đã tràn lên sân khấu vây quanh các nhạc sĩ để khen ngợi. Nhất là các khán giả người địa phương muốn xem tận mắt từng cây đàn của AVT đã sử dụng.

Lần trình diễn đó của AVT đã gây chấn động cả Paris. Đi đến đâu người ta cũng nhắc tới AVT. Đó có thể coi như thời kỳ huy hoàng nhất của ban ta ca trào phúng này. Sau đêm trình diễn ở rạp Maubert và sau khi nghỉ một ngày, bộ ba Lữ Liên, Vân Sơn và Tuấn Đăng sang diễn một xuất ở Thụy Sĩ và một xuất ở Luân Đôn. Sau đó họ lại về Pháp để trình diễn một xuất ở dưới miền nam.

Rồi sau đó, phái đoàn lại tiếp tục đi trình diễn tại Maroc, Algérie, Tunisie, vv… Nơi nào họ cũng gặt hái được những thành công rực rỡ trước khi trở về Việt Nam. Đó là chưa kể AVT còn có dịp sang trình diễn tận nước Cộng Hòa Trung Phi trong thời kỳ lãnh đạo của tổng thống Bokassa.

Qua năm 1969, lại một lần nữa thể theo lời mời của Tổng Hội Sinh Viên Việt Nam tại Pháp, chính phủ Việt Nam lại cử một đoàn văn nghệ gồm AVT với Lữ Liên, Vân Sơn, Tuấn Đăng cùng 2 nữ ca sĩ Hoàng Oanh và Hà Thanh, vợ chồng nhạc sĩ cổ nhạc Vĩnh Phan, nhạc sĩ Huỳnh Anh và cây sáo Nguyễn Đình Nghĩa sang quốc gia này. Một chương trình dài 2 tiếng gồm đủ mọi tiết mục được dàn dựng để trình diễn ở tất cả những địa điểm mà anh chị em sinh viên ở Parius tổ chức trong những ngày cuối năm. Chuyến lưu diễn này kéo dài 1 tháng với một thành công rực rỡ.

Ngoài những lần trình diễn chung với 2 nhạc sĩ khác trong AVT, hình ảnh nhạc sĩ Lữ Liên còn ghi đậm nét trong trí nhớ mọi người khi ông cùng nhạc sĩ Hoàng Thi Thao đồng diễn tiết mục “Cò Tây-Cò Ta”, được coi là một tiết mục rất ăn khách vào thời đó, cũng như sau này tại hải ngọai. “Cò Tây-Cò Ta” cũng đã được thu hình trong một chương trình Paris By Night cách đây vài năm, gây được nbhiều thích thú cho khán thính giả.

Rồi đến tháng 4 năm 75, Lữ Liên nhờ làm cho đài Mẹ Việt Nam nên được đi tàu ra Phú Quốc để rồi được đưa sang đảo Guam trước khi đến Mỹ. Trong khi đó Vân Sơn và Tuấn Đăng bị kẹt lại. Riêng Vân Sơn, một thời gian ngắn sau biến cố tháng 4 năm 75, đã nhảy xuống sông Thị Nghe tự tử. Qua một bài viết của Băng Đình thì Vân Sơn đã nhảy cầu Thị Nghè tự tử để phản đối sự áp bức của chính quyền mới đối với giới văn nghệ sĩ.

Trong khi về phía chính quyền thì cho là Vân Sơn làm rối loạn trật tự tại chợ Thị Nghè, bị công an khu vực rượt nên sợ quá phải nhảy vội xuống sông Thị Nghè. Vân Sơn, chết vì đầu đập vào một cây gỗ. Có người hỏi nữ nghệ sĩ Hồng Vân là người đứng ra quyên tiền để chôn cất cho Vân Sơn, về nguyên nhân cái chết của anh. Nhưng Hồng Vân cũng trả lời không biết rõ nguyên nhân.

Về phần nhạc sĩ Lữ Liên, theo một nguồn tin khác cho biết lý do khiến Vân sơn tìm đến cái chết đã đến từ chuyện gia đình…

Một thành viên từ những ngày đầu của ban AVT là Tuấn Đăng hiện nay vẫn hoạt động ở Sài Gòn. Hàng đêm anh hát và đàn tại một quán có tên là Tiếng Dương Cầm trong khu cư xá sĩ quan Chí Hòa.

Còn Anh Linh, người sáng lập ra AVT, từ khi qua Mỹ theo diện HO đến nay, là ca đoàn trưởng của một giáo xứ ở San Jose. Vợ chồng anh còn là chủ của một tiệm phở đông khách ở thành phố này.

Sau một thời gian vất vả ở các trại tỵ nạn, các anh chị em nghệ sĩ ở khắp nơi đổ dồn về tiểu bang California lập nghiệp. Nhờ sự yểm trợ của cơ quan USCC, một số anh nghệ sĩ có tên tuổi như Hoàng Thi Thơ, Nam Lộc, Jo Marcel, Lê Quỳnh, Kiều Chinh, Lữ Liên, Vũ Huyến, Ngọc Bích vv… đã được nhận vào làm việc tại cơ quan này.

Một thời gian ngắn sau khi sang đến Mỹ, ban Tam Ca Trào Phúng AVT Hải Ngọai đã được thành lập do ý kiến của nhạc sĩ Lữ Liên. Và sau một thời gian tập luyện một ban văn nghệ hùng hậu đã được thành lập để cùng kéo nhau sang Paris trình diễn, trong số dĩ nhiên không thể nào thiếu AVT Hải Ngoại với Ngọc Bích, Vũ Huyến và Lữ Liên.

Toàn thể khán giả đã tỏ ra rất thích thú khi được nghe lại những nhạc phẩm trào phúng quen thuộc ngày nào. Yếu tố đó đã khiến cho AVT gặt hái được những thành quả to lớn. Nhưng sau đó, với thời gian, thành phần AVT Hải Ngọai có một vài thay đổi và một số hoạt động cũng như một số sáng tác mới được ghi nhận như sau:

14/2/77 : Một lần nữa AVT có sự thay đổi trong thành phần khi Trường Duy vào thay thế cho Ngọc Bích. Cùng với đoàn văn nghệ trên, bộ ba sang Âu Châu trình diễn trong vòng 19 ngày.

01/12/77 : Sẵn có đoàn nghệ sĩ cơ hữu này, nhạc sĩ Hoàng Thi Thơ đã mang cả đoàn sang cộng hòa Trung Phi trình diễn nhân ngày Hoàng Đế Bokassa Đệ Nhất đăng quang.

Năm 1987 : Nhạc sĩ Anh Bằng đã thực hiện 1 cuốn băng AVT Hải Ngoại đầu tiên do trung tâm Asia phát hành. Trong băng này có một nhạc phẩm mới mang tựa đề Gốc Mít do Lữ Liên và Anh Bằng sáng tác, nói về cuộc đời của những người dân Việt tỵ nạn, lang thang trên khắp thế giới để tìm miếng cơm manh áo. Gặp nhau cũng không biết là người đồng hương,với những cảnh ngộ trớ trêu, cười ra nước mắt.

AVT với tiếng hát Lữ Liên, Vũ Huyến và Trường Duy và bài mới thứ 2 của nhạc sĩ Anh Bằng mang tựa đề Canh Cua Rốc, mô tả những chàng tai tỵ nạn xa quê hương thèm món canh cua từng đêm như thèm khát những vóc dáng xinh xinh.

Năm 1988 : thành phần AVT được tăng cường thêm nữ nghệ sĩ Thúy Liệu đã sang Úc trình diễn tại Sydney trong một chương trình kịch vui kéo dài trong 10 ngày.

Năm 1992 : AVT có một sự thay đổi với Hoàng Long vào thay thế cho nhạc sĩ Vũ Huyến, đã cùng nhau thực hiện một băng cassette, thu thanh tại phòng thu Tùng Giang và do trung tâm Khánh Hà phát hành. Trong băng này có một sáng tác mới của Lữ Liên là Trận Cầu Quốc Tế, mô tả cuộc trực tiếp truyền thanh của AVT trong 1 trận cầu giao hữu nhưng không kém phần quyết liệt của 2 đội banh, một nam, một nữ từ Âu Mỹ đến Việt Nam. Khán giả Sài Gòn được xem nhiều pha gay cấn đầy nghệ thuật tân kỳ. Tuy chỉ là giả tưởng, nhưng với những “sound effects”, người nghe có cảm tưởng như đang tham dự một trận cầu thật.

Năm 1994, vào dịp Xuân Giáp Tuất trung tâm Giáng Ngọc tung ra cuốn video đầu tiên của AVT tại hải ngọai. Dựa theo một áng thơ tuyệt tác của nữ sĩ Hồ Xuân hương, nhạc sĩ Lữ Liên lần đầu tiên trình diễn chung với 2 nữ nghệ sĩ Thúy Lan và Thúy Hương để trình bầy nhạc phẩm Đánh Đu, với phần nhạc do Lữ Liên tự đảm trách, nhạc sĩ Ngọc Bích hòa âm và sử dụng Keyboard.

Ở trên là những chi tiết người viết thu thập được phần lớn từ người được coi như linh hồn của ban Tam Ca Trào Phúng AVT là Lữ Liên trong thời kỳ ông còn minh mẫn. Trong lần đến thăm ông gần đây, sức khỏe của ông có phần sa sút hơn xưa. Nhất là sau khi bị té nặng vào năm ngoái, 2007.

Sau lần đó, trí nhớ của nhạc sĩ Lữ Liên tỏ ra kém hẳn trước với một giọng nói không còn được linh họat, nếu không muốn nói là thiếu sự liên tục. Thật ra tình trạng này đối với số tuổi 91 của ông cũng là bình thường. Mặc dù vậy, nhạc sĩ Lữ Liên vẫn còn cung cấp được cho tôi một số chi tiết liên quan đến tiểu sử của ông…

Ông mang họ Lã, sinh trưởng ở Hải Phòng trong một gia đình mà thân phụ ông cũng là một nghệ sĩ, ngoài việc làm chính ở sở Bưu Điện. Khi Lữ Liên còn nhỏ, thân phụ ông đã đứng ra lập một gánh hát cổ nên ông đã có dịp gần gũi với những âm thanh nhạc cổ truyền. Ông trưởng thành trong khung cảnh văn nghệ đó nên đã chịu nhiều ảnh hưởng để sau đó trở thành một nghệ sĩ tài ba mà sự đóng góp của ông được coi như rất lớn lao cho nền âm nhạc Việt Nam… (theo TiVi Tuần San 1144 & 1145) 

NHẠC SĨ LỮ LIÊN

Trưa 8/7, một trong những cổ thụ âm nhạc Việt Nam – nhạc sĩ Lữ Liên đã trút hơi thở cuối cùng tại bệnh viện Garden Grove, Mỹ. Ông hưởng thọ 96 tuổi.

Nhạc sĩ Lữ Liên sinh năm 1917 ở Hải Phòng. Trong khai sinh ông ghi họ Lã, nhưng nghệ danh là Lữ Liên. Cha ông dù là nhân viên bưu điện nhưng lại đam mê nghệ thuật. Ca sĩ Tuấn Ngọc từng kể : “Ông nội tôi mê cổ nhạc, chính vì đứng ra lập ban cổ nhạc mà cha tôi mới có cơ hội học hỏi, làm quen với các nhạc sĩ cổ nhạc”.

Nhạc sĩ Lữ Liên trước đây từng tham gia ban hợp ca Thăng Long, cùng với Thái Thanh, Hoài Bắc và Hoài Trung biểu diễn rất thành công những ca khúc mang âm hưởng dân ca ba miền và những ca khúc trữ tình. Ông lập gia đình và có những đứa con mà khi trưởng thành họ đều gắn bó với âm nhạc, được công chúng trong và ngoài nước yêu mến : Tuấn Ngọc, Bích Chiêu, Anh Tú, Khánh Hà, Thúy Anh, Lan Anh và Lưu Bích.

Tên tuổi nhạc sĩ Lữ Liên được biết đến với sự hình thành và phát triển của nhóm nhạc AVT – tên của một ban tam ca trào phúng đã đi vào lịch sử âm nhạc Việt Nam với tính chất mượn giai điệu ngũ cung, những ca khúc, bài lý, dân ca, bài chồi để viết lời mới châm biếm, mỉa mai những cảnh tượng gai mắt, chướng tai trong cuộc sống.

AVT nổi tiếng và được khán thính giả trên mọi miền đất nước yêu mến. Những lời ca dí dỏm trong nhạc phẩm do AVT trình bày mang lại niềm vui cho khán thính giả suốt nhiều thập niên. Chúng đã đóng góp khá nhiều những giá trị tinh thần trong kho tàng văn hóa dân gian dù ca khúc được AVT thể hiện sử dụng nhiều từ loại văn chương truyền khẩu rất phổ thông ở miền Bắc thời đó.

Ban đầu, tam ca AVT gồm: Anh Linh, Vân Sơn và Tuấn Đăng chuyên thể hiện những ca khúc vui nhộn. Họ lấy 3 chữ đầu của tên mình để ghép lại thành AVT để đặt tên. Người đứng ra thành lập ban AVT chính là nhạc sĩ Anh Linh. Nhạc sĩ Lữ Liên giai đoạn này là người sáng tác các ca khúc cho nhóm AVT. Ông đã trích một đoạn trong bản Thất nghiệp ca, đặt tên là Tam nghiệp, mô tả 3 anh thợ nhuộm, thợ sửa khóa và thầy bói để AVT biểu diễn.

Lập tức tính hài hước pha với diễn xuất, lại có ưu thế vừa đàn, vừa ca, vừa châm biếm duyên dáng, AVT nổi bật từ ngày có bàn tay “phù phép” của nhạc sĩ Lữ Liên. Giai đoạn này ông đã cho ra đời những ca khúc : Chúc xuân, Vòng quanh chợ tết, Tiên Sài Gòn, Gái trai thời đại, Lịch sử mái tóc huyền, Mảnh bằng, Ba ông bố vợ…

Soạn giả Viễn Châu kể : “Lệnh bắt quân dịch đã khiến nhóm AVT mất đi Anh Linh. Năm 1962 nhạc sĩ Lữ Liên chính thức gia nhập nhóm, sau một thời gian Hoàng Hải thay thế nhưng không trụ vững. Để thay đổi khẩu vị, nhạc phẩm Tam nghiệp của anh Lữ Liên được sửa đổi đôi chút với những nghề thợ sửa xe máy (do Lữ Liên ca), nghề giác hơi tẩm quất (do Vân Sơn ca) và nghề thợ mộc (do Tuấn Đăng ca). Nếu bài vọng cổ hài của tôi ứng biến với âm nhạc ngũ cung, thì âm điệu cổ truyền Bắc bộ với ca trù, hát khách, ả đào, chầu văn… đã được nhạc sĩ Lữ Liên đưa vào rất dí dỏm và mang tính trào phúng sống động”

Cũng theo nhạc sĩ Lữ Liên đã khái quát được hoàn cảnh xã hội thời đó. Những nhạc phẩm trào phúng, sát với đời sống thường ngày trong xã hội của AVT lên án mạnh mẽ những thói trăng hoa, dỏm đời, học đua đòi… Cách châm biếm đó nhận được sự tán thưởng nồng nhiệt của khán giả. Sau thời gian này, Lữ Liên lại sáng tác cho AVT một số bài hát : Ông nội trợ, Trắng đen, Dậy thì, Trâu ơi ta bảo này, Ba bà mẹ chồng, Cờ người, Em tập vespa…. Tất cả những ca khúc này đã đưa tên tuổi AVT lên đỉnh cao nghệ thuật.

Từ năm 1960 – 1964, nhóm AVT đã được 2 hãng đĩa Sóng Nhạc và Việt Nam mời thu đến 20 đĩa nhạc. Nhóm đắt show diễn ở các phòng trà ca nhạc và vũ trường lớn của Sài Gòn như : Queen Bee, Quốc Tế, Bồng Lai… Sau ngày miền Nam “đứt phim”, nhạc sĩ Lữ Liên sang Mỹ định cư cùng các con.

Lúc này ca sĩ Khánh Hà đã lập trung tâm sản xuất băng nhạc, nên nhạc sĩ Lữ Liên đã tái lập lại nhóm ATV để thực hiện việc ghi âm và thi thoảng biểu diễn tại Mỹ, Úc. Trải qua nhiều biến đổi, năm 1988 nhóm có thêm sự tham gia của nữ nghệ sĩ Thúy Liệu khi sang Úc biểu diễn, đến năm 1992, AVT có thêm nhạc sĩ Hoàng Long. Năm 1994, vào dịp hát tết nhóm AVT đã ra mắt một loạt ca khúc mà nhạc sĩ Lữ Liên dựa theo áng thơ của nữ sĩ Hồ Xuân hương để sáng tác, châm biếm thói thích ong bướm, trăng hoa của những kẻ háo sắc. Lúc này ông đã trình diễn cùng hai nữ nghệ sĩ Thúy Lan và Thúy Hương, tạo dấu ấn cuối đời với nhạc phẩm Đánh đu.

Năm 2008, nhạc sĩ Lữ Liên về cư ngụ tại Orange County – miền Nam California – Mỹ. SG Lan HuongÔng sống trong một căn nhỏ và được các con thăm viếng mỗi tuần. “Sự ra đi của bố tôi là nỗi đau xót rất lớn đối với anh em trong gia đình. Cả cuộc đời bố tôi luôn dành cho việc sáng tác và xem những tình cảm của khán thính giả dành cho ông, cho chúng tôi là niềm hạnh phúc” – ca sĩ Tuấn Ngọc tâm sự trước khi anh bay về Mỹ cùng vợ là ca sĩ Thái Thảo để lo hậu sự cho cha mình. (theo Thoại Hà – NLĐ)

Lan Hương chuyển tiếp

THÁI THANH VỚI HƠN 300 CA KHÚC

Logo Ca nhac

9 Thai Thanh 5THÁI THANH

VÀ “CHUYỆN BA NGƯỜI”

- Đoàn Thạch Hãn

Có lần, trong một cuộc phỏng vấn của giới truyền thông hải ngoại, một nhà báo đã hỏi Thái Thanh có hay không mối tình giữa bà và nhà văn Mai Thảo, Thái Thanh đã trả lời : “Có liên hệ tình cảm khi tôi còn ở với chồng và dù bỏ chồng rồi thì anh Mai Thảo vẫn quý tôi đến cái độ tôi muốn thế nào anh ấy chiều như thế. Nhưng mà tôi cổ lỗ sĩ lắm các ông ạ. Hễ không có cưới là không có ăn ở với nhau”. Theo cách nói của Thái Thanh thì chuyện họ có một thời yêu nhau là sự thật. Và Thái Thanh sẵn sàng sống phần đời còn lại với Mai Thảo sau một đám cưới, nhưng hình như Mai Thảo đã tránh né. Ông ta chỉ muốn sống như đã từng sống với vài người phụ nữ khác.

Cả ba người – Thái Thanh, Lê Quỳnh và Mai Thảo đều là những nhân vật nổi tiếng thuộc loại hàng đầu trong lãnh vực văn học – nghệ thuật tại miền Nam trước năm 1975. Thái Thanh được mệnh danh là “tiếng hát vượt thời gian”. Giọng hát sang trọng và điêu luyện của bà được xếp trên cả Lệ Thu, Khánh Ly một bậc. Bộ ba ca sĩ nổi tiếng thời bấy giờ : Khánh Ly, Lệ Thu và Thái Thanh

Thai Thanh 3Chồng chính thức của Thái Thanh là diễn viên điện ảnh kỳ cựu Lê Quỳnh. Ông còn là một thiếu ta phi công của quân đội Việt Nam Cộng Hòa. Do cá tính của mỗi người, cuộc sống hôn nhân của họ không được hạnh phúc, dù đã có với nhau 5 người con. Nhưng kẻ phá bĩnh cuối cùng, như giọt nước làm tràn ly, khiến Thái Thanh – Lê Quỳnh phải chia tay là nhà văn Mai Thảo, trong vai một kẻ trộm tình. Kết thúc “chuyện ba người” này là trận đánh ghen của Lê Quỳnh giành cho Mai Thảo từng gây xôn xao một thời trong giới văn nghệ Sài Gòn.

Cuộc hôn nhân của danh ca và tài tử

Cho đến hôm nay, trong lòng những người yêu dòng nhạc tiền chiến và âm hưởng tiền chiến thuộc nhiều thế hệ, vẫn chưa có tiếng hát nào thay thế được Thái Thanh ở sự ngọt ngào, truyền cảm, đầy chất kỹ thuật. Được thiên phú một chất giọng opera trong vắt, nhưng Thái Thanh lại ảnh hưởng làn điệu dân ca chầu văn, quan họ, chèo… từ thủa nhỏ ở quê nhà, đã tạo nên phong cách đặc biệt của riêng bà.

Gần một thế kỷ, âm nhạc Việt Nam đã cho ra đời nhiều tác phẩm bất tử, gắn liền với những giọng ca sống mãi với thời gian, như trường hợp Giọt mưa thu, Con thuyền không bến của Đặng Thế Phong, Buồn tàn thu, Đàn chim Việt, Thiên thai của Văn Cao, Nương chiều, Bà mẹ Gio Linh, Kỷ niệm của Phạm Duy… Hầu hết những ca khúc kinh điển này đếu gắn liền với tên tuổi Thái Thanh. Ca sĩ Thái Thanh có giọng ca sang trọng và điêu luyện hơn cả Khánh Ly và Lệ Thu

Thái Thanh tên thật là Phạm Thị Băng Thanh, sinh năm 1934 tại Hà Nội, trong một gia đình gắn bó với âm nhạc. Thái Thanh là em ruột của ca sĩ Thái Hằng (vợ của nhạc sĩ Phạm Duy) và là em gái kế của nhạc sĩ nổi tiếng Phạm Đình Chương (ca sĩ Hoài Bắc). 9 Thai Thanh 7Bà còn có một người anh cùng cha khác mẹ khác là Phạm Đình Viêm (ca sĩ Hoài Trung). Họ đã cùng nhau dựng lên ban hợp ca Thăng Long vang danh một thời. Không thông qua một trường lớp đào tạo nào cả nhưng Thái Thanh, ngoài năng khiếu bẩm sinh ra, còn được các anh chị rèn luyện từ nhỏ, giọng bà có âm vực rộng, nên thể loại âm nhạc của bà rất phong phú, đa dạng.

Thời kỳ đầu bà theo chị là ca sĩ Thái Hằng tham gia kháng chiến, chuyên biểu diễn phục vụ ở các chiến khu. Nghệ danh Thái Thanh bắt đầu từ đó. Năm 1951, bà theo gia đình chị ruột là Thái Hằng – Phạm Duy vào Sài Gòn lập nghiệp, và tiếp tục ca hát. Thái Thanh trở nên nổi tiếng với những ca khúc tiền chiến được đông đảo quần chúng yêu thích, đặc biệt là giới trí thức. Tiếng hát của bà thống trị phần lớn các chương trình phát thanh, truyền hình và phòng trà ở Sài Gòn suốt hơn hai thập niên, dường như không có đối thủ cạnh tranh.

Tài tử Lê Quỳnh

Năm 1956, Thái Thanh kết hôn với Lê Quỳnh, một trong số nam diễn viên nổi tiếng thuộc lớp đầu tiên của điện ảnh miền Nam, Ông sinh năm 1934 tại Hà Nội (bằng tuổi Thái Thanh).

Năm 1952, Lê Quỳnh tốt nghiệp tú tài ban văn chương và gia nhập không quân của quân đội Pháp. Về sau chuyển thành không lực của quân đội Việt Nam Cộng Hòa với cấp bậc sau cùng là thiếu tá. Năm 1954, Lê Quỳnh theo gia đình vào Nam lập nghiệp. Ông không mấy thành công trên con đường binh nghiệp, Le Quynh 1nhưng cuộc đời diễn viên của ông lại là một chuỗi thành công rực rỡ, kể từ sau 1956 trở đi với hàng loạt vai chính trong các bộ phim tình cảm : Chúng tôi muốn sống, Đất lành, Hồi chuông Thiên Mụ, Thiếu phụ Nam Xương, Vụ án tình, Ngàn năm mây bay, Đôi mắt người xưa, 11 giờ 30, Chờ sáng, Mùa thu cuối cùng, Bẩy ngầm…

Ngoài ra, Lê Quỳnh cũng xuất hiện trong vai thứ của một số phim quốc tế như: The Quiet American, A Night Of The Dragon, Transit A Saigon. Năm 1969, Lê Quỳnh bắt tay làm bộ phim Giã từ bóng tối trong vai trò đạo diễn, nhưng không được công chúng đón nhận và đó cũng là phim duy nhất mà ông làm đạo diễn. Cũng có thời Lê Quỳnh mon men bước vào con đường hoạt động chính trường khi ra ứng cử dân biểu quốc hội vào năm 1967 nhưng thất cử

Lê Quỳnh chung sống với Thái Thanh được 9 năm (1956 – 1965) thì gãy gánh, sau khi đã có với nhau 5 mặt con, mà người con đầu là Lê Thị Ý Lan, sinh năm 1957, hiện là ca sĩ nổi tiếng ở hải ngoại, thường về biểu diễn tại Việt Nam (ca sĩ Ý Lan). Là một diễn viên có nét đẹp rất đàn ông, Lê Quỳnh được mô tả như một gã đa tình, nhưng tánh tình lại rất ghen tuông.

Chính vì thế cuộc sống vợ chồng của họ luôn là những tháng ngày đầy sóng gió. Có lần, Thái Thanh đi hát cùng với hai người anh của mình là Hoài Trung, Hoài Bắc. Dù có xe đưa đón, nhưng Lê Quỳnh vẫn âm thầm bám sát để theo dõi, và ông đã ghen với cả người lái xe vì anh ta đã lịch sự mở cửa cho Thái Thanh. Tuy nhiên, việc Lê Quỳnh tặng cho nhà văn Mai Thảo một trận đòn ghen ở phòng trà Bồng Lai năm 1965 thì không phải là chuyện ghen bóng ghen gió.

“Kẻ trộm tình”

Thật sự, chuyện Mai Thảo dan díu tình cảm với Thái Thanh là có thật. Sau này, chính Mai Thảo đã gần như dàn trải phần lớn tâm sự thầm kín của mình trong tiểu thuyết Mười đêm ngà ngọc. Cho dù ông không xác nhận, cũng không phủ nhận khi được phỏng vấn, có phải đã viết tác phẩm này cho Thái Thanh hay không,Mai Thao 1 tuy nhiên, hầu hết bạn bè thân thiết của Mai Thảo và người đọc đều biết và thấy rõ bóng dáng của Thái Thanh trong đó.

Vào thời điểm này, vợ chồng Thái Thanh – Lê Quỳnh đang sống cuộc sống gia đình như địa ngục, với những xung đột tiếp diễn hàng ngày, và việc phải chia tay nhau chỉ còn là vấn đề thời gian. Tuy nhiên Mai Thảo vẫn là giọt nước cuối cùng làm tràn ly. Ông ta là nguyên nhân cũng là cái cớ cho màn ly dị với diện mạo của một kẻ trộm tình.

Mai Thảo có tên thật là Nguyễn Đăng Quý, gốc gác ở làng Thổ Khối, huyện Gia Lâm, tỉnh Bắc Ninh, nhưng được sinh ra tại chợ Cồn, xã Quần Phương Hạ, huyện Hải Hậu, tỉnh Nam Định. Cha ông là một nhà buôn giàu có. Thơ ấu, ông theo học trường làng, nhưng khi lên trung học thì chuyển về học trường Chu Văn An, Hà Nội. Năm 1945, ông rời gia đình vào Thanh Hóa để đi theo kháng chiến. Mai Thảo làm công tác viết báo và tham gia các đoàn văn công đi lưu diễn khắp Liên khu 3, Liên khu Tư và Liên khu Việt Bắc. Đến năm 1951 thì ông bỏ về thành đi buôn theo nghiệp cha.

Năm 1954, ông định cư hẳn ở Sài Gòn, và trở thành một trong những nhà văn nổi tiếng. Cùng với Duyên Anh, Mai Thảo là hai nhà văn có số lượng tiểu thuyết xuất bản hàng đầu của miền Nam. Suốt đời Mai Thảo chưa một lần có vợ, nhưng già nhân ngãi non vợ chồng thì không kể hết. Ông được những bằng hữu thân thiết mô tả như một tay chơi có hạng, từng một thời không đêm nào là không có mặt tại vũ trường, sống trong trùng vây của rượu và gái.

Mai ThaoĐiều này, cũng được chính Mai Thảo viết rõ trong truyện Một đêm thứ bảy. Nhưng tiền ở đâu ra để Mai Thảo có thể ăn xài như một thiếu gia công tử ?

Hãy nghe lời nhà thơ Thái Thủy, một người bạn thân của Mai Thảo nói về trường hợp này : “Văn nghệ sĩ Bắc Hà vào Nam được các cơ quan IRC, Asia Foundation và USIS của Hoa Kỳ giúp đỡ lập ra tờ Sáng Tạo và anh Mai Thảo làm chủ nhiệm. Thời bấy giờ Mai Thảo có khả năng tài chánh, viết nhiều feulletons ăn khách, và tờ Sáng Tạo được tài trợ vững. Anh có xe hơi Fiat hiệu Austin, có nơi ăn chốn ở, có danh vọng trong giới văn học và nổi tiếng ăn chơi hào phóng”.

Một trong những người phụ nữ đã chung sống với Mai Thảo nhiều năm là một cô vũ nữ xinh đẹp tên Cúc, hoa khôi của vũ trường Tự Do. Ngoài Cúc ra, vũ trường này còn có Mỹ (Mỹ “Khùng”) là một cặp bài trùng, thuộc hàng đào nhất ở đây. Có tiền, Mai Thảo vừa ăn ở với cô Cúc, nhưng lại lén lút trăng hoa vớ Mỹ “khùng”. Nhưng theo nhà văn Văn Quang, thì nàng Cúc không biết gì về văn học nghệ thuật, không hiểu giá trị văn chương và có thể chẳng hề đọc Mai Thảo.

Ông viết về mối tình này của bạn mình chỉ là tình yêu ma quái vũ trường chập chờn dưới ánh đèn màu lung linh và sóng nhạc dập dềnh. Cuộc tình chẳng mặn mà, chỉ là một kết hợp theo nhu cầu. Tờ Sáng Tạo hết tài trợ thì nàng ra đi, được tài trợ thì nàng trở về, nhưng cũng chẳng kéo dài được ba năm. Và rồi, Mai Thảo tìm đến Thái Thanh, để biến thành một cuộc tình tay ba, giữa ba con người nổi tiếng, từng gây xôn xao dư luận một thời. Mai Thảo và một số bạn bè của ông ngụy trang cho tình yêu ngoài luồng này bằng cụm từ “tình yêu nghệ thuật”, “tình yêu ngà ngọc”.

Le Quynh 2Nhưng theo nhà thơ Thái Thủy thì : “Cuộc tình giữa Mai Thảo và danh ca Thái Thanh không phải là ngà ngọc mà chỉ là lãng mạn”. Điều này có thể đúng với tính chất của Thái Thanh vào thời điểm hạnh phúc gia đình đang bên bờ vực thẳm, đang rất cần một chỗ dựa tinh thần. Nhưng không thể đúng với một gã đàn ông như Mai Thảo.

Đánh ghen bằng nhẫn sắt

Cuối cùng, chuyện vụng trộm của Mai Thảo – Thái Thanh bị Lê Quỳnh phát hiện, ông đã kết thúc mọi việc bằng một trận đòn ghen vào một buổi tối thứ bảy năm 1965, tại phòng trà Bồng Lai. Lúc bấy giờ, Mai Thảo đang ngồi uống rượu với một vài bạn hữu thì Lê Quỳnh xuất hiện. Ông đã giáng một cú đấm như trời giáng vào mặt Mai Thảo nhưng trượt xuống vai. Tiếp đến là bàn tay được Lê Quỳnh võ trang bằng chiếc nhẫn sắt để tặng cho Mai Thảo một vết sẹo trên má, rồi rút êm.

Nếu không có quyền lực của ông Nguyễn Cao Kỳ can thiệp, vì quý mến Thái Thanh, muốn giữ danh dự cho bà thì báo chí lúc bấy giờ đã làm rùm beng chuyện này lên rồi.
Sau sự cố này, Lê Quỳnh đã tỏ ra hối hận và tìm cách chuộc lỗi với Thái Thanh để tiếp tục chung sống. Nhưng Thái Thanh đã cương quyết từ chối. Sau khi hai người ly dị, ai cũng tưởng Thái Thanh sẽ đến với Mai Thảo, nhưng tất cả đã không diễn ra như thế. Doan Thach HanCó lẽ trong thời gian yêu nhau, Thái Thanh đã hiểu rõ hơn con người Mai Thảo, dù là một nhà văn nổi tiếng, nhưng ông ta chỉ là một người tình lang chạ và tất nhiên sẽ không bao giờ là một người chồng tốt. Sau đó, Thái Thanh thành hôn với dân biểu Trần Quý Phong, chủ khách sạn Catinat.

Bây giờ thì cả Lê Quỳnh, Mai Thảo đều đã thành người thiên cổ, và tiếng hát vượt thời gian Thái Thanh cũng đã bước vào ngưỡng cửa 80. Tất cả đã chìm vào quá khứ theo thời gian. Và những thăng trầm cuộc sống đã làm cho người ta lãng quên cho dù đó là chuyện tình giữa ba con người nổi tiếng. (theo Đoàn Thạch Hản)

Bây giờ thì tiêng hát vượt thời gian Thái Thanh.. đã bị Alzheimer. Xin gửi những ai yêu tiếng hát Thái Thanh để vĩnh biệt linh hồn người ca sĩ tài danh này: Bà chưa chết nhưng linh hồn bà đã bị gã Alzheimer cướp đi rồi. Bà hiện sống trong nursing home Con Cò.

9 Thai Thanh 8NHỮNG CA KHÚC THÁI THANH

TRÌNH BÀY “

1) CHUYỆN TÌNH BUỒN

2) ĐẠO CA 8 – GIỌT CHUÔNG CAM LỘ

3) ĐẠO CA 9 – CHẮP TAY HOA

4) NGÀY XƯA HOÀNG THỊ

5) RU TA NGẬM NGÙI

6) TẠ ƠN ĐỜI

7) TIẾNG HÁT TO

8) TÌNH SẦU DU TỬ LÊ

9 Thai Thanh9) TÌNH HOÀI HƯƠNG

10) CỎ HỒNG

11) NGÀY XƯA HOÀNG THỊ

12) DÒNG SÔNG XANH

13) TÌNH CA

14) HOÀI CẢM

320 CA KHÚC DO THÁI THANH TRÌNH DIỄN

VẦN A

1) AnhDaQuenMuaThu [HN] 2) AnhDiDuongVangDuongXa[NhoGioDuaVe] 3) AoAnhSutChiDuongTa 4) AoTimNgayXua 5) AoTimSanTruong 6) AveMaria 7) AveMaria [2]

9 Thai Thanh 6VẦN B

8) BaiCaSao 9) BaiHuongCaVoTan 10) BaiVinhThangChoMotLoaiChim 11) BaMeGioLinh 12) BaMeNuoi 13) BanTay 14) BenCauBienGioi 15) BenPhimNga 16) BenXuan 17) BenXuan [2] 18) BenXuanXanh 19) BienSau 20) BietLy 21/- BlueTango 22) BongHoaRung 23) BongMayQua 24) BongNguoiDi 25) BongTinhYeu 26) BongTrangXua 27) BungSang 28) BuonTanThu

VẦN C

29) CacAnhDi 30) CaDaoMe 31) CaKhucMungXuan 32) CanhHoaTrang 33) CaoCungLen 34) CauSuongDiemCo 35) ChangLaAi 36) ChienSiCuaMuaXuan 37) ChieuBienKhu 38) ChieuDoThi 39) ChieuNayKhongCoEm 40) ChieuNayKhongCoEm[ConMeChieu] 41) ChieuTa[Serenata] 42) ChieuVeTrenSong 43) ChimLong 44) ChoNhau 45) ChoNhauAnTinh 46) ChuaHuong 47) ChuCuoi 48) ChuNhatXam 49) ChungConVanConDay 50) ChungThuy 51/-  ChuyenHaiNguoiLinh 52) ChuyenTinhBuon 53) ChuyenTinhTTKh 54) CoGanhGao 55) CoHaiMo 56) CoHong 57) ConChimVeDauTrenNocGiaoDuong 58) ConChutGiDeNho 59) ConThuyenKhongBen 60) CungDanXua 61) CungDonMuaXuan 62) CuuLongGiang 63) DaiLoHoangHon

VẦN D

64/- DaKhuc[Serenade] 65) DaKhuc [NMCa] 66) DaKhucHoaiCam 67) DaLaiHuong 68) DanBaoTuoiRoi 69) DanThuTayNgoc 70) DaoCa1-PhapThan 71) DaoCa2-DaiNguyen 72) DaoCa3-ChangDungSiVaConNguaVang 73) DaoCa4-QuanTheAm 74) DaoCa5-MotCanhMai 75) DaoCa6-LoiRuBuMomNangNiu 76) DaoCa7-QuaSuoiMayHong 77) DaoCa8-GiotChuongCamLo 78) DaoCa9-ChapTayHoa 79) DaoCa10-TamXuan 80) DaTamKhuc 81) DemBuon 82) DemCuoiCung 83) DemMauHong [HN] 84) DemNganTinhDai 85) DemNhoTrangSaigon 86) DemThanhVoCung[SilentNight] 87) DemThu 88) DemThuNhat 89) DiChoiChuaHuong 90) DinhMenhBuon 91) DoAi 92) DoiMatNguoiSonTay 93) DoiToiChiMotNguoi 94) DongSongXanh[LeBeauDanubeBleu] 95) DongTrieu 96) DonXuan 97) DuaEmLenDinhCao 98) DuaEmTimDongHoaVang 99) DungKhocDiVang 100) DuocMua 101) DuoiGianHoaCu 102) DuoiNangHong 103) DuongChieuLaRung 104) DuongDaiMotBong 105) DuyenThe

9 Ban Thang LongVẦN E

106) EmGangCho 107) EmLeChuaNay 108) EmSeChoToi

VẦN G

109) GanhLua 110) GheDayThuyenMo 111) Ghen 112) GiacMeDoi 113) GiacMoHoiHuong 114) GiacMoNgan 115) GiaoDuongImBong 116) GietNguoiTrongMong 117) GiotMuaThu 118) GiotMuaTrenLa 119) GoiVeAnh

VẦN H

120) HaiHoa 121) HaiNgoaiThuongCa 122) HayChoToiNhin 123) HayYeuChang 124) HenHo 125) HeoMayTinhCu 126) HoaiCam 127) HoaXuan 128) HoiChuongNuaDem[JingleBells] 129) HoiMuaHoa[Domino] 130) HoiNguoiConNhoDenTa 131) HoiNguoiEmHoaBinh 132) HoLeoNui 133) HoLo 134) HonCoViet 135) HonGioDong 136) HonTuSi 137) HonVongPhu1 138) HonVongPhu2 139) HonVongPhu3 140) HuongMocLan 141) HuongQue 142) HuongThanhBinh 143) HuongVeHaNoi

VẦN K

144) KhiCuocTinhDaChet 145) KhiToiVe 146) KhucCaMuonThuo[Granada] 147) KhucGiaoDuyen 148) KhucHatLyHuong 149) KiepNaoCoYeuNhau 150) KiepSau 151) KyNiem 152) KyVatChoEm

Thai Thanh 2VẦN L

153) LangLe 154) LaThuGuiMe 155) LaThuGuiNguoiChienSi 156) LaThuMuaXuan 157) LaUaChieuThu 158) LayTroiConDuocBinhYen 159) LayTroiCoThau 160) LeTim[NuaBuocDuongTinh] 161) LoiDuTu 162) LoiPhuDuTuTam 163) LoiTinhNong 164) LongNguoiLyHuong 165) LyQuaDeo 166) LyRuouMung 167) LyRuouMung [2]

VẦN M

168) MaiTranhChieu 169) MatBuon[MotMuaDong] 170) MauThoiGian 171) MauVaNuocMat 172) MayDamSonKhe 173) MeDonChaVe 174) MeTrungDuong 175) MoHoa 176) MoiTinhXaXua[CelebreValse] 177) MoMong[Reverie] 178) MongDu 179) MotChieuMua 180) MoTien 181) MotMaiGiaTuVuKhi 182) MuaDongBinhSi 183) MuaSGMuaHN 184) MuaThuChet 185) MuaThuDongKinh 186) MuaThuKhongTroLai 187) MuaThuKhongTroLai [2] 188) MuaThuongCu 189) MuaThuParis 190) MungXuanMenThuong 191) MuonKiepNgamNgui 192) MuonXa

VẦN N

193) NangHanhVang 194) NeuXuanNayHoaBinh 195) NgamNgui 196) NgayCuoiEm[IwentToYourWedding] 197) NgayDoChungMinh 198) NgayMua 199) NgayTamBiet 200) NgayTroVe 201) NgayVeQueCu 202) NgayXuaHoangThi 203) NgayXuaHoangThi [2] 204) NgheNhungTanPhai 205) NghinThuAoTim 206) NghinTrungXaCach 207) NghinTrungXaCach [2] 208) NguaPhiDuongXa 209) NguoiDiQuaDoiToi 210) NguoiVe 211) NguyetCam 212) NhatNang 213) NhoBenDaGiang 214) NhoNguoiRaDi 215) NhoThanhDo 216) NhungBuocChanAmTham 217) NhungChiecLaUa 218) NhungGiEmSeDemVaoCoiChet 219) NuaVangTrang 220) NuocMatQueHuong 221) NuocMatRoi [HN] 222) NuocNonNganDamRaDi 223) NuongChieu 224) NuTamXuan

CS Thai Thanh 2VẦN O

225) OiQueHuong[RoiMotChieuThu] 226) OMeLy

VẦN P

227) ParisCoGiLaKhongEm 228) PhoBuon 229) PhuongTimHoang 230) PhuongYeu 231) PhutDauTien

VẦN Q

232) QuanBenDuong 233) QueEm 234) QueHuongChoAnhVe 235) QueHuongHoaBinh 236) QueNgheo

VẦN R

237) RoiMaiToiDuaEm 238) RuCon 239) RuTaNgamNgui

VẦN S

240) SangNgang 241) SangRung 242) SaoDem 243) SauDiVang 244) SauOThuoc 245) SeCoMotNgay 246) SongNuocBiec[LesFlotsDuDanube] 247) SuoiMo

9 Thai Thanh 2VẦN T

248) TanTa 249) TaOnDoi 250) ThamUoc 251) ThanhBinhCa 252) ThanTho 253) ThienThai 254) ThieuPhuNamXuong 255) Thoi 256) ThuCaDieuThuDon 257) ThuChienTruong 258) ThuoBanDau 259) ThuongAiNhoAi 260) ThuongVeXuHue 261) ThuSau 262) ThuVeTrongMatEm 263) ThuyenXuaBenCu 264) TiengDuongCam 265) TiengHatDanCham 266) TiengHatTo 267) TiengHatTrenSong 268) TiengHoMienNam 269) TiengSaoChieuQue 270) TiengSaoThienThai 271) TiengSaoThienThai [2] 272) TiengSongCuuLong 273) TiengSongHong 274) TiengSongHuong 275) TiengThoiGian 276) TiengThu 277) TiengXua 278) TimNhau 279) TimNoiEm 280) TinhCa 281) TinhCa [2] 282) TinhCaDien 283) TinhCaMuaXuan 284) TinhChetTheoMuaDong 285) TinhHoaiHuong 286) TinhKhongBienGioi 287) TinhNgheSi 288) TinhQue 289) TinhSauDuTuLe 290) TinhTuTin 291) TocMaiSoiVanSoiDai 292) TocMay 293) ToiChuaCoNguoiYeu 294) ToiDangMoGiacMongDai 295) ToiRuEmNgu 296) ToiUocMo 297) ToiVanYeuHoaMauTim 298) ToLong 299) TongBiet 300) ToSau 301) TraLaiEmYeu 302) TrangKhuya 303) TraoLong 304) TrenSongHuong 305) TruongChi 306) Tuoi13 307) TuoiDaBuo 308) TuongKhongConThayNhau 309) TyBa

VẦN V

310) VeDuoiMaiNha 311) VeMienTrung 312) VoChongQue 313) VongNgayXanh

VẦN X

314) XaQueHuong 315) XomDem 316) XuanHoaBinh 317) XuanHopMat 318) XuanNgheSiHanhKhuc 319) XuanThaHuong 320) XuanVaTuoiTre

Yên Huỳnh chuyển tiếp

Logo thu gian 2

Vo chong 11Chết vì thằng bán kem

Ông mất. Cháu đến chia buồn với bà.

- Sao ông đang khỏe, chuẩn bị kỷ niệm thượng thọ 90 tuổi mà lại ốm đột ngột vậy bà ? Ông mất khi nào ?

- Cháu yêu à – Bà già giàn giụa nước mắt – Ông cháu mất khi ông bà đang làm “chuyện ấy”.

- Ông bà “đại lão” rồi sao lại còn làm việc đó nữa ? Quá nguy hiểm !

- Cũng không đến nỗi đâu, vì ông bà thường làm theo tiếng chuông nhà thờ mà. Dinh… Dong… Dinh… Dong… Cháu thấy không, chậm rãi, nhẹ nhàng mà vẫn rất tuyệt. Nhưng ai mà ngờ được là sáng hôm đó lại có thằng bán kem đi ngang qua đây cơ chứ.

- !!!!

Tr cuoi 5Bị vợ phạt ngay đêm tân hôn

Một tạp chí về phụ nữ phỏng vấn anh chàng mới cưới vợ. Vợ anh ta là một nữ cảnh sát giao thông.

- Xin anh cho biết cảm tưởng khi có người vợ  CSGT?

- Rất không thoải mái!

- Anh có thể nói rõ hơn ?

- Vâng, ngay đêm tân hôn tôi đã bị cô ấy phạt tới 3 lỗi cùng lúc: Tốc độ quá nhanh, đỗ sai nơi quy định và không đội mũ bảo hiểm!

- !!!!!!

Tr Ba gia 2Lên thiên đàng sớm

Thầy bói phán cho một ông đi xem : “Đường hậu vận của ông rất tốt. Nếu ông chết trước thì ông sẽ được lên thiên đàng”.

Ông kia bèn hỏi:

- Thế nếu vợ tôi chết trước ?

- Càng tốt, thì ông đã có thiên đàng ngay từ giờ phút đó.

Cuoi hiThực đơn giống voi

Vợ nghe được bí quyết giảm béo về hí hửng khoe ngay với chồng.

- Anh ạ, từ hôm nay em chỉ ăn rau và chuối thôi.

Chồng nghe thấy thế liền lầm bầm:

- Voi nó cũng chỉ ăn mỗi thế thôi đấy !

Yên Nhàn chuyển tiếp

VĂN HÓA VĂN NGHỆ (37)

Logo vannghe A

Tr Blogger 2ROMA NGÀY TRỞ LẠI

- Tạp bút

Trở lại Roma, trở lại nước Ý vào những ngày hè tháng Tám rực rỡ. Cảm nhận được không khí của nước Ý ngay từ khi bước lên máy bay ở Frankfurt, được nghe tiếng Ý lao xao, nhìn thấy tờ báo La Repubblica quen thuộc, và khi đặt chân xuống sân bay Fiumicino, những biển chỉ dẫn, các gian hàng, và cả sự chậm trễ trong việc lấy hành lý… nước Ý đang ùa trở lại trong từng hơi thở, nhịp đập !

Tháng Tám là tháng cao điểm nghỉ hè của người dân nước Ý cũng như nhiều nước Châu Âu khác, thế nên trời đã cao, đã xanh, đường lại thoáng đãng, vắng vẻ, 9 Roma 1Roma hiện ra trên những con đường với hàng thông xòe tán, với những rặng ô-liu khoe lá bên đường.

Hai năm rưỡi mới trở lại Roma. Hai năm rưỡi, khoảng thời gian không phải là ngắn, vậy mà sao về đến Roma này thì tất cả mới chỉ như thoảng qua, giống như một chuyến công tác ngắn về Việt Nam và giờ trở lại nơi này vậy. Cũng đúng thôi, khi mà mọi thứ vẫn không thay đổi, cảnh vật, con người, ký ức vẫn còn nguyên đó, thì trách nào thời gian như ngừng trôi!

Nước Ý có quá nhiều sự độc đáo để người ta phải nhớ đến: Một Venezia (Venice) thành phố đột dựng trên mặt biển, một Firenze (Florence) là kinh đô của thời đại Phục Hưng, một Milano thủ phủ của thời trang, một Pisa tháp nghiêng thách thức quy luật của vật lý, một Napoli quê hương của pizza và các làn điệu dân ca say đắm, một Sicilia nổi tiếng bất đắc dĩ là nơi chôn nhau cắt rốn của Bố già. Còn những gì nữa, những ai học về kiến trúc, điêu khắc chẳng mong một lần hành hương về đất Ý. Bóng đá là câu chuyện cửa miệng của đàn ông xứ sở này. Và những sản phẩm đóng dấu ấn “Made in Italy” như một bảo chứng cho sự tinh tế, chất lượng và hoàn mỹ.

9 Roma 2Trong tất cả những thứ đó, Roma vẫn là một giá trị trung tâm và vĩnh hằng. Khởi nguồn từ cách đây 27 thế kỷ, Roma – phiên theo âm Hán Việt là La Mã – đã dần lớn mạnh, trở thành một đế chế thống trị cả vùng Địa Trung Hải suốt thời cổ đại cho đến trung đại. Khi đế chế La Mã đã tan rã, Roma lại trở thành nơi ngự của đức Cha tối cao những người theo đạo Ki-tô Công giáo trên toàn thế giới.

Ở Roma, sự cổ kính và lịch sử đậm đặc kéo quá khứ về gần hơn với hiện tại. Quá nhiều di tích, quá nhiều chứng nhân của lịch sử vẫn đang hiện hữu ngay trong đời sống thường ngày của người dân Roma, và người ta sống với cái đó như một điều tất dĩ.

Roma là thành phố có nhiều nhà thờ nhất thế giới. Có lẽ hiếm nơi nào bạn có thể thấy ở một ngã tư bốn góc có bốn nhà thờ. Nhiều nhà thờ ở đây đã hàng trăm đến cả nghìn năm tuổi (tất nhiên nhiều cái đã được trùng tu) và gắn với những truyền thuyết trong lịch sử Giáo hội. Ở Roma, số nhà thờ được phong Vương cung thánh đường (basilica) cũng vào loại nhiều nhất. 9 Roma 3Rất nhiều nhà thờ giống như một bảo tàng nghệ thuật thu nhỏ, đầy ắp những tượng, tranh, phù điêu, khiến du khách lạc vào không khỏi ngẩn ngơ, cảm nhận điều gì thanh cao, thoát tục.

Có người đến Roma, sau khi đến chụp ảnh ở Đấu trường Colosseo, nhà thờ San Pietro, điện Pantheon, đài phun nước Trevi, thường hỏi Roma còn có gì để ngắm. Thật khó trả lời những câu hỏi như vậy. Bởi lẽ Roma không phải để ngắm vội vã như thế. Roma là thành phố lịch sử, những truyền thuyết bao phủ khắp cả thành phố này. Vì vậy, Roma để ngắm sẽ là rất ít, hoặc sẽ ngắm thấy nhiều cái giống nhau, ví như đã choáng ngợp bởi sự kỳ vĩ của thánh đường San Pietro thì sẽ khó nhận thấy được sự khác nhau ở những nhà thờ khác.

R9 Roma 4oma là thành phố để cảm nhận. Bạn đã khi nào có mặt bên Đấu trường Colosseo vào một buổi sáng vắng vẻ, khi những dòng khách du lịch tấp nập chưa ùa đến, để thấy những tia nắng bình minh rọi chiếu vào tượng đài ngót nghét gần 2000 năm tuổi của đế chế La Mã này. Chiếc cổng khải hoàn ghi công hoàng đế Costantino vẫn còn nguyên đấy, và ngay cạnh đó khu khai quật Foro Romano là phế tích của hoàng cung La Mã xa xưa. Ngồi đó, và nhìn thấy những hoàng đế, quan lại, tăng lữ, thị dân, cho đến những binh lính, nô lệ đang tái hiện một lát cắt trong lịch sử oai hùng của một đế chế. Thì ta sẽ thấy Đấu trường không chỉ là những viên đá xếp lại với nhau thành một cái sân vận động thô sơ, mà ý nghĩa chứng tích này đem lại phải hơn thế gấp nhiều lần.

Bạn hãy đến quảng trường Navona vào lúc quá nửa đêm, khi các nhà hàng quanh quảng trường đã đóng cửa, trả lại cho những bức tượng của Bernini sự kiêu hãnh trầm mặc. Lòng tự hỏi tại sao những giá trị tuyệt mỹ như thế lại tồn tại nhan nhản ở thành phố này, làm cho người ta bội thực đến mức không biết có nên tin vào bàn tay tài hoa của những nhà điêu khắc đã bao năm bồi đắp cho thành phố những tác phẩm vô song.

9 Roma 5Nằm bên bờ sông Tevere, Roma có rất nhiều cầu. Những cây cầu đá cũng có lịch sử không thua kém những công trình khác. Có ai đó đã tìm ra vị trí đứng ở trên cầu nhìn thẳng vào chỗ mái vòm trứ danh của nhà thờ San Pietro để chụp ảnh, còn tôi, tôi nhớ lắm con đường Lungotevere chạy ven sông, vào thu lá úa vương vãi rụng khắp mặt đường, để đến ngày đông cả hàng cây khẳng khiu chĩa lên trời vô số cành nhánh trống trơn, gợi niềm man mác khôn tả.

Hãy dành một ngày lang thang trong phố cổ Roma. Những con phố, ngõ rất hẹp, nhưng quang quẻ, sạch sẽ. Bất chợt lại hiện ra một khoảng trống, cũng được gọi là quảng trường. Trong phố cổ Roma thì chẳng có cây, nên đâu đó chợt bắt gặp một chùm dây leo thấy thật mát mắt. Cái yên bình trong lòng phố có phải là ở chiếc bàn kê ngay bên cửa, với hai chiếc ghế nhỏ nhắn để chủ nhà ngồi ngắm đài phun nước xinh xinh phía trước, và nhìn ra sau đó một chút là ngôi nhà thờ liền vách ngay với những tòa nhà khác. Sống ở Roma là sống với những giá trị tinh thần đã được thời gian thẩm định, nhưng người ta lại chẳng mấy phải quan tâm vì hiện tại và quá vãng vẫn đang hòa quyện làm nên cuộc sống của người Roma hôm nay.

9 Roma 6Lang thang trên phố Roma, không chỉ vào mùa này, sẽ gặp rất nhiều hàng kem. Nhất là ở khu vực gần Pantheon, gần như hàng nào cũng xúm xít người mua. Cái cảnh người lớn cũng như trẻ con, liếm liếm mút mút cây kem ốc quế với sự thỏa mãn trong ánh mắt có thể bắt gặp ở bất cứ nơi đâu. Chẳng thế mà chui vào một con ngõ nhỏ cũng vẫn thấy có hàng kem trong đó, và người ở đâu vẫn tìm đến mua như cửa hàng Tre Archi. Còn quán Giolitti gần trụ sở Hạ viện thì cảnh xếp hàng và người ăn kem đứng tràn cả ra phố đã minh chứng cho vị ẩm thực Ý quyến rũ khó thể chối từ, bên cạnh những cái tên đã vang danh khắp mọi miền thế giới như pizza hay cappuccino.

Trưa tháng Tám, dừng chân tại một quán ăn bàn ghế bày ngay trên một phần đường đi gần khu vực Vaticano, nhấm nháp đĩa mỳ spaghetti alle vongole, thấy hương vị Ý thức dậy trong từng dư vị nơi đầu lưỡi. Này anh chàng hát rong ơi, sao anh lại khéo chiều lòng thực khách khi réo rắt tiếng accordion giai điệu Torna a Surriento đã đi vào lòng người như vậy.

Roma ngày hạnh ngộ, vội vã nhưng vẫn đậm ân tình. Nỗi bịn rịn của gia đình Roberto, Sabina cùng với Federico, Marta như muốn níu bước chân ở lại. Người Ý, như trong lời bài hát L’Italiano với tiếng hát danh ca Toto Cutugno, là những con người cởi mở, chân thành, Hng Ng Van Danhđôi lúc nóng nảy nhưng vẫn đầy chất tài hoa, lãng tử.

Đài phun nước Trevi đang hút cạn nước để tu bổ, dẫu vậy dòng người vẫn đổ về nơi đây. Những đồng xu vẫn được ném xuống, vì ai đã đến với mảnh đất này đều chẳng mong ngày trở lại ! (theo Trần Thanh Hải – Cám ơn Hội Doanh nhân Việt Nam tại Italia đã đăng cai Diễn đàn Doanh nghiệp Việt kiều Châu Âu lần thứ 8 để có chuyến đi này)

Nguyễn Văn Danh chuyển tiếp

Logo nhan vat

9 Van Giang 1NHẠC SĨ VĂN GIẢNG

Người cha đẻ hành khúc “Lục Quân Việt Nam” và bản nhạc tình cảm nổi danh “Ai Về Sông Tương” đã ra người thiên cỗ.

Nhạc sĩ Văn Giảng từ trần tại Melbourne, Úc Đại Lợi, ngày 9/5/2013 – Hưởng thọ 89 tuổi. Tang lễ được cử hành tại chùa Quang Minh vào ngày 12 & 13/05/2013. Và đã được hỏa táng vào lúc 8 giờ sáng ngày Thứ Ba 14/05/2013

Nghe : Lục Quân Việt Nam Hành Khúc 

http://www.youtube.com/watch?v=J98GSe8ms7I

Và tại London, diễn hành với dàn quân nhạc đánh bài “Lục quân Việt Nam”.

Marching out Luc Quan Vietnam MPEG 4

Dưới đây là bài viết của nhạc sĩ Lê Dinh về tiểu sử của nhạc sĩ Văn Giảng vài năm trước đây (xin trích) và 1 tấm hình hai ông bà nhạc sĩ Lê Văn Khoa và ông bà Văn Giảng chụp chung với nhau trong chuyến viếng thăm Melbourne của ông bà Lê Văn Khoa (năm 2005)

9 Van Giang 4Tiểu Sử Nhạc Sĩ Văn Giảng 

Đường trường xa muôn vó câu bay dập dồn

Đoàn hùng binh trong sương lướt gió reo vang

Đi đi đi, lời thề nguyền, tung gươm thiêng, thi gan trai

Đời hùng cường quyết chiến đấu đoàn quân ra đi…

… Phá tan tành ầm ầm đoàn quân xông pha

Thét oai linh tung gươm giết tan quân thù

Đoàn hùng binh say sưa nhìn trong trời sương

Ta anh hùng đời đời lục quân Việt Nam…

Trên đây là lời ca 8 trường canh đầu của bài hành khúc “Lục Quân Việt Nam” của Văn Giảng mà mọi người Việt Nam, từ cậu học sinh đến anh tân binh ở quân trường cũng như tất cả quân nhân Việt Nam Cộng Hòa đều biết. Bài hát được tác giả viết vào năm 1950 với cung Ré trưởng, khi được đồng ca bởi một số đông người, đem lại cho người nghe một cảm giác như hăng say cương quyết, như nung chí anh hung :

Nhạc sĩ Văn Giảng sinh ngày 12 tháng 5 năm 1924 tại Huế trong một gia đình trung lưu. Thừa hưởng năng khiếu thiên phú gia tộc về âm nhạc vì ông nội của Văn Giảng cũng là một nhạc sĩ cổ nhạc rất giỏi cho nên Văn Giảng cũng có khiếu về âm nhạc từ lúc nhỏ và ngày còn bé, nghe người ta chơi một loại nhạc khí nào là ông có thể về mò mẫm tự học lấy và thành công trong việc xử dụng loại nhạc khí đó. Cũng như mọi người thích âm nhạc và quyết tâm chơi nhạc, loại đàn dễ học nhất cho mọi người là đàn mandoline, nhạc sĩ Văn Giảng cũng vậy, khi bắt đầu ông học đàn măng cầm và sau đó lần đến lãnh vực tây ban cầm.

9 Van Giang 2Có một người bạn lớn tuổi hơn ông biết đàn tây ban cầm, Văn Giảng muốn tầm sư học đạo, đến nhà ông này để nhờ chỉ dạy nhưng người này bắt ông phải trả công bằng một cây đàn guitare. Làm gì có tiền ở lứa tuổi còn nhỏ? Văn Giảng về nhà tìm tòi tự học lấy và chỉ một thời gian sau, ông vượt qua tài nghệ của ông “thầy hụt” kia và ông này phải nhờ Văn Giảng chỉ lại cho. Nhờ có biệt tài như vậy mà nhạc sĩ Văn Giảng có thể xử dụng rành rẽ nhiều nhạc khí cổ kim, trở thành một nhạc sĩ tài giỏi và đào tạo rất nhiều môn sinh có trình độ sau này.

Không những chỉ trong lãnh vực âm nhạc mà thôi, nhạc sĩ Văn Giảng còn nổi bật trong lãnh vực văn hóa, mọi thứ, mọi việc ông đều tự học như vừa làm giáo sư âm nhạc ở Huế, ông vừa tự học để rồi sau đó lặn lội vào Saigon thi lấy bằng tú tài và bằng cử nhân.

Ông tốt nghiệp Anh văn ở Hội Việt Mỹ và trúng tuyển cuộc thi tuyển sinh viên nghiên cứu về âm nhạc ở ngoại quốc, được xuất dương du học tại trường Âm nhạc lớn của Hoa Kỳ ở Hawaii và Bloomington. Ở Hoa Kỳ, Văn Giảng đã tốt nghiệp với lời khen của Ban Giám khảo và được cấp thêm học bổng để nghiên cứu bậc cao học âm nhạc. Sau đó ông trở về nước và được đề cử làm Giám đốc trường Quốc gia Âm nhạc Huế.

Phần đông những sáng tác của nhạc sĩ Văn Giảng thuộc loại hùng ca như “Thúc Quân” (1949), “Lục Quân Việt Nam” (1950), “Đêm Mê Linh” (1951), “Quân Hành Ca” (1951), “Qua Đèo” (1952), “Nhảy Lửa” (1953) v.v… nhưng ít người được biết nhạc sĩ Văn Giảng còn có một biệt hiệu khác là “Thông Đạt” với ca khúc bất hủ “Ai Về Sông Tương” mà mọi người trong giới học sinh, sinh viên và ở lứa tuổi 40 trở lên đều biết :

9 Van Giang 6Ai có về bên bến sông Tương

Nhắn người duyên dáng tôi thương

Bao ngày ôm mối tơ vương

Tháng với ngày mơ nhuốm đau thương

Tâm hồn mơ bóng em luôn

Mong vài lời em ngập hương…

Bài ca này được tác giả viết vào năm 1949 với cung La trưởng, uyển chuyển tha thướt trong phần lời lãng mạn, trữ tình, là một bản nhạc gối đầu giường, nằm lòng của thanh thiếu niên nam nữ trong những thập niên 50 – 60.

Về ca khúc này, có một câu chuyện khá thú vị như sau : Trong những thập niên 1940, 1950, ở Huế ai ai cũng biết ông Tăng Duyệt, giám đốc nhà Xuất bản Tinh Hoa Huế (xin đừng lẫn lộn với nhà xuất bản Tinh Hoa miền Nam ở Saigon do nhạc sĩ Lê Mộng Bảo làm giám đốc) in ấn và phát hành một số nhạc phẩm ít oi của thời đó.

Là nhạc sĩ, đương nhiên Văn Giảng chơi thân với ông Tăng Duyệt vì một số hành khúc của ông đều do nhà xuất bản Tinh Hoa Huế của ông Tăng Duyệt ấn hành. Một hôm trong lúc vui miệng, ông Tăng Duyệt có ngụ ý bảo rằng nhạc sĩ Văn Giảng chỉ viết được những bài hùng ca thôi còn về những bài tình ca không phải sở trường của Văn Giảng.

Nghe vậy hay vậy, không cần phải trả lời. Nhạc sĩ Văn Giảng về nhà, âm thầm lấy giấy bút viết bài “Ai Về Sông Tương”, không ghi tên tác giả là Văn Giảng như mọi khi mà đề tên tác giả là Thông Đạt, một bút hiệu mới toanh trong làng tân nhạc Việt Nam thời đó. Bản “Ai Về Sông Tương” được tác giả Thông Đạt gửi đến các đài phát thanh ở Hà Nội, Huế và Saigon và cả nước đều nghe “Ai Về Sông Tương” của Thông Đạt trong thời gian sau đó :

9 Van Giang 7… Thu nay về vương áng thê lương

Vắng người duyên dáng tôi thương

Mối tình tôi vẫn cô đơn

Xa muôn trùng lưu luyến nhớ em

Mơ hoài hình bóng không quên

Hương tình mộng say dịu êm…

Sau nhiều lần được nghe bài “Ai Về Sông Tương” quá hay trên làn sóng điện, qua các đài phát thanh, ông Tăng Duyệt gặp Văn Giảng và hỏi ở trong giới nhạc, Văn Giảng có biết Thông Đạt, tác giả bài “Ai Về Sông Tương” là ai không để ông thương lượng mua bản quyền xuất bản nhạc phẩm này nhưng Văn Giảng tảng lờ như không biết Thông Đạt là ai!

Rồi một hôm có hai người bạn trẻ của Văn Giảng là nhạc sĩ Đỗ Kim Bảng, tác giả bài “Mùa Thi” (Thi ơi là thi, sinh mi làm chi, “bay” nghẹn ngào, “bám”, ồn ào, buồn vui vì mi) và nhà văn Lữ Hồ tình cờ đến nhà Văn Giảng chơi và thấy bản thảo bài “Ai Về Sông Tương” với tuồng chữ và lối chép nhạc của nhạc sĩ Văn Giảng trong xấp nhạc trên bàn viết nên nói cho ông Tăng Duyệt biết. Ông này mới lái xe ngay tới nhà Văn Giảng và vài ngày sau đó, giới ngưỡng mộ tân nhạc mới có một ca khúc với thể điệu “Blues” tha thướt trong tay để mà ngân nga cho đỡ thương đỡ nhớ những khi trái tim rung động vì một bóng hình nào đó.

Nhạc phẩm “Ai Về Sông Tương” đã chiếm kỷ lục tái bản thời đó với 6 lần in thêm trong tháng đầu tiên và được thính giả Đài Phát thanh Pháp Á chọn là bài nhạc hay nhất trong năm 1949. 9 Van Giang 6Qua bút hiệu Thông Đạt, chúng ta còn được thưởng thức những sáng tác sau đây: “Đôi Mắt Huyền”, “Hoa Cài Mái Tóc”, “Tình Em Biển Rộng Sông Dài”, “Xin Đừng Chờ Em Nữa” v.v…

Ngoài hai bút hiệu trên, Văn Giảng – Thông Đạt còn một bút hiệu thứ ba để sáng tác những bài Phật giáo. Đó là bút hiệu Nguyên Thông được dùng để ghi trên những nhạc phẩm như “Từ Đàm Quê Hương Tôi”, “Mừng Đản Sanh”, “Ca Tỳ La Vệ”, “Vô Thường”, “Hoa Cài Áo Lam” v.v…

Trong thời gian làm nhạc trưởng Đài Phát thanh Huế và giáo sư âm nhạc tại các trường Trung học Hàm Nghi, Quốc Học và trường Sư phạm đào tạo giáo viên Tiểu học, nhạc sĩ Văn Giảng có sáng tác và ấn hành một tập nhạc dành cho thiếu nhi mang tên :”Hát Mà Học” gồm có 10 ca khúc: Đến Trường, Chơi Ná, Chê Trò Xấu Nết, Mèo Chuột, Tham Mồi, Gương Sáng Lê Lai, Quang Trung Hùng Ca, Trăng Trung Thu, Chúc Xuân và Tạm Biệt.

Cũng trong lãnh vực âm nhạc, nhờ xuất thân từ một gia đình có truyền thống âm nhạc, Văn Giảng thích tìm tòi và nghiên cứu nhạc cổ truyền Việt Nam. Năm 1956, ông đã tìm ra phương pháp ký âm cho nhạc sĩ cổ truyền có thể nhìn bài bản mà trình tấu chung với nhạc sĩ tân nhạc và từ đó, ông thành lập ban cổ kim hòa điệu “Việt Thanh”, một ban nhạc đầu tiên trong nước dưới hình thức tân cổ hòa điệu với những nhạc khí tranh, tỳ, nhị huyền, nhị hồ, đàn nguyệt… hoà tấu chung với dương cầm, tây ban cầm, đại hồ cầm…

9 Van Giang 3Trong phạm vi này, ông đã hoàn thành tác phẩm độc đáo “Ai Đưa Con Sáo Sang Sông”, một bản đại hòa tấu, thời lượng 60 phút, trình diễn bởi các nhạc sĩ cổ truyền. Ông cũng đã soạn nhiều sách giáo khoa về âm nhạc, hoàn thành quyển “Kỹ Thuật Hoà Âm” dày 350 trang được dùng làm tài liệu dạy âm nhạc ở các trường.

Sau Tết Mậu Thân 1968, cảm thấy sinh sống ở Huế bất an – ông Tăng Duyệt, bạn thân của ông, đã chết trong biến cố này – nhạc sĩ Văn Giảng vào Saigon lập nghiệp từ năm 1969 và ông nhanh chóng hòa hợp với nhịp sống âm nhạc của thủ đô, soạn hòa âm cho hãng đĩa Asia – Sóng Nhạc, dạy nhạc tại trường Quốc gia Âm nhạc Saigon, tham gia sinh hoạt ca nhạc ở đài phát thanh, đài truyền hình.

Cũng trong thời gian này, một số nhạc phẩm tình cảm với bút hiệu Thông Đạt của ông được thành hình và tung ra thị trường. Đồng thời, Văn Giảng được Bộ Văn Hóa Giáo Dục đề cử làm Trưởng Phòng Học Vụ Nha Mỹ Thuật, đảm trách học vấn của các trường Âm nhạc Saigon, Huế và các trường Cao đẳng Mỹ thuật.

Năm 1970, ông được huy chương vàng giải Văn học Nghệ thuật của Tổng thống Việt Nam Cộng Hòa (âm nhạc loại A) với sáng tác phẩm “Ngũ Tấu Khúc” (Quintet for Flute and Strings). Cùng năm này, ông được chỉ định làm Giám đốc Nghệ thuật điều hành Đoàn Văn nghệ Việt Nam gồm 100 nghệ sĩ tân cổ nhạc và vũ, ban vũ do nhạc sĩ Hoàng Thi Thơ phụ trách, 9 Van Giang 5ban vũ cổ truyền đại nội Huế do nhạc sĩ Nguyễn Hữu Ba điều khiển, để tham dự Hội chợ Quốc tế Expo 70 tại Osaka (Nhật Bản).

Sau 1975, nhạc sĩ Văn Giảng kẹt lại Việt Nam cho đến năm 1981 mới vượt biên đến đảo Natuna (Nam Dương) và sau đó được chuyển đến đảo Pulau Galang. Ở đây, trong 6 tháng, Văn Giảng sáng tác được một số bài nói lên thân phận lạc loài của người dân mất nước mà bài đầu tiên là “Natuna người tình đầu” cùng một số 70 ca khúc khác.

Ngày 20/5/1982, Văn Giảng định cư tại Úc, ở đây, ông tiếp tục con đường âm nhạc, soạn và xuất bản nhiều sách nhạc lý như cách dùng hợp âm, tự học tây ban cầm, hòa âm, sáng tác, học hát, học đàn v.v…

Ở đây, ông cũng đã sáng tác thêm nhiều tình khúc như: 12 tình khúc (Tập I), 12 Tình Khúc (Tập II) v.v… Những ai thiết tha với tân nhạc, muốn đi sâu, tìm hiểu hơn về sáng tác và hòa âm hoặc muốn trau dồi việc xử dụng các nhạc khí kim cổ, thiết nghĩ không gì bằng tìm các sách giáo khoa của nhạc sĩ Văn Giảng để đi đến nơi đến chốn. Văn Giảng hiện cư ngụ ở thành phố Footscray, bang Victoria (Úc Châu), điện thoại: (03) 9689-9623.

Ngoài một gia sản âm nhạc đồ sộ, từ những hành khúc hùng dũng đến những cung bậc uyển chuyển lả lướt của những bài tình ca qua những điệu nhạc vui tươi yêu đời dành cho thiếu nhi và những ca khúc uy nghiêm về Phật giáo, HNg Huynh V. Yen 3nhạc sĩ Văn Giảng còn đóng góp trong việc phổ biến âm nhạc Việt Nam ở hải ngoại với một số lượng đáng kể về sách dạy nhạc viết bằng Việt ngữ và Anh ngữ, chẳng những dành cho thế hệ trẻ Việt Nam ở hải ngoại mà cho cả người ngoại quốc muốn học hỏi và tìm hiểu về nền âm nhạc Việt Nam.

Một con người giản dị, khiêm nhường, không thích phô trương với một gia tài âm nhạc to lớn như thế của mình ẩn náu nơi một góc trời Đông sau ngày mất nước quả thật là một người đáng kính nể, đáng tôn thượng trong làng âm nhạc Việt Nam.

Yên Huỳnh chuyển tiếp

9 NS Van Giang 1XEM THÊM :

NHẠC SĨ VĂN GIẢNG

Nhạc sĩ Văn Giảng sinh ngày 12/05/1924 tại Huế trong một gia đình có truyền thống âm nhạc. Ông nội của ông là một nhạc sĩ cổ nhạc. Lúc còn nhỏ ông học đàn mandoline. Khi lên trung học thấy người ta đàn guitare ông rất thích.

Có giai thoại kể rằng thuở đó trong khu phố của ông có một người biết đàn guitare, ông đến xin học nhưng ông thầy này ra điều kiện là phải mua tặng cho ông ta một cây đàn guitare mới. Nhà nghèo làm sao có tiền mua đàn để tặng, ông phải đành ở nhà tự học. Nhưng sau môt thời gian tài nghệ sử dụng đàn guitare cùng kiến thức về âm của ông đã vượt qua ông thầy và chính ông này lại đến nhờ ông chỉ bảo thêm.

Năm 1949 ông sáng tác bài “Thúc quân” một bản nhạc hùng rất được nhiều người ưa thích. Cùng năm này ông cho ra đời bài “Ai về sông Tương” với bút hiệu Thông Đạt. Nhạc phẩm này được thính gìả cả nước tiếp đón một cách nồng nhiệt qua các đài phát thanh, riêng đài Pháp Á chọn làm bài hát hay nhất trong năm 1949 và được tái bản 6 lần không kể những lần in tại hải ngoại sau 1975. Hiện nay nhạc phẩm này được đánh giá là một trong 10 bài hát hay nhất trong âm nhạc VN.

Có một giai thoại khác về nhạc sĩ Văn Giảng với bài Ai về sông Tương” như sau : “Trong các thập niên 40, 50 ở Huế có nhà xuất bản Tinh Hoa nổi tiếng chuyên xuất bản các nhạc phẩm của các nhạc sĩ trong nước. Một hôm ông Tăng Duyệt, giám đốc nhà xuất bản, nói với nhạc sĩ Văn Giảng đại khái rằng ông chỉ biết làm nhạc hùng chứ không biết làm nhạc trữ tình như các nhạc sĩ khác vì trước đó Văn Giảng chỉ sáng tác nhạc hùng mà thôi. 9 NS Van Giang 2Ông im lặng không nói gì cả. Về nhà ông lặng lẽ sang tác bài “Ai về sông Tương” và gởi đến các đài phát thanh trong nước. Ông Tăng Duyệt nghe bài hát hay quá muốn xuất bản nhưng không biết Thông Đạt là ai.

Một hôm nhạc sĩ Đỗ Kim Bãng và nhà văn Lữ Hồ đến nhà Văn Giảng chơi, thấy bản thảo của bài hát này và nói cho ông Tăng Duyệt biết. Ông này liền lái xe chạy đến nhà nhạc sĩ thương lượng ký hợp đồng xuất bản. Thời đó các thanh niên đều thuộc bài này và thường hay hát nghêu ngao :

“Ai có về bên bến sông Tương /nhắn người duyên dáng tôi thương / sao đành nỡ dứt tơ vương ….” .

Trong hai thập niên 50-60 ông là giáo sư âm nhạc tại các trường trung học ở Huế như Quốc Học, Hàm Nghi, Trường đào tạo giáo viên tiểu học và trưởng ban nhạc đài phát thanh Huế. Trong thời gian này ông cho xuất bản tập nhạc “Hát mà học” gồm 10 bài hát dành cho thiếu nhi. Ông được học bổng du học ngành nhạc tại Hawai và Bloomington.

Năm 1956 ông thành lập ban hoà tấu Việt Thanh gồm các nhạc cụ cổ truyền như tỳ , nhị, độc huyền, nguyệt ,sáo vv… và ông sáng tác cho ban này bản hòa tấu “Ai đưa con sáo sang sông” dài 60 phút. Ngoài ra ông còn cho xuất bản sách “Kỹ thuật hòa âm” dày 350 trang .

Năm 1969 ông vào Nam, dạy tại trường QGAN Saigon và soạn hòa âm cho hai hãng dĩa Asia và Sóng nhạc. Ông dược Bộ Văn Hóa cử làm Trưởng phòng học vụ Nha Mỹ thuật, đảm trách học vụ các trường âm nhạc Saigon, Huế và các trường Cao đẳng Mỹ thuật .

9 NS Van Giang 3Năm 1970 ông được Huy chương vàng giải Văn học Nghệ thuật của Tổng thống VNCH với bản “Ngũ tấu khúc” (Quintet for flute and strings). Ông còn được dề cử làm giám đốc nghệ thuật điều hành Đoàn văn nghệ VN gồm 100 nghệ sĩ tân, cổ nhạc và vũ do nhạc sĩ Hoàng Thi Thơ phụ trách cùng ban vũ cổ truyền do nhạc sĩ Nguyễn Hữu Ba đảm trách tham dự Hội Chợ Quốc Tế ở Osaka Nhật Bản .

Ngoài tên Văn Giảng với các bài ca hùng tráng như “Thúc quân” , “Lục quân VN” (bài hát này dược các quân trường ở miền Nam chọn làm bài ca nhịp bước cho các tân binh mới nhập ngũ), “Đêm Mê Linh”, “Quân hành ca”, “Qua đèo”, “Nhảy lửa”, ông còn có bút hiệu Thông Đạt với các nhạc phẩm trữ tình như “Ai về sông Tương” , “Đôi mắt huyền”, “Hoa cài mái tóc”, “Thương tà áo bay”, “Tình em biển rộng sông dài”, “Xin đừng bỏ nhau”, “Xin đừng chờ em nữa”, “Năm nay em mấy tuổi” và bút hiệu Nguyên Thông với các ca khúc Phật giáo như “Từ Đàm quê hương tôi”, “Mừng Đản sanh” , “Ca Tỳ La Vệ”, “Vô thường”, “Hoa cài áo lam”, “Bao la vô tận”, ”Bờ mê bến giác”, “Buông xả”, ”Dòng sinh diệt ”, “Đời sống Đức Phật” , ”Giả hợp”, “Hãy tự giác”, “Mong tỉnh ngộ”, “Tâm bệnh”, “Tìm đâu xa” , “Vũ khí chơn tâm” .

SG Lan HuongSau 1975 ông kẹt lại ở Saigon và có mở lớp dạy nhạc tại đường Phạm Văn Hai, gần chợ Ông Tạ, quận Tân Bình. Năm 1981 ông vượt biên đến đươc Natuna của Nam Dương và để cám ơn hòn đảo đã cho ông dừng chân trên đường đi tìm tự do ông sáng tác bản “Natuna người tình đầu”. Hiện giờ ông đang định cư tại Thành phố Foolscray , bang Victoria, nước Úc. Ông là một nhạc sĩ có tài, nhạc phẩm của ông phong phú đa dạng. Ông đã đóng góp nhiều cho nền âm nhạc VN nhưng không hiểu tại sao các Trung Tâm sản xuất DVD ca nhạc lại nỡ quên đi không làm DVD về sư nghiệp âm nhạc của ông . (trích trong “Một thời Sài gòn” ngày 14/6/2012)

Lan Hương chuyển tiếp

Theo dõi

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 40 other followers

%d bloggers like this: